Lần này lái xe, tôi không đi theo lộ trình hôm qua, lái xe cực kỳ cẩn trọng.

"Sao anh lại đi đường này? Đường này xa hơn mà."

"Đường kia tắc." Tôi không ngừng liếc nhìn gương chiếu hậu, sợ bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào.

"Phì", cô ấy bật cười, "Sao anh cứ như tài xế taxi ấy, còn biết đường tránh cơ à? Đường đó có tắc hay không làm sao em không biết chứ?"

"Đổi đường, đổi tâm trạng thôi."

"Được rồi, anh lái nhanh lên, sắp muộn rồi, cả công ty đang đợi em lên thuyết trình PPT đấy."

"Đi chậm thôi, chậm cho an toàn."

Đến nơi, tôi dáo dác nhìn quanh một hồi lâu.

Sau khi x/ác nhận không có xe buýt, không có taxi, cũng không có xe cá nhân, tôi mới để Trần Tịch xuống xe.

Cô ấy hôn lên má tôi một cái, "Tạm biệt, chúc anh hôm nay không về tay không."

"Đợi chút, để anh đưa em vào."

Cô ấy nhíu mày, "Hôm nay anh làm sao thế? Ở đây đâu có cho đỗ xe lâu, anh đưa em vào rồi xe cộ tính sao?"

"À..."

"Anh không bình thường, hôm nay anh có thực sự đi câu cá không đấy?"

"Thế anh còn có thể đi đâu được nữa."

"Thật không?"

Tôi lau mồ hôi sau gáy, "Thật."

"Được rồi, không trêu anh nữa, em muộn thật rồi."

Cô ấy quay lưng vẫy tay với tôi, cổ tôi xoay như con lắc đồng hồ, chỉ h/ận không thể mọc thêm vài đôi mắt để phát hiện ra những hiểm nguy ẩn giấu.

"Phù--"

Đoạn đường này không xảy ra sai sót, xung quanh không có nguy hiểm, cũng không có xe cộ khả nghi.

"Bịch!"

Một người phụ nữ từ trên tầng thượng rơi xuống, đ/ập trúng người Trần Tịch.

Lực va chạm khủng khiếp khiến cột sống cô ấy gập lại, cả người nằm trên mặt đất trong một tư thế kỳ dị.

"Trần... Trần Tịch..."

Xung quanh vang lên những tiếng hét chói tai, tôi chậm rãi di chuyển bước chân, hướng về phía có tiếng hét lớn nhất mà đi tới.

"Tại sao? Rõ ràng đã tránh con đường đó rồi, tại sao chứ?"

Trần Tịch không ch*t ngay tại chỗ, thấy tôi lại gần, cô ấy khó nhọc nhấc cánh tay lên.

Cô ấy muốn nói gì đó, nhưng không thốt nên lời.

Tôi ghé sát vào miệng cô ấy, miễn cưỡng nghe rõ, "Em... muốn ăn... món cá... anh nấu..."

Hai người họ nằm lặng lẽ trên quảng trường, giống như hai kẻ s/ay rư/ợu đang ngủ say trên phố.

5

Người xử lý vụ t/ai n/ạn lần này là một cảnh sát trẻ.

Anh ta dùng giọng điệu tương tự như cảnh sát giao thông hôm qua để thuật lại quá trình.

"Cô gái nhảy lầu là người đến đòi lương, nhảy từ tầng mười bảy xuống, rất tiếc đã đ/ập trúng Trần Tịch, cô gái đó cũng ch*t rồi."

"Chúng tôi đã kiểm tra, lời khai và chứng cứ đều khớp, tại hiện trường cũng có nhân chứng, cái ch*t của Trần Tịch là một t/ai n/ạn."

"Không... không phải t/ai n/ạn..."

"Chào anh, anh vừa nói gì vậy?" Cảnh sát có chút không nghe rõ.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, từng chữ từng chữ nói, "Đây, không phải, t/ai n/ạn!"

"Anh có biết điều gì đó sao?"

Tôi lắc đầu, đ/au đớn túm lấy tóc mình, tôi có thể nói gì đây?

Nói rằng hôm qua Trần Tịch đã ch*t một lần, hôm nay kỳ lạ sống lại, rồi lại ch*t tiếp.

Chỉ là hôm qua bị xe buýt đ/âm ch*t, hôm nay lại bị người ta đ/è ch*t.

Tôi nói ra liệu anh ta có tin không? Liệu có nghĩ tôi bị t/âm th/ần không?

"Cô gái nhảy lầu đó, tên là Hồ Tĩnh Di phải không?"

"Đúng, sao anh biết?"

"Sáng nay ăn cơm, Trần Tịch còn kể với tôi có một cô gái hôm qua đến tòa nhà đòi lương..."

Cảnh sát vỗ vai tôi, "Hãy nén bi thương, chúng tôi đã liên lạc với người nhà Trần Tịch rồi, nếu có cần gì sẽ liên hệ lại với anh."

Tôi rút một điếu th/uốc từ bao ra châm lửa.

Ủa?

Bao th/uốc này ở đâu ra?

À, tôi nhớ ra rồi, là m/ua trên đường đến đồn cảnh sát.

Chẳng lẽ tôi, từ trong thâm tâm, đã chấp nhận kết quả này rồi sao?

Trên đường về nhà, đi ngang qua chợ, tôi m/ua một con cá vược.

Làm món hấp xong, đặt lên mặt bàn.

Cá vược từ nóng chuyển sang nguội, tôi không động đũa miếng nào.

Đến khi hoàn h/ồn, gắp một đũa cho vào miệng, chẳng thấy vị gì cả, giống như có ai đó đã hút sạch hương vị của con cá đi mất.

6

Đêm đến.

Tôi trằn trọc không sao ngủ được.

Vừa h/ận vừa sợ, cộng thêm đ/au thương và cảm giác bất lực.

Cả người như đang đứng trên bờ vực sụp đổ.

Tôi h/ận bản thân, tại sao không đích thân đưa cô ấy vào tận tòa nhà, muốn ch*t thì cùng ch*t luôn đi.

Sợ rằng ông trời chỉ cho tôi một cơ hội, mà tôi lại không nắm bắt được.

đ/au lòng vì cô gái ham ăn này, giây phút cuối cùng của cuộc đời, câu nói cuối cùng lại là muốn ăn món cá tôi nấu.

Đáng tiếc con cá này, cô ấy không bao giờ còn được ăn nữa.

Chuyện quái đản này, rốt cuộc là tại sao?

Tại sao Trần Tịch lại liên tiếp trải qua hai vụ t/ai n/ạn? Sau khi ch*t tại sao lại sống lại?

Là mơ? Là vòng lặp thời gian?

Ngày mai tỉnh dậy, cô ấy còn xuất hiện bên cạnh tôi nữa không?

"Bịch, bịch, bịch."

Tim đ/ập liên hồi vài nhịp, tôi gi/ật mình tỉnh giấc.

Mở mắt ra, là đôi mắt to tròn chớp chớp của Trần Tịch.

Tôi lại một lần nữa ôm cô ấy vào lòng, sợ mất cô ấy dù chỉ một chút, thật tốt, cô ấy vẫn còn sống.

Tiếp đó là những nụ hôn đi/ên cuồ/ng.

"Ưm-- ưm-- sao anh... biết em tỉnh rồi?"

Tôi gác đầu lên vai cô ấy, không để cô ấy nhìn thấy nước mắt trong mắt mình, "Đồ ngốc, thần giao cách cảm."

Bữa sáng lần này, tôi lắng nghe kỹ lời giới thiệu của Trần Tịch.

Còn hỏi cô ấy không ít câu hỏi về Hồ Tĩnh Di.

Không có gì kỳ lạ cả, cô ấy chỉ là một người phụ nữ đòi lương đáng thương.

Mẹ b/ệnh nặng cần tiền, công ty n/ợ lương không trả, tâm lý sụp đổ, lấy cái ch*t để u/y hi*p.

Chỉ vậy thôi.

Trong xã hội ngày nào cũng xảy ra những chuyện như thế này, chỉ là những góc tối này đều ẩn giấu trong bóng râm, không được ánh mặt trời chiếu tới mà thôi.

"Hả? Hả? Anh lái đi đâu đấy?"

"Tầng hầm để xe chứ đâu."

"Anh vào bãi đỗ xe làm gì?"

"Đưa em lên lầu."

"Hả?"

Tôi gượng cười, "Chưa từng đến công ty của em xem thử, anh sợ em bị b/ắt n/ạt."

"Công ty em ổn mà, Hồ Tĩnh Di là người của công ty bên cạnh thôi."

"Đến cũng đã đến rồi, lên xem một chút."

Cô ấy không cãi lại được tôi, đành phải đồng ý.

Vào đến tòa nhà, bên trái là cầu thang bộ, bên phải là thang máy, tôi phân vân.

"Đang nghĩ gì thế? Tầng mười bảy đấy, anh không định leo bộ lên đấy chứ?"

7

Thang máy liên tục dừng lại, không ngừng có người vào người ra.

Tôi cảnh giác nhìn chằm chằm từng người một, như một con sói bảo vệ thức ăn của mình.

"Hôm nay anh làm sao thế?"

"À? Anh ư? Anh làm sao?"

"Trông hung thần á/c sát thế."

"Làm gì có."

Đến tầng mười bảy an toàn, trong lòng tôi không hề cảm thấy nhẹ nhõm chút nào.

"Em vào đây nhé."

"Được, chú ý an toàn."

"Chú ý an toàn? Câu này nghĩa là sao chứ?" Cô ấy cười nhạo cách dùng từ của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm