”
Đã ch*t rồi ư?!
Không thể nào, nếu kẻ bố trí ngoại viện là hung thủ, thì hắn ch*t đi, Phong Thiên Hóa Chiếu Thuật lẽ ra phải giải trừ mới đúng!
Chẳng lẽ không phải một người, mà là một băng nhóm?
Tôi im lặng nhìn hòn non bộ ngoài cửa sổ, suy ngẫm về mối liên hệ giữa các sự việc.
Không ngờ, một hàng người hầu đang khiêng hình nhân giấy ở đằng xa bất chợt đ/ập vào mắt.
Tôi ngạc nhiên quay đầu: "Cũng không cần phải bi quan thế chứ? Đây đã bắt đầu chuẩn bị... rồi sao?"
Cố Vũ nghe vậy vội cười nói: "Chị đừng hiểu lầm, những thứ này chỉ là quá..."
Cố Vũ vừa mở lời, Cố Thanh Sơn lại tiến lên một bước, kéo Cố Vũ ra sau lưng, rồi áy náy gật đầu: "Quá nhiều người hầu mất mạng, chúng tôi nghĩ nên an táng tử tế, để họ ra đi được thanh thản hơn."
Trước đây nghe Giang Nghiêu nói Cố Vũ sớm mất mẹ, cha lạnh nhạt, thân thế đáng thương, tôi còn không tin.
Không ngờ ở nhà họ Cố, đến cả quyền lên tiếng cậu ta cũng không có.
Hiếm có người nào trong môi trường như vậy mà Cố Vũ vẫn có thể lớn lên thành một chàng trai ngây thơ, lạc quan, nắng ấm. Trong lòng tôi lập tức nảy sinh chút thương cảm, quyết tâm phải thay Giang Nghiêu c/ứu lấy người anh em tốt này.
3
Vì kẻ chủ mưu khó tìm, tôi chỉ có thể dùng cách đường vòng để bắt q/uỷ quái hiện nguyên hình.
Phong Thiên Hóa Chiếu Thuật tuy không có lời giải, nhưng tôi đã nghĩ ra một cách kết hợp giữa vật lý và pháp thuật để lách luật - phương pháp đá/nh dấu huỳnh quang.
Giống như đá/nh dấu tế bào chuột bạch trong phòng thí nghiệm, dùng m/áu gà trống để khiến q/uỷ quái lộ hành tung.
Cố Vũ quả không hổ danh là cậu ấm nhà đại gia, vừa ngốc vừa giàu lại còn biết nghe lời.
Tôi vừa đề nghị cần m/áu gà trống, Cố Vũ lập tức cho người chở đến cả một xe tải gà, thiếu chút nữa là dời cả trại nuôi gà đến đây.
Trang viên nhà họ Cố vốn tráng lệ phút chốc trở nên náo lo/ạn như gà bay chó sủa.
Trong tiếng gà kêu inh ỏi, từng chậu m/áu gà như dây chuyền sản xuất được đưa tới.
Trước khi m/áu gà đông lại, tôi tranh thủ lúc còn nắng, vừa vẩy m/áu vừa vẽ bùa bố trí trận pháp.
Bận rộn vòng này đến vòng khác, trời đã vào đêm.
Để tránh lặp lại cảnh q/uỷ dữ tập kích Cố Vũ như hôm qua.
Tôi tập trung tất cả mọi người trong nhà họ Cố lại đại sảnh, và mỗi người đều được phát một lá bùa hộ mệnh.
Trương Giai bị ép xuống lầu tỏ vẻ rất mất kiên nhẫn: "Còn để người ta ngủ không hả? Thầy cúng đến hết đợt này đến đợt khác, có xong không hả?!"
Cố Tử Ngôn càng không biết chừng mực, trực tiếp chỉ vào Cố Vũ m/ắng xối xả: "Phiền ch*t đi được, dù sao anh ta cũng là sao chổi, mấy thứ đó là do anh ta dẫn tới, đuổi thẳng anh ta đi không phải là xong sao? Tôi còn đang hẹn người chơi game đây này!"
Cố Vũ nghe vậy liền đứng dậy xông tới: "Tao thấy mày mới là sao chổi, từ khi mày sinh ra tao chưa có ngày nào yên ổn, tao còn bảo mày khắc tao đây này! Người phải đi là mày mới đúng!"
Thấy Cố Vũ vung nắm đ/ấm, Cố Tử Ngôn cũng không chịu thua kém: "Nhà họ Cố sớm muộn gì cũng là của tao, mày là cái thá gì mà đòi cãi nhau với tao?! Sống thọ hơn tao rồi hãy nói!"
Thấy hai anh em sắp đá/nh nhau, Cố Thanh Sơn mới lên tiếng: "Đủ rồi! Làm lo/ạn cái gì?! Khách còn ở đây, trông ra dáng gì nữa! Tất cả ngồi yên cho tôi!"
Cố Thanh Sơn dù sao cũng là chủ gia đình, vừa lên tiếng, mọi người đều ngồi xuống xem điện thoại không nói thêm lời nào.
Còn một lúc nữa mới đến giờ q/uỷ quái lộng hành, để giảm bớt sự ngượng ngùng, tôi đành kéo Cố Vũ ra chơi đấu địa chủ.
Qua vài ván, Cố Vũ đã quên khuấy đi chuyện vừa nãy.
Nhưng sau khi thua liên tiếp tám ván, cậu ta lại oán trách: "Không phải hai người chơi gian đấy chứ?! Sao lúc nào cũng là tôi thua? Ngưng Ngọc, chắc chắn chị chơi gian rồi, hay là dùng hack pháp thuật phải không?"
"Cậu có thể nghi ngờ phẩm cách đá/nh bài của tôi, nhưng không được nghi ngờ kỹ thuật của tôi~"
"Vậy chị phân thân ra làm gì?"
Giang Nghiêu nghe vậy ngơ ngác: "Gì? Phân thân gì? Cậu bị lé à!"
Cố Vũ bỏ điện thoại xuống, c/âm nín chỉ vào sau lưng tôi: "Đấy~ còn thay cả quần áo nữa, sức trâu dùng không hết mà lại đem đi chơi Kỳ Tích Noãn Noãn... vãi thật! Lại còn là bản kinh dị nữa!!!"
Trong tiếng gào thét k/inh h/oàng của Cố Vũ, tôi và Giang Nghiêu cùng quay đầu lại, chỉ thấy một khuôn mặt giống hệt tôi đang cúi đầu nhìn chúng tôi với ánh mắt ch*t chóc!
Nói là giống tôi, thực ra khuôn mặt này hoàn toàn không có chút huyết sắc nào.
Làn da trắng bệch như lớp bột trét tường, còn pha chút màu xám xanh.
Nhìn kỹ lại, đôi mắt này trống rỗng vô h/ồn, đồng tử co lại nhỏ đến mức không thấy rõ.
Vì trời tối, nhìn qua cứ như con búp bê không có con ngươi.
Tôi đ/ốt lá bùa để lấy chút ánh sáng kiểm tra, không ngờ thứ hiện ra trước mắt lại chính là hình nhân giấy được khiêng vào lúc chiều!
Gần như cùng lúc đó, gió quái gở gào thét ập tới, tiếng bước chân, tiếng vỗ tay, tiếng đ/ập cửa sổ dồn dập vang lên.
Âm phong lướt qua, hình nhân giấy đó phút chốc như sống lại, di chuyển một cách máy móc tiến về phía chúng tôi.
Có thể thấy rõ, hình nhân đó nhếch mép, nheo mắt cười khanh khách, trông chẳng khác nào đứa trẻ trong tranh tết.
Nhưng rõ ràng là một vẻ mặt ngọt ngào, đặt lên khuôn mặt này lại vô cùng q/uỷ dị.
Tiếng cười đó còn vang vọng, chói tai, giống như tiếng trẻ con, lại giống tiếng mèo kêu, vang dội khắp đại sảnh, khiến người ta lạnh sống lưng.
Ai nấy đều sợ mất mật, những tiếng gào thét nối tiếp nhau tràn ngập đại sảnh.
Chỉ riêng Cố Tử Ngôn khoanh tay cười lạnh: "Một lũ vô dụng, chẳng qua chỉ là hình nhân giấy nhà mình nhập về thôi mà, không lẽ các người nghĩ cứ bày ra mấy cái máy móc để khiêng thứ này vào là có thể lừa chúng tôi nộp thuế IQ sao? Giả thần giả q/uỷ..."
Thằng nhóc Cố Tử Ngôn này lại tỏ ra bình thản một cách kỳ lạ, khiến đám người lớn có chút x/ấu hổ.
Mọi người nhanh chóng lấy lại chút lý trí, người quản gia gan dạ đã nhanh nhảu tiến lên xử lý.
Tôi chưa kịp lên tiếng ngăn cản, thì ngay khoảnh khắc quản gia chạm vào hình nhân giấy, ông ta liền co gi/ật không ngừng như bị điện gi/ật.
Tôi vội vung pháp ki/ếm gạt ra, không ngờ quản gia bỗng thất khiếu chảy m/áu, vặn vẹo như x/ác sống bò sâu vào trong đại sảnh.
Trong sự kinh ngạc của mọi người, quản gia bò sát trên sàn nhà với tư thế quái dị rồi bắt đầu gặm nhấm lũ chuột.
Khục khục... khục khục...
Lũ chuột trên sàn có dáng ch*t giống hệt con chuột đêm qua!
Rõ ràng, quản gia đã ch*t, và đã bị nhập x/ác!
Tôi vừa đá/nh gục quản gia, không ngờ hình nhân giấy vốn đã mềm nhũn đổ xuống đất bỗng lại đứng dậy tấn công Cố Vũ.