16
Tôi không hề cố ý nghe ngóng diễn biến tiếp theo, mà là hai người dì trong đội sau khi đi hóng chuyện về đã kể lại cho tôi nghe.
Nghe nói sau khi Thẩm Diệp đi làm nhiệm vụ gi*t x/ác sống bên ngoài trở về, cậu ta nhận được thông báo phải vào tù bảo lãnh cho bạn gái và cả nhà bố vợ. Vì quản lý cấp dưới không nghiêm, Thẩm Diệp bị Căn cứ trưởng trừ ba tháng lương, còn bị phê bình nghiêm khắc ngay trước mặt mọi người.
Lương hiện nay bao gồm tiền tệ của căn cứ và một số nhu yếu phẩm, hình ph/ạt này đối với Thẩm Diệp mà nói, không phải chuyện gì to t/át. Nhưng vấn đề ở chỗ, cậu ta đã mất mặt vì Trần Th/ù. Mà cậu ta lại là kẻ sĩ diện nhất, cũng là kẻ khao khát trèo cao nhất.
Hình ph/ạt này không nặng, bởi đang trong giai đoạn tái thiết, đối với Căn cứ trưởng mà nói, mỗi người đến đầu quân đều là sự trợ giúp cho nhân loại, lý và tình rất khó phân định. Là người quản lý, ông không thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà ph/ạt nặng Thẩm Diệp, sẽ dẫn đến lòng người ly tán.
Tả Dương đứng một mình trên ban công, nhìn về phía căn cứ rộng lớn tối tăm, tâm trạng trĩu nặng. Thấy tôi đi tới, cậu đột nhiên lên tiếng: "Sau này Thẩm Diệp và Trần Th/ù chắc chắn sẽ còn làm khó chị, để em đi gi*t chúng."
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bướng bỉnh cùng con mắt trái màu trắng của thiếu niên, hỏi ngược lại: "Vậy tại sao các em không đi gây rắc rối với kẻ th/ù của mình?"
Rõ ràng những kẻ th/ù đó đều đã đến căn cứ, thậm chí gia nhập quân đội căn cứ rồi.
Tả Dương cúi đầu im lặng.
Tôi biết, vì cậu sợ liên lụy đến tôi.
Tôi thở dài một hơi, vỗ vỗ vai cậu: "Cho nên, chị cũng không muốn vì chuyện của mình mà liên lụy đến các em. Sau này các em còn phải sống ở đây, tốt nhất đừng công khai trái ý Căn cứ trưởng."
"Còn về những kẻ th/ù đó, em yên tâm, chị sẽ xử lý."
Chỉ là hiện tại chưa đến lúc.
Ngôn Linh Sư cũng là người trong huyền môn, không thể gi*t chóc vô tội. Nếu lại phạm sát nghiệp, có lẽ tôi sẽ không thể quay về thế giới của mình nữa, tôi không cần thiết phải lãng phí linh lực cho đám rác rưởi này.
Đợi khi chúng lại nảy sinh sát tâm với tôi, tôi sẽ ra đò/n chí mạng, đó mới là đạo lý của nhân quả.
17
Nghe nói, hiện giờ bố mẹ nhà họ Thẩm đang cãi nhau kịch liệt với bố mẹ tôi.
Bố mẹ Thẩm nói nhà họ Trần toàn đồ vô dụng, chỉ biết kéo chân con trai họ. Bố mẹ tôi lại nói nhà họ Thẩm vo/ng ân bội nghĩa, nếu không nhờ hai đứa con gái nhà họ Trần, liệu nhà họ Thẩm có được ngày hôm nay?
Nhóm Thẩm Diệp đến đầu quân cho căn cứ số A từ ba tháng trước, nghe nói họ tổn thất nặng nề vì chiêu "hoán vị" của tôi. Để c/ứu Trần Th/ù, trong đội chỉ còn lại ba người nhà họ Trần, ba người nhà họ Thẩm và Tiểu La trốn thoát.
Khi mới đến, Thẩm Diệp tận dụng vật tư trong không gian của Trần Th/ù, tặng không ít quà cáp cho người quản lý, nhờ đó mới làm được một đội trưởng nhỏ. Đáng tiếc, cấp dưới của cậu ta không còn là đồng đội cũ, mà là những người thức tỉnh dị năng mới gia nhập căn cứ, kiểu ai cũng không phục ai.
Lúc đầu Thẩm Diệp không hề công khai mối qu/an h/ệ với Trần Th/ù, chính ba người nhà họ Trần mặt dày đi rêu rao khắp nơi, nhân cơ hội bám lấy "con rể vàng" Thẩm Diệp. Nhiều dịp công khai, có người từng thấy Thẩm Diệp tỏ thái độ khó chịu với Trần Th/ù, nhưng người đàn bà đó không hề hay biết, vẫn đắm chìm trong tình yêu m/ù quá/ng.
Thẩm Diệp cũng từng tìm đến tôi, nhưng cậu ta căn bản không vào được khu biệt thự tôi ở. Nơi này chỉ có Căn cứ trưởng hoặc nhân viên cấp cao mới được vào, có người canh gác tuần tra.
Những ngày không ai quấy rầy, tôi dẫn Tả Dương và những người khác ra ngoài căn cứ dọn dẹp x/ác sống, thu thập tinh hạch. Sau khi nộp lại phần quy định, số còn lại đều chia cho các thành viên để nâng cấp dị năng.
Tôi không cần những thứ này, vì các nhà nghiên c/ứu mỗi ngày đều chuẩn bị cho tôi năng lượng tinh hạch có độ tinh khiết cao nhất.
Mỗi lần thấy năng lượng được đưa đến, Tả Dương đều lộ vẻ nặng nề, đôi khi còn căng thẳng nói với tôi: "Trần Hoa, để em đưa chị rời đi nhé."
Tôi uống cạn chén th/uốc, gõ vào đầu cậu, gắt gỏng: "Phải gọi là đội trưởng hoặc chị, không được hỗn láo."
Tôi biết Tả Dương đang lo lắng điều gì, nhưng tôi đã suy nghĩ thông suốt rồi.
18
Lần nữa gặp lại Thẩm Diệp, Trần Th/ù và những người khác là ba tháng sau.
Lúc này, kể từ khi x/ác sống bùng phát đã được tám tháng, trật tự nhân loại bắt đầu chuyển từ sụp đổ hoàn toàn sang phục hồi từng bước. Nhiều căn cứ hơn mọc lên, những người sống sót nương tựa vào nhau, tiêu diệt x/ác sống, xây dựng lại quê hương.
Nhưng trong phong trào sôi nổi này, một tin dữ truyền đến.
Nhóm điều tra liên hợp của bốn căn cứ chính thức x/ác nhận, virus x/ác sống là do nước M nghiên c/ứu, mục đích là tiêu diệt toàn nhân loại, dẫn dắt quân đoàn x/ác sống thống trị thế giới.
Hiện nay, đại quân x/ác sống của nước M đang chậm rãi áp sát nước Hạ. Đám x/ác sống này nghe nói toàn là x/ác sống dị năng, cấp độ cao tới cấp bảy, thậm chí còn biến dị sinh ra linh trí!
Có thể tưởng tượng được việc tiêu diệt chúng khó khăn đến mức nào.
X/ác sống cũng chia làm hai loại: x/ác sống thường và x/ác sống dị năng.
Người thức tỉnh dị năng đối phó với x/ác sống thường cùng cấp đã rất vất vả, huống chi là đối phó với một đám x/ác sống dị năng cùng cấp, thậm chí cao cấp hơn nhân loại.
Căn cứ số A nằm gần Nam Đô biên giới, sau khi biết tin, Căn cứ trưởng triệu tập tất cả các đội trưởng để đến Nam Đô chặn đứng đại quân x/ác sống, tuyệt đối không được để chúng tiến vào nước Hạ.
Nếu không, quê hương mới xây dựng sẽ bị h/ủy ho/ại trong chớp mắt, hơn nữa tinh thần của nhân loại sẽ bị giáng một đò/n nặng nề.
Tôi và Thẩm Diệp chính là gặp nhau trong hoàn cảnh này khi dẫn dắt đội ngũ của mình. Bố mẹ Thẩm và Trần Th/ù cũng có mặt.
Cũng đúng, Trần Th/ù dù sao cũng là người thức tỉnh dị năng không gian, binh mã chưa động, lương thảo đi trước, cô ta rất hữu dụng.
Lần này, Trần Th/ù không còn ch/ửi bới tôi như trước, ngược lại còn nép sát vào người Thẩm Diệp đầy ngoan ngoãn. Càng như vậy, càng không giống tính cách của cô ta, chắc chắn có vấn đề.
Ngược lại là Thẩm Diệp, nhân lúc ít người, cậu ta nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp định nắm lấy tay tôi, nhưng bị Tả Dương chặn lại. Thẩm Diệp rõ ràng không nhận ra Tả Dương cũng là kẻ bị làm mồi nhử năm xưa, cậu ta thẹn quá hóa gi/ận nói: "Trần Hoa, vì tìm tôi mà cô không tiếc bám lấy đội trưởng Tả sao? Giờ tìm được tôi rồi, cô còn không mau cút lại đây, cô là bạn gái của tôi!"
19
Tôi lười chẳng buồn đếm xỉa đến loại đàn ông tự tin thái quá này, quay đầu bước đi.
Sau một thời gian được bồi bổ, linh vực của tôi đã mênh mông như một đại dương.