Chuyện đính hôn, mai tính sau.
Sau đó nhìn tôi đi ngủ, anh ta mới rời đi.
Cánh cửa phòng vừa đóng lại, tôi liền mở mắt, khóa trái cửa rồi mới cầm điện thoại lên, khởi động livestream.
Thời điểm này đã rất muộn, khán giả online không nhiều bằng trước đó.
Chính vì vậy, tôi lập tức chú ý đến người mà mình đang chờ đợi.
Phần mềm tự động kiểm tra địa chỉ IP trên điện thoại báo cho tôi biết, người kết nối mic đầu tiên đang ở ngay trong biệt thự nhà họ Tần.
14
Người này để nickname là một dãy số, nhìn qua là biết ngay tài khoản mới.
Hắn cố tình hạ thấp giọng, tiếng khàn đục, đi thẳng vào vấn đề.
"Chủ kênh, tôi muốn ước nguyện."
Tôi cũng hạ thấp giọng đáp lại: "Xin lỗi, đây là phòng livestream tâm sự, chuyên lắng nghe nỗi lòng của bạn, giải tỏa ưu phiền, không nhận ước nguyện đâu nhé."
Ít nhất là trên danh nghĩa là vậy.
Người đàn ông im lặng hồi lâu rồi mới tiếp tục: "Được, vậy tôi trò chuyện với cô vậy."
"Tôi xuất thân từ nông thôn, dựa vào năng lực của bản thân để cưới được tiểu thư nhà giàu ở thành phố lớn, cũng coi như là ở rể nhà họ."
"Nhưng ban đầu đúng là vì tình yêu, chúng tôi cũng rất ân ái. Thế nhưng sau khi bố vợ qu/a đ/ời, tôi tiếp quản doanh nghiệp gia đình, làm trâu làm ngựa, đã trả hết mọi ân tình. Theo thời gian, tôi làm ăn ngày càng lớn, cám dỗ ngày càng nhiều, th/ủ đo/ạn cũng ngày càng tà/n nh/ẫn."
"Trên thương trường mà, khó tránh khỏi vài chuyện bẩn thỉu, điều này không có gì lạ. Vấn đề là, vợ tôi biết hết mọi bí mật của tôi. Trước kia tôi còn thấy không sao, nhưng giờ tôi đã là một đại gia một phương, cô ấy lại cứ lải nhải bên tai tôi về những chuyện cũ, bảo tôi đừng đi sai đường."
"Khi tôi đi tiếp khách, chỉ uống thêm vài chén rư/ợu với phụ nữ khác, cô ấy liền làm ầm ĩ, nói cô ấy mới là vợ chính thức, là người cùng tôi đi lên từ đầu, bảo tôi phải có lương tâm, còn đe dọa nếu tôi còn tiếp tục như vậy sẽ vạch trần mọi chuyện x/ấu xa tôi từng làm."
"Cô phân xử xem, trên thương trường, giao thiệp xã giao chẳng phải là chuyện bình thường sao? Người làm việc lớn vốn dĩ nên không câu nệ tiểu tiết."
"Trước kia cô ấy cũng là tiểu thư đài các rất dịu dàng xinh đẹp, nhưng giờ đây, ngày nào cũng không thèm chải chuốt, chỉ biết như một mụ chằn lửa m/ắng nhiếc, đe dọa, nhục mạ tôi, ngay cả khi con trai dẫn bạn gái về nhà, vợ tôi cũng phá đám."
"Tôi c/ăm gh/ét con người hiện tại của cô ấy."
Tôi kiên nhẫn lắng nghe, đến khi hắn nói xong, tôi mới dịu dàng hỏi: "Vậy, ý anh là muốn vợ anh biến trở lại thành người phụ nữ dịu dàng trẻ trung như trước sao?"
Người đàn ông cười trầm đục, trong cổ họng nặn ra âm thanh q/uỷ dị hiểm đ/ộc:
"Không, tôi muốn cô ấy ch*t vì t/ai n/ạn, gia sản khổng lồ thuộc về mình tôi, không còn ai có thể quản thúc hay đe dọa tôi nữa."
Thấy chưa, khi một người đàn ông thực sự tà/n nh/ẫn, hắn sẽ không nghĩ đến chuyện ly hôn để chia tài sản cho bạn đâu.
15
Khán giả trong phòng livestream thi nhau bình luận:
【Đừng mà, chủ kênh, hành vi của chị càng lúc càng giống như tiếp tay cho kẻ á/c rồi.】
【Chủ kênh lệch lạc tư tưởng, nếu chị đồng ý với ông ta, tôi sẽ báo cáo lên cơ quan chức năng để phong tỏa chị!】
Tôi lại chẳng để tâm đến những lời đe dọa này.
Cho dù là "Như giẫm trên băng mỏng", hay Trần Gia Bảo, hay cả nhà họ Trương, hay chính người đàn ông này bây giờ.
Chưa bao giờ là tôi tìm đến họ hay xúi giục họ.
Là họ tự nguyện, tôi có lỗi gì đâu chứ?
Hơn nữa, chỉ còn thiếu người này là kế hoạch của tôi sẽ hoàn tất.
Tôi tuyệt đối không được mềm lòng.
Nghĩ đến đây, tôi mỉm cười gật đầu, đúng lúc định nói câu "Chúc bạn được như ý nguyện" thì cánh cửa phòng bất ngờ bị ai đó đạp tung.
Tôi và Tần Xuyên nhìn nhau trân trối.
Anh ấy vội vàng mở miệng, muốn ngăn cản tôi: "Hoa Hoa, c/ầu x/in em, đừng!"
Tôi mỉm cười nhìn anh, nhưng vẫn từng chữ từng chữ nói ra câu đó:
"Chúc bạn được như ý nguyện."
Người đàn ông bên kia màn hình như vừa nhận được tin đại hỷ.
Vội vàng kết thúc cuộc gọi.
Chỉ còn lại tôi và Tần Xuyên nhìn nhau.
Anh ấy đ/au đớn nhìn tôi: "Em căn bản không phải vì muốn đính hôn với anh, em chỉ lợi dụng anh để vào nhà họ Tần."
Tôi bình tĩnh đi đến trước mặt anh, vươn ngón tay thon dài, sờ soạng giữa đùi anh.
Anh định bắt lấy bàn tay đang làm lo/ạn của tôi, nhưng bị tôi phản đò/n bóp ch/ặt, đường đường là một đấng nam nhi bảy thước, vậy mà không thể cử động được nữa.
Anh chỉ có thể trân mắt nhìn tôi móc ra một chiếc bút ghi âm từ túi quần anh, tôi giơ chiếc bút ghi âm lên trước mặt anh, cười mỉa mai:
"Cũng như nhau thôi, không phải anh cũng giả vờ bị sa thải, diễn một màn khổ nhục kế để lấy lòng tin của em, rồi chuẩn bị điều tra sự thật sao?"
Thực ra, tôi đã sớm biết chuyện tráo đổi bút ghi âm là một vở kịch do Tần Xuyên và viên cảnh sát trung niên dựng lên.
16
Tôi ném chiếc bút ghi âm xuống đất, chân trần bước tới bên cửa sổ, nhìn vầng trăng tròn ngoài kia, chìm vào ký ức xa xăm.
"Tần Xuyên, anh có biết không? Nếu không phải vì chuyện mười năm trước đó. Hôm nay, đáng lẽ cũng là ngày đoàn viên của gia đình tôi."
Cả căn biệt thự chìm vào tĩnh lặng ch*t chóc.
Chỉ còn giọng kể lể của tôi: "Không phải anh muốn biết sự thật về phòng livestream sao? Bây giờ, tôi nói cho anh biết."
Thực ra, tôi không họ Trần, tôi họ Sấm.
Tôi tên Sấm Hoa, trong từ "Ngôn xuất pháp tùy, nhất ngữ thành sấm" (lời nói ra là điềm báo).
Dòng tộc chúng tôi bẩm sinh đã là ngôn linh sư, nói gì được nấy.
Tất nhiên, nguyện vọng càng lớn thì phản phệ phải chịu càng mạnh, nên tộc tôi luôn ẩn cư trong mười vạn dãy núi Quan Châu, ít qua lại với người ngoài.
Nếu có nhu cầu gì, chúng tôi đều lén đến tiệm tạp hóa ở thôn Trần Gia để m/ua và đổi chác, bao năm nay vẫn luôn như vậy.
Tôi lớn hơn Trần Chiêu Đệ ba tuổi, hồi nhỏ, khi theo bố đến thôn Trần Gia m/ua nhu yếu phẩm, tôi đã từng gặp Trần Chiêu Đệ.
Khi đó, tôi bảy tuổi, con bé bốn tuổi.
Nó mặc bộ quần áo rá/ch rưới, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì lạnh, giữa mùa đông giá rét vẫn đang giúp gia đình giặt quần áo.
Tôi có ý muốn giúp con bé, nhưng bố đã bảo tôi.
Người có số mệnh riêng, chúng ta không được dễ dàng can thiệp vào nhân quả của người khác.
Nếu thương cảm nó, sau này hãy lén cho nó chút tiền bạc.
Năng lực của chúng tôi cũng đồng nghĩa với tai họa.
Có người tôn chúng tôi làm thần thánh, có người coi chúng tôi là q/uỷ dữ.
Có người ước nguyện, có người nguyền rủa.
Điều chúng tôi có thể làm, là đóng giả người bình thường, sống thật tốt.
Vì thế, lần tôi và Tần Xuyên đến thôn Trần Gia ở mười vạn dãy núi Quan Châu, cụ già hỏi đường chúng tôi mới cảm thấy tôi trông quen quen.