24

Tôi ngồi ch*t lặng trong mưa, ngồi đến tận hơn mười hai giờ đêm.

Cơn mưa lớn chuyển dần thành mưa nhỏ, rồi tạnh hẳn. Nhìn điện thoại, đã gần năm giờ sáng.

"Bịch, bịch, bịch."

Tim đ/ập nhanh ba nhịp.

Chớp mắt một cái, tôi đã trở về nhà, trở về chiếc giường ấm áp ấy.

Bên cạnh là Trần Tịch đang ngủ say.

25

Tôi mỉm cười, cười mình ngốc nghếch.

H/ận mình sao không phát hiện ra sớm hơn.

Hóa ra mỗi ngày chính tôi cũng ch*t một lần.

Ch*t vì b/ệnh tim.

Những lần trước, trước khi ngủ tim tôi đ/ập đi/ên cuồ/ng, tôi đều không để ý.

Cơn đ/au nhói thường xuyên nơi lồng ngựk không chỉ vì đ/au buồn, mà còn vì căn b/ệnh sinh lý.

"Tiểu Hạ, anh sao thế, tỉnh sớm vậy?"

"Anh mơ thôi, không sao, em ngủ tiếp đi."

Đừng suy nghĩ cực đoan, chuyện gì cũng có cách giải quyết, đừng nghĩ quẩn.

Cảm ơn người lạ đã dạy cho tôi đạo lý này.

Dù ngươi là quy tắc, là thần linh, hay là m/a q/uỷ cũng vậy.

Ngươi quá tự phụ rồi.

Ngươi có biết, một người có thể giữ lại ký ức, vĩnh viễn sống trong cùng một ngày nghĩa là gì không?

Nếu theo quy tắc của ngươi, chỉ cần ta c/ứu một người, họ sẽ rơi vào vòng lặp vô tận, đúng không?

Ngươi rốt cuộc có biết điều này có ý nghĩa gì không hả? Ha ha ha.

Tôi càng nghĩ càng thấy buồn cười.

Cười sự ng/u ngốc của bản thân, vậy mà từng nghĩ đến chuyện cùng năm người kia tan biến.

Quy tắc dùng cách ngạo mạn này để trả th/ù tôi, bắt tôi chứng kiến cái ch*t của người mình yêu, quả là hơi xem thường tôi rồi.

Giữ lại ký ức, sống trong cùng một ngày.

Nghĩa là tôi bất tử, nghĩa là những người tôi c/ứu được cũng sẽ bất tử.

Tôi có thể không ngừng học hỏi, họ cũng sẽ không bao giờ biết sợ cái ch*t.

Tôi có vô vàn thời gian để học tài chính, học vật lý, học triết học, học toán học, học kiến trúc, học võ thuật, học mọi kỹ năng.

Cơ thể tôi có thể không rèn luyện được, nhưng tri thức tôi sở hữu là vô tận.

Tôi có thể không ngừng phân tích, thực nghiệm, suy luận... rồi sẽ có một ngày, tôi biết ngươi là thứ gì.

Đến lúc đó, đừng có mà chạy trốn.

Tôi sờ lên tấm ga trải giường mềm mại dưới thân, sau này mỗi ngày tôi đều sẽ tỉnh dậy ở đây đúng không?

Ngươi tưởng sẽ hạn chế được phạm vi hoạt động của ta sao?

Sau này căn nhà này là của ta, cả tòa nhà này là của ta, thậm chí cả thành phố này cũng là của ta.

Và cả...

Đến lúc đó, ta tỉnh dậy ở đâu, thì có liên quan gì nữa chứ?

26

Cái gọi là quy tắc, ngươi cứ đợi đấy cho ông.

Ngươi nhớ kỹ cho, tên của ông đây.

Là M/ộ Dung Hạ.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lỡ Bao Nuôi Một Đại Lão Mất Trí Nhớ

Chương 16
Tôi là người song tính. Để thỏa mãn ham muốn của bản thân, tôi bao nuôi một nam sinh viên nghèo đang bị mất trí nhớ. Nam sinh viên này vốn rất mạnh mẽ, chuyện chăn gối cũng rất giỏi, nhưng lại luôn thích quản thúc tôi. “Lại đến câu lạc bộ uống rượu à?” “Hôm nay phạt anh chỉ được làm một lần.” Thế nhưng khi lên giường, Giang Sóc lại luôn chìm đắm trong dục vọng. Căn bản không thể dừng lại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận: [Công chỉ vì thân thể của thụ pháo hôi này có thể thỏa mãn dục vọng của mình, nên trong lúc mất trí nhớ mới nhận nhầm tình cảm của bản thân.] [Thật sự không chịu nổi tên thụ pháo hôi này nữa, vậy mà lại coi Giang tổng như nô lệ để tùy ý chơi đùa?] [Đợi Giang tổng hồi phục trí nhớ, nhớ lại chuyện mình bị coi như món đồ chơi trong thời gian mất trí nhớ, anh ấy lập tức khiến nhà họ Cố phá sản. Thụ pháo hôi phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng chỉ có thể bị xem như phụ nữ, gả cho một ông già hơn 60 tuổi để liên hôn, cứu vãn gia tộc đang bên bờ vực sụp đổ.] [Thụ bảo bối vẫn luôn đi tìm công, nếu không phải thụ pháo hôi giấu công đi, hai người họ đã sớm thành đôi rồi.] Lúc này, “Giang tổng” trong lời bình luận nói đang khàn giọng ghé sát bên tai tôi: “Tiểu Miên, anh mất tập trung rồi.” “Anh nói xem, nên phạt anh thế nào đây?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
542
Thật Hay Thách Chương 12