Nếu xét từ góc độ nguồn gốc họ Tô, thì cần tổng kết quá nhiều thứ.
Điều quan trọng nhất là phải tìm ra góc độ ra đề của người thiết kế.
Nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ điện tử trên tường, đã hai mươi phút trôi qua rồi.
Tôi ngồi giữa một đống bài vị, chẳng có lấy một manh mối nào.
Gã đàn ông hói đầu kia bắt đầu huýt sáo.
"Không được thì bỏ cuộc đi, cho người tiếp theo vào, ch*t sớm đầu th/ai sớm."
"Ngậm miệng lại."
Tôi c/ắt ngang lời chế giễu của hắn, tiếp tục bận rộn với đống đồ trước mặt.
Tôi gom những bài vị có khả năng là đáp án vào một chỗ, còn những bài vị suy đi tính lại thấy chẳng liên quan gì thì vứt sang một đống khác.
Dẫu vậy, số bài vị có khả năng là đáp án vẫn còn tới hai mươi tám cái.
Chắc chắn tôi đã bỏ lỡ chi tiết hay manh mối nào đó rồi.
Thiết kế trò chơi có quy định, nhất định phải để lại đường sống cho người chơi, ở đây chắc chắn phải có một đáp án đúng, rốt cuộc thì câu đố là gì đây?
"Nửa tiếng rồi, sắp bốn mươi phút rồi đấy, mày có làm được không, không được thì nhận mệnh đi."
Lại bị c/ắt ngang dòng suy nghĩ, tôi rất tức gi/ận.
Tôi nhìn về phía những nhân viên cầm sú/ng ở bốn góc, "Hắn làm phiền tôi giải đề, các người không quản à?"
Đám nhân viên như thể không nghe thấy gì, mắt không chớp lấy một cái.
"Hay là mày cứ chọn đại một cái đi, đá/nh cược vào nhân phẩm, tao có thể gợi ý cho mày, trong số hai mươi mấy cái đó, đúng là có đáp án đấy."
Hắn nói thật sao?
Hay là cố tình dẫn dụ tôi?
Đối với những thông tin bất ngờ, không x/ác định được thật giả, cách xử lý tốt nhất là coi như mình không biết gì cả.
"Mẹ kiếp, mày có ngậm miệng lại được không, nếu thực sự không có gì làm thì lấy vài sợi lông cắm lên cái đầu bóng loáng của mày đi."
Gã hói đầu nổi gi/ận, ch/ửi bới ầm ĩ, "Tao đm mày, đồ cháu con, mày cứ chờ ch*t đi, đợi mày thua rồi, tao sẽ gọt nửa cái đầu mày làm bô đêm."
Hắn ch/ửi rất hăng, tôi tất nhiên không có thời gian đôi co với hắn, tôi phải giải đề.
8
Thêm mười mấy phút nữa, hắn ch/ửi đến mệt, ch/ửi đến khát khô cả cổ, nuốt nước bọt liên tục.
Tôi nhìn đồng hồ điện tử, thời gian trò chơi còn ba phút nữa là kết thúc.
"Ồ? Không ch/ửi nữa à?"
Gã hói đầu lườm tôi một cái, "Một kẻ sắp ch*t, tao còn ch/ửi làm gì nữa."
"Ồ, mày không ch/ửi nữa thì tao phá giải được rồi."
"Phá cái con bà mày, mày mà phá được thì đã phá từ lâu rồi."
Tôi "phì" cười một tiếng.
"Tao chỉ là thấy mày ch/ửi khó nghe quá, muốn mày phí hơi sức trước khi ch*t thôi, khát ch*t cái thứ chó má nhà mày."
"Thôi bớt ch/ém gió đi."
Tôi dọn sạch đống bài vị trước mặt, chẳng buồn quan tâm hai đống bài vị bị trộn lẫn vào nhau.
Tôi nhặt chiếc đệm quỳ lên phủi bụi, rồi ném xuống đất.
Hướng về phía gã hói đầu, tôi dập đầu ba cái "bộp bộp bộp".
"Kính tiễn ông nội xuống địa ngục."
"Mày... mày..."
"Đoàng!"
Một tiếng sú/ng n/ổ vang lên, đầu gã hói bay văng ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc hắn ch/ửi tôi là "cháu con", tôi đã biết đáp án rồi.
Sở dĩ tôi không dập đầu với hắn ngay là vì muốn hắn khát thêm chút nữa.
Thật là đ/ộc á/c, thiết kế cửa ải là dập đầu với hắn, ch*t đi đúng là đáng đời.
Những cái gọi là bài vị kia đều là hỏa m/ù, đáp án thực sự để phá ải chính là câu "đồ cháu con" kia.
Ông nội vốn dĩ là bậc bề trên của cháu, dập đầu với hắn thì coi như thắng.
Có ba lý do khiến tôi nghĩ ra đáp án này.
Thứ nhất, trên đệm có vết m/áu, chứng tỏ tôi không phải người đầu tiên đến chơi trò này.
Thứ hai, sự chế giễu của gã hói rất đột ngột, giống như một quy trình bắt buộc phải hoàn thành vậy.
Thứ ba, lúc hắn nói quy tắc giọng rất khàn, rất mệt, nhưng về sau lại không ngừng ch/ửi bới. Chứng tỏ vòng trước hắn cũng ch/ửi, ít nhất là đã dùng đến giọng nói.
Rất dễ để nhận ra, những lời ch/ửi bới khó nghe kia chính là để che giấu câu "đồ cháu con" đó.
Cho dù là bài vị họ Tô hay họ Kỷ, đều không thể trực tiếp chứng minh là tổ tiên của tôi.
Hắn gọi tôi là cháu, tôi gọi hắn là ông, ai đến đây cũng phải thừa nhận hắn là bậc bề trên của mình.
Chỉ là, mẹ kiếp, hơi bị gh/ê t/ởm người khác.
Tôi ra khỏi Q/uỷ Túc, không quay về doanh trại Thương Long mà đi thẳng vào Liễu Túc bên cạnh.
Liễu Túc, chủ về ăn uống và việc bếp núc, ngụ ý nuôi dưỡng vạn vật.
9
Bên trong Liễu Túc cũng là một người đàn ông.
Dáng vẻ rất ôn hòa.
"Đến rồi à."
Anh ta cười chào tôi, giống như đang đón một người bạn cũ lâu ngày không gặp.
Tôi cũng gật đầu với anh ta, khóe miệng khẽ nhếch, coi như đã cười đáp lại.
"Quy tắc cửa ải của tôi rất đơn giản, làm ra một bát canh nóng là coi như thành công."
Nấu ăn sao?
Tôi quan sát xung quanh phòng.
Trên các thớt xung quanh đều là nguyên liệu và gia vị.
Th!t, rau củ, sản phẩm từ sữa, trái cây, cái gì cũng có.
Thậm chí còn có cả bò, cừu, heo nguyên con.
Nấu ăn thì tôi biết, không dám nói là ngon xuất sắc, nhưng cơm nhà thì không thành vấn đề.
Nhưng cửa ải này thực sự đơn giản thế sao?
"Chỉ cần làm một bát canh là được?" Tôi x/ác nhận lại lần nữa.
"Đúng, phải là canh nóng."
Canh nóng? Tại sao cứ phải nhấn mạnh là canh nóng?
Tôi quan sát kỹ lại một vòng.
Ch*t ti/ệt, trong phòng chỉ có nguyên liệu, không có nồi.
Thậm chí đến cả vật dụng đựng nước cũng không có.
Thấy tôi phát hiện ra manh mối của cửa ải này, vẻ mặt người đàn ông có chút áy náy.
"Vẫn có thể thành công mà, anh suy nghĩ thêm xem."
Tôi cười lắc đầu, người anh em này không đáng gh/ét, ngược lại còn rất biết nghĩ cho tôi.
Không có dụng cụ nấu nướng mà muốn nấu ăn thì không khó.
Những người thường xuyên đi cắm trại ngoài trời đều biết một hai cách.
Nhưng đừng nói đến hộp thiếc, trong phòng này ngay cả một chai nhựa cũng không có.
Vật đựng nước lớn nhất chỉ là một chiếc muôi canh.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp tình huống cực đoan thế này.
Tôi biết cách phá giải, thời cổ đại ở nước ta có một phương pháp nấu nước rất nguyên thủy.
Không cần nồi, nhưng rất khó, tôi không chắc mình có thể thực hiện thành công hay không.
10
Tôi nhóm lửa, đặt một tấm vỉ nướng lên bếp, trên vỉ đặt rất nhiều đ/á, để chúng nóng dần lên.
Cầm con d/ao nhọn, tôi đứng trước đám động vật hoang dã một lúc lâu.
Giữa heo rừng và hươu rừng, tôi chọn con sau.
Sau đó là mổ bụng, cẩn thận từng chút một.
"Xem ra anh biết phương pháp này, tôi sắp ch*t rồi."
Người đàn ông nhíu mày, có chút tiếc nuối.
"Cũng chưa chắc, tôi lần đầu làm thế này, rất có thể sẽ sai sót."
Nói xong câu đó, anh ta không làm phiền tôi nữa, yên lặng nhìn tôi l/ột da con hươu.
Tôi lau mồ hôi trên trán, rửa sạch dạ dày, gân chân và bàng quang của con hươu đã được l/ột da.