Một cái tên ẩn giấu suốt mấy trăm năm bỗng lóe lên trong tâm trí.
Tôi bàng hoàng nhận ra: "Ông... ông là Thanh Diên sư tổ!!!"
Nhưng khi ngoảnh lại, nơi đó đã chẳng còn một bóng người.
Nhìn làn khói đen còn sót lại, tôi ngỡ như vừa trải qua một kiếp người.
Vị sư tổ từng được ca tụng là thiên tài kiệt xuất, kẻ bị ch/ôn vùi trong những trang cổ tịch, lại xuất hiện rồi biến mất ngay trước mắt tôi như thế.
Người đời đều nói đại đệ tử đắc ý nhất của Cửu Hoa Môn đã phản bội sư môn, đọa vào q/uỷ vực, bị trăm môn phái truy sát.
Hôm nay gặp lại mới hiểu, vài dòng ghi chép trong sử sách chỉ là lời buộc tội dành cho một kẻ si tình.
10
Cơn đ/au thấu xươ/ng kéo tôi trở về thực tại.
Lúc này tôi mới nhận ra Giang Nghiêu đã không thể chịu đựng thêm sự ăn mòn của trận pháp.
Tôi vội vàng kéo anh chạy thoát ra ngoài.
Trở về thế giới thực, tôi mới biết trời đã rạng sáng.
Thường Trạm đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm chúng tôi khắp nơi.
Thấy tôi và Giang Nghiêu dìu nhau xuất hiện, cậu ta mới trút được gánh nặng: "Ngọc Ngọc! Cậu không sao là tốt rồi! Cậu mà ch*t, sư phụ nhất định sẽ lấy mình làm vật tế để hồi sinh cậu mất!"
Cậu ta nắm tay tôi đến mức đ/au điếng, tôi ngửa mặt lên trời gào thét: "Thường Trạm! Cậu bị q/uỷ đòi mạng nhập à! đ/au quá đấy!!!"
Nghe vậy, Thường Trạm như bị phỏng mà rụt tay lại, cười gượng gạo: "Xin lỗi nhé, xin lỗi nhé, căng thẳng quá nên không để ý. Nhưng mà Ngọc Ngọc, cái Đồng Thân Chú kia là sao? Thằng nhóc này lại khiến cậu nguyện ý... ừm ừm..."
Tôi nhanh tay lẹ mắt, bịt miệng Thường Trạm rồi kéo cậu ta đi ra ngoài.
Trên người Giang Nghiêu có kết giới kim thân và Đồng Thân Chú, phong ba lần này không gây tổn hại gì nhiều cho anh.
Chẳng mấy chốc anh đã hồi phục, bắt đầu chăm sóc cho hai b/ệnh nhân là tôi và Thường Trạm.
Chính x/ác mà nói, là chăm sóc tôi.
Tiện thể giữ cho Thường Trạm còn sống.
Không ổn rồi...
Thật sự quá không ổn!
Từ sau khi lôi được Giang Nghiêu ra khỏi Bách Q/uỷ Trận, anh ta cứ lạ lùng thế nào ấy.
Một người đàn ông cao hơn mét tám, sao lại cứ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa sùng bái vừa dịu dàng như vậy chứ?
Chỉ cần ở trước mặt tôi, nụ cười "không đáng tiền" trên môi anh ta chưa bao giờ tắt.
Độ cong ấy còn khó kiềm chế hơn cả AK.
Tôi thừa nhận mình cũng hơi giỏi thật, có thêm một fan cuồ/ng cũng là chuyện thường.
Nhưng tại sao anh ta lại chuyển hết tài sản đứng tên mình sang cho tôi chứ!
Thần tài ban phát tiền bạc cũng đâu có làm thế này!
Cho đến khi tôi hồi phục nguyên khí, Giang Nghiêu liên kết với Thường Trạm cầu hôn tôi, tôi mới nhận ra sự việc nghiêm trọng đến mức nào.
Vừa vào cửa, cả căn phòng chứa đầy pháp khí quý hiếm làm lóa cả mắt tôi.
Giang Nghiêu mặc lễ phục, bước tới dưới ánh đèn mờ ảo:
"Ngưng Ngọc, tuy chúng ta đã kết thành vợ chồng, nhưng anh n/ợ em một tấm chân tình. Trước đây đồng ý kết hôn với em là vì giao dịch, còn lời cầu hôn hôm nay là sự chân thành của anh. Anh chưa từng nghĩ sẽ có một cô gái vừa đẹp trai, vừa nghĩa hiệp lại đáng yêu như em lại đứng chắn trước mặt anh, liều mạng vì anh. Anh tuy là một người bình thường, không thể gánh vác cùng em trong những trải nghiệm đầy sóng gió này, nhưng anh muốn dùng hết quãng đời còn lại, dùng mọi cách có thể để bảo vệ em bình an. Lời cầu hôn hôm nay là nghi thức anh n/ợ em, cũng là lời tỏ tình của anh dành cho em. Em không nhất thiết phải chấp nhận, anh chỉ muốn nói với em rằng, sau này nếu cần, em cứ cho anh một cơ hội được giúp đỡ em."
Ài~
Tôi thừa nhận mình là kẻ mê cái đẹp.
Tuy tâm h/ồn đã đóng băng như xi măng, nhưng vẫn không nỡ từ chối lời tỏ tình của một anh chàng đẹp trai, lịch thiệp và chân thành.
Hơn nữa, đây còn là "chồng cá chép" do tổ sư gia đích thân chọn.
Tôi phất tay cười: "Được thôi~ Từ nay về sau, anh chính là người thân thiết nhất của em, ngoài sư môn ra!"
"..."
Nhìn vẻ mặt "không hiểu nhưng chấn động mạnh" của Giang Nghiêu và Thường Trạm.
Tôi nói thêm: "Dù sao ngày tháng còn dài, chúng ta..."
Thấy tôi sắp thốt ra những lời "động trời", Thường Trạm vội bịt miệng tôi: "Ý cô ấy là... cô ấy đồng ý!"
Nói xong, Thường Trạm không quên ném cho tôi một ánh mắt cảnh cáo.
Thường Trạm vốn hiểu rõ tôi, nếu tôi mà "hổ báo" lên thì chắc chắn sẽ gây sốc.
Cậu ta vội c/ắt đ/ứt mọi đường lui của tôi, chuyển hướng sự chú ý: "Em gái à, em tìm được em rể rồi, còn anh thì sao? Đã bảo là tính cho anh rồi mà."
Nghe vậy, tôi lộ vẻ khó xử: "Cậu... thực sự muốn thoát ế à? Có cần cân nhắc thêm không? Thực ra cả đời tu tâm dưỡng tính cũng tốt mà."
"Thằng nhóc này, bản thân đang phơi phới xuân sắc mà lại đi chặn đường người khác à?"
Xem ra cậu ta đã quyết tâm đ/âm đầu vào tường rồi.
Tôi thâm thúy nói: "Chỉ có thể nói là, đối tượng của cậu khá thú vị, rất có ích cho việc tu hành của cậu. Năm sau, tối 15 tháng 7 ra ngoài dạo mát, có người tìm cậu nhận đơn thì đừng từ chối là được."
"Nói rõ hơn xem nào?!!"
Nghĩ đến thể chất nghịch thiên của cô gái kia, tôi dặn dò: "Tôi khuyên cậu nên học hành tử tế, nhất là thuật pháp thực chiến sư phụ dạy năm nay, học cho bằng ch*t đi, sau này yêu đương sẽ cần đến đấy."
Thường Trạm ngơ ngác, vẫn chưa biết sự nghiêm trọng của vấn đề, nhe răng cười khoái chí: "Chuyến này mất nửa cái mạng rồi, cậu tốt nhất là tính cho chuẩn, không thì tôi về đ/ập nát cái đầu chó của cậu!"
Thằng bé ngốc nghếch, tôi tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của cậu.
Tôi ném cho cậu ta một nụ cười đồng cảm: "Cái này khó nói lắm, chúc cậu thành công nhé. Sau này cơ hội mất nửa cái mạng còn nhiều lắm~"
Đang đùa giỡn, điện thoại của sư tỷ reo lên: "Alo? Bảo bối, bên chị có một chỗ náo nhiệt lắm, em có muốn đến chơi không? Ngay cả người của Tinh Môn cũng đến góp vui rồi này."
"Có chuyện tốt thế này sao! Đến ngay đây!"
Nói đoạn, tôi cắm đầu chạy.
Chạy được hai bước, chợt nhớ ra còn một ông chồng cá chép.
Tôi cười ngoảnh lại, nắm tay Giang Nghiêu rồi kéo đi: "Đi, chị dẫn anh đi mở mang tầm mắt!"
(Hoàn)