Kinh thành nhà họ Cố đổ một trận mưa, thứ rơi xuống toàn là da người.
Từ đó, nhà họ Cố liên tiếp xảy ra chuyện quái dị, tan cửa nát nhà.
Thiếu gia nhà họ Cố tán gia bại sản cầu tôi trừ tà.
Nhưng anh ta không biết rằng, thứ tà á/c nguy hiểm nhất chính là người nhà của anh ta.
1
"Trận mưa này quá tà môn! Không chệch một ly, đổ đúng mảnh đất nhà họ Cố, toàn là da người! Nạn nhân còn là những người đã mất tích mấy chục năm nay!"
Ông chủ nhà họ Cố, Cố Thanh Sơn, vừa dẫn tôi và Giang Nghiêu đi vào trong trang viên nhà họ Cố, vừa kiêng dè thì thầm với chúng tôi:
"Thế vẫn chưa là gì, điều tà môn hơn là rõ ràng cảnh sát đã mang hết về niêm phong rồi, không ngờ hôm sau những mảnh da người đó lại quay lại!!! Năm ngày liên tiếp, đêm nào cũng tác oai tác quái, ch*t không ít người một cách khó hiểu... Chúng tôi tìm một đống người trong giới huyền môn, kết quả tất cả đều bị dọa chạy mất dép!"
Đang nói chuyện, thiếu gia nhà họ Cố - Cố Vũ vội vã chạy đến đón: "Giang Nghiêu, cuối cùng cậu cũng tới rồi, cậu và chị dâu mà không đến c/ứu mạng, anh em mình gặp lại nhau chắc phải đợi đến lễ cúng thất tuần của tôi mất!"
Thấy tâm thái Cố Vũ vẫn còn tốt, Giang Nghiêu nhân tiện đùa lại: "Không sao, chị dâu cậu là truyền nhân phái Cửu Hoa, bên dưới có người quen, muốn gặp cậu lúc nào cũng có thể gọi h/ồn, muốn đầu th/ai cũng có thể chen hàng cho cậu."
Khóe miệng Cố Vũ gi/ật gi/ật, cười khổ nhìn tôi: "Cái đó thì không cần đâu... Chị dâu, tôi sớm nghe danh chị thần thông quảng đại, lần này tính mạng cả nhà chúng tôi đều trông cậy vào chị cả đấy. Chị yên tâm, anh em ruột cũng phải rạ/ch ròi, th/ù lao chắc chắn không thiếu của chị đâu!"
"Đều là người nhà cả, đừng khách sáo, tài khoản cứ bảo Giang Nghiêu lấy là được."
Trong lúc nói chuyện, tôi đã bắt đầu quan sát xung quanh trang viên nhà họ Cố.
Nhà họ Cố dù sao cũng là hào môn, việc bố trí các thế trận phong thủy ở khắp nơi cũng không có gì lạ.
Nhưng tôi chưa từng thấy kiểu bố trí nào toàn đi ngược lại như thế này!
Trong giới phong thủy có câu: "Trước không trồng dâu, sau không trồng liễu, giữa sân không trồng cây vỗ tay m/a."
Dâu (tang) đồng âm với tang tóc, trồng dâu trước nhà mở cửa thấy tang là điềm x/ấu.
Cây liễu là vật liệu phổ biến nhất làm cờ gọi h/ồn, trồng sau nhà là hành động chiêu âm.
Còn "cây vỗ tay m/a" chính là cây dương, tiếng lá cây dương kêu giống như tiếng m/a vỗ tay, dễ chiêu tà nhất.
Người bình thường đều tránh những thứ này như tránh tà, nhà họ Cố lại gom đủ cả ba loại cây q/uỷ này.
Điều tuyệt vời hơn nữa là hòn non bộ sắp hoàn thiện ở cửa, trông chẳng khác gì cái m/ộ phần xung sát, không xảy ra chuyện mới là lạ!
Nhưng chỉ riêng những thứ này cùng lắm chỉ khiến vận thế gia chủ bất ổn, người trong nhà ốm đ/au b/ệnh tật, tuyệt đối không thể gây ra động tĩnh lớn đến thế.
Xem ra trận mưa da người này không phải là ngẫu nhiên, sự việc phức tạp hơn vẻ bề ngoài nhiều.
Cố Thanh Sơn nhận ra sự do dự của tôi, tiến lên nói: "Cô Ngưng, cô nhìn ra vấn đề gì rồi sao?"
Sự việc còn chưa rõ ràng, tôi cũng không tiện làm lòng người hoang mang, bèn thở dài nhíu mày: "Nhà ông... thật sự rất giàu!"
Cố Vũ nghe vậy suýt chút nữa không thở nổi: "Ối giời ơi! Chị dâu, chị làm em sợ ch*t khiếp, em còn tưởng là có m/a thật chứ!"
Đồ ngốc, đây đâu chỉ là có m/a...
Nhưng tiếng chị dâu này gọi làm tôi thấy gượng gạo quá, tôi vội vỗ vai Giang Nghiêu: "Đừng gọi chị dâu, gọi tôi là Ngưng Ngọc đi, hai chúng tôi là kết hôn giả, anh em thật."
Lời vừa dứt, Cố Vũ lại nhìn Giang Nghiêu với ánh mắt nghi ngờ nhân sinh: "Không phải cậu? Thế này mà cũng...?"
Giang Nghiêu vẻ mặt bình thản: "Nghe theo chị dâu cậu đi."
Giang Nghiêu vỗ gáy Cố Vũ rồi dẫn tôi và Cố Thanh Sơn vừa trò chuyện vừa đi vào nội trạch.
Cố Vũ, cái tên đại oan gia này, vừa ch/ửi bới vừa đuổi theo phía sau: "Tôi cũng là một phần trong trò chơi của hai người à? Không phải, đây là nhà cậu hay nhà tôi thế, đường còn quen hơn cả tôi..."
Bước vào đại sảnh nhà họ Cố, tôi lại càng thắc mắc hơn.
Khác với bố trí âm tà khắp nơi ở ngoại viện, nội trạch này lại là một đống trận pháp trấn tà xếp chồng lên nhau.
Những trận pháp này tuy không mạnh, nhưng tà m/a bình thường tuyệt đối không dám dễ dàng làm hại người, vậy sao lại có người ch*t?
Nghe câu hỏi của tôi, Cố Thanh Sơn cũng thẳng thắn thú nhận: "Người ch*t đều là người hầu ở ngoại viện, nội trạch này quả thực đã được cao nhân bố trí, chúng tôi mới thoát được một kiếp, nhưng gần đây những thứ đó ngày càng hung hăng. Tiểu Vũ lại là người lớn lên cùng Tiểu Nghiêu, cô Ngưng, cô nhất định phải giúp chúng tôi đấy!"
Không đợi tôi trả lời, Cố Thanh Sơn lại bổ sung: "Nhưng mà... cô Ngưng có thể đừng gi*t chúng được không? Chỉ cần khiến chúng yên lặng là được?"
Thấy tôi ngạc nhiên, Cố Thanh Sơn hơi mất tự nhiên giải thích: "Chúng tôi là người làm ăn mà, dù sao cũng có chút kiêng kỵ việc sát sinh, khiến chúng yên lặng không làm hại người là được rồi..."
Đây là lần đầu tiên tôi gặp người nhân từ đến mức cả m/a cũng không nỡ gi*t.
Nhưng cũng hợp lý, dù sao m/a trên thế gian này là gi*t không hết.
Chỉ cần chúng không tác oai tác quái làm hại người, siêu độ hay trấn áp cũng đều là một cách.
Huống hồ với sự bảo hộ của các trận pháp nhà họ Cố, chỉ cần sửa lại phong thủy ngoại viện, chuyện này cũng dễ giải quyết.
2
Để làm rõ lai lịch của những tà m/a này, tôi quyết định quan sát trước một đêm.
Dù sao nhà họ Cố cũng là gia tộc lớn, những người huyền môn được mời đến trước đó chắc chắn cũng không phải hạng xoàng.
Đến họ còn bị dọa chạy, vậy những tà m/a này chắc chắn có lai lịch không nhỏ.
Vì trước đó đã có người ch*t, người hầu nhà họ Cố đã bỏ chạy từ lâu.
Hiện tại nhân sự nhà họ Cố khá đơn giản, ngoài vài người hầu trung thành thì chỉ còn cha con Cố Vũ cùng mẹ kế của Cố Vũ là Trương Giai và em trai Cố Tử Ngôn.
Cố Thanh Sơn vừa sắp xếp chỗ ở cho chúng tôi xong liền vội vã đi bàn chuyện làm ăn.
Còn Trương Giai vốn không tin vào những chuyện này, sớm đã dẫn Cố Tử Ngôn lên lầu.
Hiện tại trong đại sảnh chỉ còn lại ba chúng tôi.
Sau khi bố trí xong các trận pháp trấn tà cơ bản, chúng tôi bắt đầu cuộc chờ đợi dài đằng đẵng.
Theo lời Cố Vũ, ngôi nhà này cứ đến giờ Tý là mất điện không lý do, tà m/a cũng sẽ theo đó mà đến.
Thời gian chờ đợi quá nhàm chán, chúng tôi đành vừa chơi game trong bóng tối.
Trò chơi đang đến hồi gay cấn, bỗng nhiên một tiếng sột soạt vang lên giữa những tiếng cười đùa của chúng tôi.
Giang Nghiêu là người đầu tiên phát hiện: "Hửm? Ai đang ăn khoai tây chiên đấy? Lại còn vị th!t nướng nữa chứ?"
Không kịp đề phòng, Giang Nghiêu ném một chiếc gối ôm về phía Cố Vũ: "Cho chúng tôi ít với, sao cậu lại ăn mảnh thế!"
Trong tiếng kêu oan ức không hiểu chuyện gì của Cố Vũ, tôi thản nhiên lên tiếng: "Có khả năng nào là... m/a không?"