Khi hoa khôi của trường dẫn người chặn đá/nh tôi trong nhà vệ sinh, cô ta bị giáo viên bắt quả tang tại trận.

Thế nhưng cô ta lại giả vờ vô tội, thậm chí còn thề thốt:

"Nếu em b/ắt n/ạt bạn học, ngày mai ra đường em sẽ bị xe tông ch*t!"

Nhưng cô ta không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư.

Những lời cô ta nói trước mặt tôi đều sẽ trở thành sự thật.

1

"Mau l/ột đồ nó ra, chụp ảnh rồi đăng lên mạng, để cho mọi người thấy bộ dạng lẳng lơ của nó."

Trong nhà vệ sinh ẩm ướt, tôi bị vài người đ/è xuống đất đá/nh đ/ập.

Cầm đầu là hoa khôi của trường, Bạch Nhược Lam, cũng là chị đại trong giới b/ắt n/ạt học đường.

Hai tay sai của cô ta, một đứa đang x/é quần áo tôi, đứa kia thì giơ điện thoại lên bắt đầu chụp ảnh.

Tôi tuyệt vọng nhìn quanh, cầu nguyện có ai đó đến c/ứu mình.

Ngoài cửa sổ không xa, một đôi mắt đen ngòm bỗng ló ra, lòng tôi chợt mừng rỡ.

Nhưng chưa kịp kêu c/ứu, Bạch Nhược Lam đã túm lấy tóc tôi, ấn đầu tôi vào bồn rửa cây lau nhà.

Tôi không phòng bị, bị sặc vài ngụm nước bẩn.

Ngay khi tôi tưởng mình sắp ch*t đuối trong cái bồn này, cửa nhà vệ sinh bỗng vang lên hai tiếng ho nhẹ.

Tiếp đó là một giọng nói lạnh lùng xen lẫn gi/ận dữ:

"Bạch Nhược Lam, Thi Mẫn, Chung Tĩnh Tĩnh, các em đang làm gì thế? Mau dừng tay lại cho cô!"

Tôi để nguyên mái tóc ướt sũng bốc mùi hôi thối, quay đầu nhìn lại, chạm phải ánh mắt u ám của cô giáo quản nhiệm.

Tôi được c/ứu rồi.

Sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi, cô giáo càng thêm tức gi/ận.

"Trình Diệu là học sinh chuyển trường mới đến, cũng là bạn cùng phòng với các em, sao các em có thể b/ắt n/ạt bạn chứ?"

Hai tay sai vội vàng bao biện: "Cô Lý, bọn em không b/ắt n/ạt bạn ấy, vừa rồi Trình Diệu không cẩn thận ngã vào bồn, bọn em đang đỡ bạn ấy dậy thôi ạ."

Bạch Nhược Lam mím môi, thay đổi thái độ, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ đáng thương:

"Cô ơi, nếu em b/ắt n/ạt bạn học, ngày mai em sẽ gặp t/ai n/ạn xe cộ mà ch*t!"

2

Cô ta vừa nói vừa nghịch điện thoại.

Giây tiếp theo, điện thoại tôi bỗng vang lên thông báo, có người đăng bài trên diễn đàn trường và gắn thẻ tôi.

Tôi mở ra xem, chính là những bức ảnh riêng tư của tôi lúc nãy!

Người đăng: Chị Bạch.

Tiêu đề: "Xe buýt công cộng số một mới đến trường ta trông như thế này đây."

Tôi r/un r/ẩy toàn thân, không hiểu tại sao một cô gái lại có thể x/ấu xa đến mức này.

Sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lấy sự s/ỉ nh/ục không hồi kết, vì vậy tôi nghiến răng, từng chữ một nói:

"Được thôi, chúc cô được như ý nguyện."

Đúng vậy, tôi là Ngôn Linh Sư duy nhất trên thế giới này.

Chỉ cần người khác nói những lời mang tính chất ước nguyện trước mặt tôi, sau khi tôi thi triển Ngôn Linh thuật, nó sẽ trở thành hiện thực.

Người của tộc Ngôn Linh tuyệt đối không được chủ động hại người.

Thế nhưng, đối với hành vi tự tìm cái ch*t như Bạch Nhược Lam, dù có bị phản phệ bởi sức mạnh Ngôn Linh, tôi cũng phải thành toàn cho cô ta!

Khác với phản ứng của tôi, nghe Bạch Nhược Lam thề thốt, cô Lý do dự.

Dù sao Bạch Nhược Lam cũng là người nổi tiếng trong trường, cô ta không chỉ xinh đẹp mà thành tích còn tốt, trước mặt giáo viên lại ngoan ngoãn, ai cũng yêu quý cô ta.

Còn tôi chỉ là một học sinh nghèo vô danh tiểu tốt.

Chắc chắn giáo viên sẽ không vì tôi mà trừng ph/ạt Bạch Nhược Lam.

Quả nhiên, cô Lý khuyên nhủ tôi đầy tâm huyết:

"Trình Diệu à, em xem chuyện này làm ầm ĩ lên cũng chẳng ra sao. Các em không chỉ là bạn cùng lớp mà còn là bạn cùng phòng, ba bạn ấy cũng biết lỗi rồi, hay là bỏ qua đi..."

Tôi cụp mắt, rụt rè tỏ ý không sao, đây vốn là tính cách thường ngày của tôi.

Cô Lý nhìn bài đăng trên điện thoại, bảo Bạch Nhược Lam xóa đi, sau đó hài lòng mỉm cười, dặn dò chúng tôi phải hòa thuận yêu thương nhau rồi quay lưng bỏ đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô, đưa tay vuốt mái tóc bẩn thỉu, khẽ nhíu mày.

Không đúng.

Cốt truyện không đúng.

3

Không biết đã qua bao lâu, phía sau tôi bỗng vang lên một giọng nói:

"Sao lại không giống với kế hoạch của chúng ta?"

Lại có người nói: "Vậy thì thực hiện bước tiếp theo, rồi sẽ giống thôi."

Buổi tối, sau khi nhận được một cuộc điện thoại, sắc mặt Bạch Nhược Lam lập tức u ám, cô ta dẫn theo hai tay sai với vẻ mặt khó chịu rời đi.

Cho đến khi tôi thức dậy vào ngày hôm sau, giường của họ vẫn còn nguyên vẹn, rõ ràng là cả đêm không về.

Mười phút sau khi chuông vào lớp vang lên, hai tay sai của Bạch Nhược Lam mới hốt hoảng lao vào lớp, vừa khóc vừa hét:

"Không xong rồi, Nhược Lam bị xe đưa đón học sinh tông trúng rồi!"

Ngôn Linh thuật của tôi đã có tác dụng.

Nghe nói bố mẹ Bạch Nhược Lam đều ở nước ngoài, không về kịp, chẳng có ai quản cô ta.

Ban đầu hai tay sai Thi Mẫn và Chung Tĩnh Tĩnh muốn đến chăm sóc cô ta, nhưng bị giáo viên từ chối với lý do "việc học quan trọng hơn".

Bạch Nhược Lam nên thấy may mắn vì trước đó tôi từng bị phản phệ do một số chuyện nên vẫn chưa hồi phục, khiến năng lực giảm sút.

Điều này mới khiến cô ta chỉ hôn mê bất tỉnh chứ không ch*t tại chỗ.

Tôi tưởng rằng theo sự rời đi của cô ta, cuộc sống bị b/ắt n/ạt của tôi cuối cùng cũng tạm kết thúc.

Trong lúc vui mừng, tôi định sau giờ học sẽ xuống căn tin ăn thêm hai bát cơm.

Vừa ăn được vài miếng đã bị người khác cư/ớp mất hộp cơm, người tới giơ cao lên, nước canh đổ ướt đẫm từ đầu đến chân tôi.

Tôi ngước mắt nhìn lên, chính là một trong những tay sai của Bạch Nhược Lam, Thi Mẫn.

"Trình Diệu, mày còn mặt mũi ăn cơm à? Chị Bạch bị mày hại đến mức phải nhập viện rồi!"

Thật nực cười, rõ ràng là bọn họ b/ắt n/ạt tôi, tại sao lại bắt tôi phải sám hối.

Tôi không nói gì, Thi Mẫn càng được đà lấn tới, túm tóc tôi rồi quật xuống đất.

"Đồ khốn, sao xe tông không phải là mày! Sao mày không ch*t quách đi!"

Lúc này căn tin không có nhiều người, rất nhanh, tiếng động lớn đã thu hút mọi người vây lại.

Cô Lý cũng ở đó.

Ban đầu cô tỏ vẻ lạnh nhạt, không muốn quản chuyện này, nhưng xung quanh toàn là những lời chỉ trích của các bạn học.

"Bạn nữ này quá đáng thật đấy, lại đối xử với bạn học như vậy."

"Đúng vậy, không ngờ trường mình lại có người b/ắt n/ạt học đường."

"Không có giáo viên nào quản sao?"

Cô Lý đứng trước đám đông, vì cô vốn gần gũi với học sinh nên nhiều người nhận ra cô, liên tục gọi cô ngăn chặn vụ b/ắt n/ạt này.

Vì áp lực dư luận, cuối cùng cô Lý cũng lên tiếng ngăn cản:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm