"Th* th/ể da người ngàn năm?"
Phòng bình luận bùng n/ổ.
"Th* th/ể gì cơ?"
"Trời đất, sở thích của người giàu thật kỳ quặc, sao lại đi sưu tầm th* th/ể chứ 💀."
"Th* th/ể da người là loại th* th/ể gì, giống như x/ác ướp à?"
"Sao tôi lại cảm thấy chủ kênh nhầm lẫn rồi nhỉ, Chu Thịnh rõ ràng là bảo cô ấy xem chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay mà, cái thứ 'th* th/ể da người' cô ấy nói là cái gì vậy?"
Chu Thịnh ngẩn người ra một giây, sau khi phản ứng lại, anh ta đ/ập bàn cười ha hả.
"M/ộ Dung Nguyệt, cô muốn cười ch*t tôi đấy à, hahahahaha..."
"Tôi bảo cô xem chiếc nhẫn, cô nhìn bàn tay, rồi cô thật sự đi giám định niên đại của cái tay luôn, cười ch*t tôi rồi, vãi thật, hahahaha..."
Chu Thịnh chẳng giữ hình tượng gì cả, cười nghiêng ngả trước ống kính, cả người run lên bần bật.
Anh ta vừa cười vừa kéo bàn tay đó về phía trước.
"Bà ơi, lại chào mọi người một tiếng đi ạ."
Gương mặt của một bà lão lướt qua ống kính, bà của Chu Thịnh không hài lòng liền đá/nh anh ta một cái.
"Muộn thế này rồi, đừng có chơi điện thoại ở đây nữa, đi ngủ sớm đi."
Khán giả trước màn hình gần như phát đi/ên.
"Mẹ tôi hỏi sao tôi lại cười ra tiếng heo kêu."
"Đây chắc là màn lật xe nghiêm trọng nhất trong lịch sử giám định cổ vật rồi, gọi bà người ta là th* th/ể nữ ngàn năm, hahahaha, vô lý quá đi mất!"
"Uổng công trước đó tôi còn tin chủ kênh một chút, cái t/át vào mặt đến nhanh thật."
"Chủ kênh còn chưa tắt live à, tâm lý vững thật đấy."
Chu Thịnh đắc ý, hai tay đ/ập mạnh lên bàn.
"Cô trả lại hết số tiền đã l/ừa đ/ảo trước đó đi, rồi tự xóa tài khoản, chuyện này coi như bỏ qua."
Tôi lắc đầu, nhìn chằm chằm vào mặt Chu Thịnh một cách lạnh lùng.
"Th* th/ể da người thay da bảy ngày, sau bảy ngày ít nhất gi*t bảy người, nhìn vạch xám trên móng tay bà ấy đi, hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi, anh mau chạy đi!"
4
"Tôi cười ch*t mất, chủ kênh này mặt dày thật, gây ra cú phốt lớn thế này mà vẫn còn bình tĩnh nói nhảm được."
"Đúng vậy, rõ ràng là giám định cổ vật, sao lại giả làm đạo sĩ rồi. Th* th/ể da người, tôi còn là cương thi đây này, chủ kênh có biết trừ tà không thế?"
"Đồ nói dối, cút đi!"
"Giờ độ hot cao thế này, cô ta sao nỡ offline chứ. Mấy người phụ nữ này vì nổi tiếng đúng là bất chấp tất cả, cái gì vô lý cũng bịa ra được."
Phòng bình luận nhảy số đi/ên cuồ/ng, toàn là ch/ửi bới tôi, Chu Thịnh cười đến mức phải đưa tay ôm bụng.
"Giám định cổ vật không làm được, chuyển sang bắt m/a nhanh thế. Bịa đi, cứ bịa tiếp đi, nói xem cái 'th* th/ể da người' này là cái thứ gì?"
"Tôi không có đùa với anh!"
Tôi nghiêm nghị, trong ống kính, bà của Chu Thịnh đã rời khỏi phòng sách, bà đi lại với tứ chi cứng đờ, nhiều nhất chỉ còn ba tiếng nữa là th* th/ể sẽ biến đổi.
Tôi hít sâu một hơi, gõ mạnh vài cái lên bàn.
"Chu Thịnh, nghe đây, sau khi th* th/ể da người thay da, nó sẽ ăn m/áu th!t của người thân nạn nhân trước, ít nhất ăn liên tiếp bảy người. Anh nhân lúc này đưa người nhà rời đi ngay, tìm nơi đông người, dương khí vượng. Sau đó tìm một đạo sĩ cao tay mới giữ được mạng."
Chu Thịnh đã bắt đầu vỗ tay trước ống kính.
"M/ộ Dung Nguyệt, tập đoàn l/ừa đ/ảo ở biên giới không mời cô đúng là đáng tiếc thật, lát nữa có phải cô định nói mình chính là vị đạo sĩ cao tay kia, thu phí vài triệu để c/ứu mạng tôi không?"
"Thấy là tôi, nên phí giám định 800 tệ thấy ít, muốn làm cú lớn à--"
Chu Thịnh chưa nói xong, tôi đã ngắt lời anh ta.
"Anh sai rồi, tôi không phải đạo sĩ, không c/ứu được mạng anh đâu."
Tôi chỉ là một sinh viên khoa Khảo cổ bình thường, có thể biết được tất cả những điều này đều là nhờ ông nội.
Ông nội tôi là một kẻ tr/ộm m/ộ.
Ông thường nói, nếu không phải vì cơ quan quá nhiều, ông đã đào luôn cả lăng Tần Thủy Hoàng rồi.
Tôi ngưỡng m/ộ bản lĩnh của ông.
"Ông ơi, sao ông biết cơ quan nhiều, ông xuống đó xem rồi ạ?"
Ông nội thở dài.
"Xem cái gì mà xem, ta đang nói là cơ quan công an nhiều quá đấy."
Cả đời ông nội sợ nhất là cơ quan công an, ông đào m/ộ cả đời, cuối cùng vẫn gục ngã trong tay công an.
Sau khi ăn cơm tù vài năm, ông nội đã rửa tay gác ki/ếm.
Ông kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện cũ về việc đào m/ộ, trong đó vụ nguy hiểm nhất chính là lần ông chạm trán với th* th/ể da người.
5
"Th* th/ể da người là một loại cương thi, đúng như tên gọi, chỉ có da, không có n/ội tạ/ng. Loại cương thi này không th/ối r/ữa, nhưng mỗi năm cần thay da một lần.
Khi thay da, nó sẽ rạ/ch da người ra, rồi chui từ vết thương vào, bao bọc và tách rời da th!t của toàn bộ cơ thể người đó. Đừng thấy bà anh bây giờ nhìn bình thường, thực ra bà đã ch*t từ bảy ngày trước rồi.
Trong bảy ngày này, th* th/ể da người giả làm người cũ để sống, đợi đến khi thời gian kết thúc, nó hấp thụ hết mô da của cơ thể vật chủ rồi sẽ tách ra. Người cũ chỉ còn lại một cái x/ác bị l/ột sạch da, ch*t rất thê thảm."
Nghe tôi giải thích xong, khán giả trước màn hình đều ngây người.
"Vãi thật, nổi hết da gà rồi, nghe cứ như thật ấy, đ/áng s/ợ quá."
"Đúng vậy, kinh t/ởm quá, chủ kênh chắc là kẻ bi/ến th/ái, người bình thường sao bịa ra được thứ này?"
"Vô lý quá, vì câu view mà nguyền rủa bà người ta à?"
Chu Thịnh phản ứng lại, vô cùng gi/ận dữ.
"Cô là cái thứ gì mà dám nguyền rủa bà tôi? Mẹ kiếp, cô đợi đấy, tôi cho người tra danh tính của cô, chuyện này chưa xong đâu."
"Không cần tra danh tính của tôi, lát nữa tôi có thể tự cho anh biết thông tin thật của tôi."
"Nếu anh không tin lời tôi, anh có thể đi xem móng tay bà anh. Th* th/ể da người thay da, cuối cùng mới thay đến móng tay, dưới đáy móng tay sẽ có một vạch xám."
Có lẽ thần thái của tôi quá nghiêm túc, giọng điệu quá chân thành, đã khiến tất cả mọi người bị chấn động.
Phòng bình luận im lặng vài giây, có người gửi một bức ảnh chụp màn hình.
"Lúc nãy khi đang xem live tôi muốn gửi cho bạn xem nên đã chụp lại, mẹ ơi, hình như đúng là có một vạch xám thật."
"Đúng rồi, trên ảnh dưới đáy mỗi móng tay đều có một vạch xám rõ rệt, trời ơi, những gì chủ kênh nói chẳng lẽ là thật?"
Phòng bình luận lập tức chuyển hướng, rất nhiều người bắt đầu tin lời tôi, tuy nhiên phần lớn vẫn giữ thái độ hoài nghi.
"Mấy đứa sinh viên ở trên đúng là cái gì cũng tin, chỉ là không tin khoa học."
"Đừng vô lý quá, các người tin bà Chu Thịnh là th* th/ể da người, hay tin tôi là Chúa trời?"
"Người ở trên, tôi tin ông, vì tôi là Ngọc Hoàng Đại Đế đây."