“Đừng mà, tôi đùa ông thôi, ha ha ha.”

Anh Sinh cũng cười đắc ý, giả vờ vung tay rồi nắm ch/ặt viên ngọc trong lòng bàn tay. Hai người chụm đầu vào nhau, bắt đầu thì thầm to nhỏ.

“Đúng rồi, chính là hắn. Mẹ kiếp, không ngờ hắn còn lén lút hẹn người m/ua khác sau lưng chúng ta.

“Cảnh sát Chu, giờ nhân chứng vật chứng đầy đủ, không thể để hắn chạy thoát!”

“Được, cậu cứ ở đây đừng nhúc nhích.”

Cảnh sát Chu vòng ra phía trước, ra hiệu cho cảnh sát Trần ở đằng xa. Hai người một trước một sau, bao vây lấy anh Sinh.

14

Anh Sinh bị hai người dễ dàng kh/ống ch/ế, anh ta vùng vẫy dữ dội.

“Mẹ kiếp, các người là ai? Ban ngày ban mặt cư/ớp của à? Mau báo cảnh sát giúp tôi, có cư/ớp, có cư/ớp đây!”

“Tôi chính là cảnh sát đây! Đồ buôn lậu cổ vật, còn dám vừa ăn cư/ớp vừa la làng!”

Cảnh sát Trần rút thẻ cảnh sát đ/ập mạnh vào mặt anh ta. Những người xung quanh thấy vậy liền phấn khích vây thành một vòng tròn để xem kịch hay.

Tôi rẽ đám đông chen vào.

“Cảnh sát, viên ngọc trong tay hắn chính là tang vật, trong ngọc có bằng chứng, để tôi cho các anh xem.”

Tôi vừa nói vừa cố cạy lòng bàn tay anh Sinh. Anh ta nắm ch/ặt hai nắm đ/ấm, trốn sau lưng cảnh sát Trần, tức đến mức gân xanh trên thái dương gi/ật gi/ật.

“M/ộ Dung Nguyệt, là cô!

“Trên đời sao lại có loại người như cô chứ, gh/en ăn tức ở đến mức này, còn dám dẫn cảnh sát đến h/ãm h/ại tôi!

“Cảnh sát, cô ta vu khống tôi, cô ta chỉ là gh/en gh/ét vì thấy người khác ki/ếm được tiền thôi. Tôi cũng có bằng chứng, tôi cho các anh xem video!”

Anh Sinh tỏ vẻ đầy uất ức, ông chủ Vương cũng hùa theo kêu oan.

Hai người kể lại đầu đuôi sự việc, rồi mở điện thoại cho cảnh sát Trần xem video livestream vừa nãy. Khi thấy tôi nói đó là Thiên Châu Thi Sống, bảo anh Sinh mau ném ngọc xuống nước, thái dương cảnh sát Trần gi/ật mạnh.

“À, hóa ra cô chính là M/ộ Dung Nguyệt à, tôi xem livestream xong là đi tìm cô ở quanh hồ đây!”

“Đúng đấy, chúng tôi tìm suốt hai tiếng đồng hồ ha ha ha, anh Sinh, đưa viên ngọc thi sống đó cho chúng tôi xem thử đi!”

Người qua đường hùa theo la ó. Cảnh sát Trần hiểu rõ ngọn ngành, cất điện thoại rồi lườm tôi một cái ch/áy mặt.

“Cô gái này bị sao thế? Báo cảnh sát giả là phạm pháp đấy!”

Nghĩ đến việc mình bị tôi và ông nội lừa đến đây bắt anh Sinh, cảnh sát Trần càng thêm tức gi/ận.

“Cô đi ngay về đồn với tôi!”

“Tôi không thể đi, thời gian sắp không kịp rồi, x/ác ch*t trôi sắp lên bờ rồi!”

Tôi vã mồ hôi hột vì sốt ruột, cúi người tránh bàn tay của cảnh sát Trần rồi lao vào anh Sinh. Anh ta bị tôi đ/âm sầm xuống đất, nhưng lòng bàn tay vẫn nắm ch/ặt lấy viên ngọc.

Tôi không màng tất cả, cúi đầu cắn mạnh vào cổ tay anh Sinh.

“Á...”

Anh Sinh kêu thảm một tiếng, theo bản năng buông tay ra, viên ngọc màu xanh biếc lăn xuống đất. Tôi định nhặt thì trước mắt lóe lên, cảnh sát Chu đã chộp lấy viên ngọc.

“Trả ngọc cho tôi!”

Tôi lao vào lưng cảnh sát Chu, anh ta vặn cổ tay tôi rồi thuận thế quật ngã tôi xuống bãi cỏ.

15

Đám đông xung quanh phá lên cười, có người còn cầm điện thoại livestream.

“Ha ha ha, quả báo của kẻ gh/en ăn tức ở!”

“M/ộ Dung Nguyệt đi/ên thật rồi, dám cư/ớp đồ ngay trước mặt cảnh sát.”

“Có những người là vậy đấy, mình không có được thì muốn h/ủy ho/ại, quá quắt thật.”

Những lời bàn tán xì xào lọt vào tai, tôi nằm dưới đất, một tay ôm eo, hoa mắt chóng mặt, trán đầy mồ hôi lạnh.

Thời gian không còn kịp nữa, tôi không thể trì hoãn thêm.

Tôi cố gắng bò dậy, xoay người, kinh hãi chỉ tay về phía hồ.

“Mau nhìn kìa... có x/ác ch*t trôi lên bờ rồi!”

Ý định của tôi chỉ là muốn lừa cảnh sát Chu, nhân lúc mọi người bị thu hút sự chú ý để cư/ớp lại viên ngọc trong tay anh ta.

Nhưng giây tiếp theo, tôi cứng đờ tại chỗ, tim đ/ập lo/ạn nhịp, sắc mặt tái mét.

Trong tầm mắt, một bóng hình xám xịt, tứ chi cứng đờ, đang chậm rãi bò lên từ dưới nước.

Tôi ngẩng đầu nhìn mặt trời đang lặn dần, bầu trời ráng chiều đỏ rực như m/áu.

Hóa ra đã nhanh đến thế, đã năm giờ rồi sao?

“Hì hì hì... cô bé à, chiêu này của cô không có tác dụng với chúng tôi đâu.”

Cảnh sát Chu cười đến rung vai, nắm ch/ặt viên ngọc, xoay người nhìn về phía bờ hồ.

“Tôi nhìn rồi thì sao nào?”

“Tôi nhìn tiếp, tôi... ơ... anh là ai đấy! Hồ Phủ Tiên cấm xuống nước bơi lội!”

Cảnh sát Chu nghiêm mặt quát lớn vào người đó.

Đám đông cũng chỉ trích.

“Đúng đấy, tên này là ai? Vô ý thức thật.”

“Các người nhìn xem, quần áo trên người hắn bẩn quá!”

“Không lẽ là x/ác ch*t trôi thật à, ha ha ha ha...”

Tôi kéo tay áo cảnh sát Chu, cố gắng vùng vẫy lần cuối.

“Đó thực sự là x/ác ch*t trôi, anh mau sơ tán đám đông rồi ném ngọc xuống nước đi.”

Cảnh sát Chu chưa kịp nói gì, cảnh sát Trần bên cạnh đã hừ lạnh.

“Cô đang dạy chúng tôi làm việc à?”

16

Cái x/ác đó càng lúc càng đến gần. Hắn cúi đầu, mặc bộ quần áo kiểu dáng kỳ lạ, trên da như dính một lớp dầu hòa lẫn vào quần áo, chất nhầy liên tục nhỏ xuống.

Tôi gi/ật mình, đây là x/ác ướp sáp.

Cái gọi là x/ác ướp sáp là khi người ch*t trong môi trường đặc biệt, thường là trong nước hoặc bùn giàu độ ẩm, mỡ cơ thể biến thành sáp rồi chảy ra ngoài.

X/ác ướp sáp không th/ối r/ữa, bên ngoài da có một lớp chất sáp màu trắng sữa, thoạt nhìn giống tượng thạch cao.

“Này ông bạn, vừa rồi có người nói ông là x/ác ch*t trôi đấy ha ha ha, bị nhận nhầm thành x/ác ch*t, ông có cảm nghĩ gì không?”

Chàng trai trẻ đang livestream bằng điện thoại lúc nãy hớn hở tiến tới, một tay nắm đ/ấm giả làm micro.

Cái x/ác ướp sáp đó chậm rãi ngẩng đầu lên.

Tôi hít sâu một hơi.

Hắn dường như từng bị dòng nước xô đẩy trong quá trình sáp hóa, ngũ quan trên mặt đều tan chảy, không còn ở vị trí cũ.

Nhãn cầu của hắn giống như thằn lằn, gần như dịch chuyển sang hai bên má, mũi mọc chênh vênh trên đỉnh đầu, lỗ mũi lật ngược ra ngoài.

đ/áng s/ợ nhất là cái miệng, hắn không có môi trên, toàn bộ hàm răng lộ ra ngoài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm