Tôi cẩn thận tiến lên nhìn kỹ, bóng dáng đó lại chính là Cố Vũ!!!
Tại sao Cố Vũ lại ở đây?
Chẳng lẽ cậu ta cũng tham gia vào âm mưu này?
Hay nói cách khác, cậu ta mới là kẻ dàn dựng thực sự đứng sau màn?
Tại sao cậu ta lại nói chuyện với một cỗ qu/an t/ài?
Quá nhiều nghi vấn ập đến, trong phút chốc cả hai chúng tôi đều đơ người.
Phát giác ra động tĩnh phía sau, Cố Vũ ngạc nhiên quay đầu: "Giang Nghiêu? Ngưng Ngọc? Hai người sao lại ở đây?!!"
Sự việc còn chưa rõ ràng, chúng tôi cũng không dám đá/nh rắn động cỏ.
Chúng tôi vội vàng thu lại vẻ kinh ngạc, cười ngây ngô rồi lúng túng trả lời: "Trùng hợp quá Cố Vũ, cậu cũng đến đây du lịch à, chúng tôi, chúng tôi bị lạc đường..."
Rõ ràng lời biện hộ vụng về của tôi chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Cố Vũ đề phòng nhìn chúng tôi: "Đây là tầng hầm nhà tôi, hai người đến du lịch?"
Giang Nghiêu ngày thường vốn quen thói lừa gạt Cố Vũ, vội vàng chuyển chủ đề: "Còn cậu thì sao? Sao cậu lại ở đây?"
"Đến thăm cụ cố của tôi."
Cụ cố?
Cụ cố mà Cố Vũ vẫn luôn miệng nhắc đến?
Tính theo vai vế, cụ cố này phải tầm hai trăm tuổi, đáng lẽ phải xuống lỗ từ lâu rồi chứ! Sao lại ở đây?
Chẳng lẽ ngôi m/ộ dưới lòng đất khổng lồ này là của ông ta?
Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt chúng tôi, Cố Vũ chỉ vào qu/an t/ài nói: "Đấy~ ở trong qu/an t/ài kìa."
Thấy Cố Vũ không che giấu, tôi thăm dò tiến lên phía trước, thò đầu vào trong qu/an t/ài.
Ôi mẹ ơi!!!
Cụ cố!!! Còn sống!!!
Tôi cố nuốt lại những lời ch/ửi thề đang chực chờ phun ra, cẩn thận quan sát người trong qu/an t/ài.
Chỉ thấy Cố lão thái gia hình dung khô héo, toàn thân không còn lấy một chút huyết nhục.
Nếu không phải vì hơi thở người sống mong manh như có như không của ông ta, tôi đã tưởng đây là một x/ác khô.
Người sống... người sống trong tầng hầm?
Tôi kinh ngạc há hốc mồm, ngay cả tiếng cũng không kịp phát ra.
Không ngờ Cố lão thái gia đột ngột mở mắt, ngồi dậy ngay trước mặt tôi.
Đôi mắt đục ngầu không nhìn rõ con ngươi toát ra vẻ hung á/c và đầy sát khí: "Cố Vũ, chúng là ai? Ai cho phép mày dẫn người ngoài vào đây?!!"
"Cụ cố, họ là bạn của con..."
Cố Vũ chưa nói hết câu, Cố lão thái gia đã bất ngờ lao ra khỏi qu/an t/ài, túm ch/ặt lấy cổ áo Cố Vũ: "Thứ đó đâu?! Thứ trên người mày đâu?! Sao lại biến mất rồi?!!"
Không đợi Cố Vũ kịp mở lời, Cố lão thái gia như phát đi/ên, bóp ch/ặt cổ Cố Vũ, gầm lên như á/c q/uỷ: "Vì thần cốt đã mất, vậy mày cũng không còn lý do gì để sống nữa, tao chỉ có thể tranh thủ luyện hóa mày sớm thôi..."
Động tĩnh bất ngờ khiến chúng tôi không kịp trở tay.
Nhìn cách ăn mặc và thân thủ của Cố lão thái gia, có vẻ ông ta cũng là người tu đạo.
Lại còn là một người tu đạo hơn hai trăm tuổi...
Một ý nghĩ đột ngột n/ổ tung trong đầu tôi - kẻ bố trí "Phong Thiên Hóa Chiếu Thuật"!!!
Tôi cứ thắc mắc Cố Thanh Sơn không biết gì sao có thể bày ra nhiều trò như thế.
Giờ xem ra, Cố lão thái gia mới là kẻ chủ mưu đứng sau tất cả!
Tôi không kịp nghĩ nhiều, vội bay người tiến lên cư/ớp lại Cố Vũ.
Không ngờ Cố lão thái gia tung một chưởng đá/nh thẳng vào ấn đường của tôi.
Tranh thủ lúc tôi né tránh, ông ta lập tức vút một cái, túm lấy Cố Vũ lướt ra xa ba mét.
Một ông lão trăm tuổi mà đi đứng nhanh như bay?!!
Tôi không tin đây là kỳ tích y học nào cả.
Bởi vì hơi thở thần cốt trên người Cố lão thái gia mạnh đến mức muốn lật tung cả thiên linh cái của tôi!
Xem ra trận hỗn lo/ạn nhà họ Cố này đều bắt đầu từ thần cốt.
Cố Vũ bị vây đá/nh liên tục là vì mảnh vỡ thần cốt trên người cậu ta.
Lũ á/c q/uỷ đổ xô về phía tầng hầm cũng là vì thần cốt trên người Cố lão thái gia.
Trước đó lũ á/c q/uỷ này ở gần Cố Vũ, nên mới tranh nhau muốn đoạt lấy mảnh vỡ trên người cậu ta.
Sau đó tôi dùng "Bất Niệm Quyết" che giấu Cố Vũ, chúng mới mạo hiểm lọt vào cái bẫy của "Phong Thiên Hóa Chiếu Thuật".
Dù sao thần cốt trên người Cố lão thái gia còn nguyên vẹn hơn nhiều so với mảnh vỡ trên người Cố Vũ.
May mắn thay, đạo hạnh của Cố lão thái gia không đủ để dung hợp với thần cốt, ông ta cũng chỉ có thể chiếm chút lợi thế về tu vi.
Tôi vội hóa ra pháp ki/ếm, chuẩn bị quyết đấu một trận sống mái.
Không ngờ tôi vừa ra tay, phía sau đột ngột vang lên tiếng sột soạt.
Quay đầu nhìn lại, những hình nhân giấy đó vậy mà đã sống lại, còn đang lao thẳng về phía chúng tôi!
Khác với việc bị á/c q/uỷ nhập x/ác lúc trước.
Những hình nhân giấy này dường như bị tà thuật kh/ống ch/ế trở thành con rối.
Bất kể tôi dùng cách gì cũng không thể phá hủy được chúng.
Bên trong không có q/uỷ h/ồn nhập x/ác, tôi càng không có cách nào diệt sát chúng.
Điều đ/au đầu hơn là, những con rối này còn hung á/c hơn cả á/c q/uỷ!
Thảo nào lũ á/c q/uỷ kia cứ lảng vảng bên ngoài không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đúng là họa vô đơn chí, chúng tôi bên này đang giao tranh kịch liệt, còn phía Cố Vũ thì càng nguy cấp.
Sau khi chúng tôi bị hình nhân giấy ép lùi ra khỏi chủ m/ộ, Cố lão thái gia liền nhân cơ hội bắt đầu kế hoạch luyện đan của mình.
Chỉ thấy Cố Vũ bị ông ta dùng chú thuật định thân rồi trói vào pháp khí bên cạnh.
Dưới sự xâm thực của thuật pháp q/uỷ dị của Cố lão thái gia, Cố Vũ đã gần như hôn mê.
Xem ra Cố lão thái gia đã quyết tâm lấy bằng được mảnh vỡ thần cốt trên người Cố Vũ.
Nhìn những hình nhân giấy nhiều không đếm xuể, tôi sốt ruột quay đầu nói với Giang Nghiêu: "Giang Nghiêu, tôi mở đường cho cậu, cậu hãy đi lấy mảnh vỡ thần cốt trên người Cố Vũ ra, nó nằm ở sau gáy cậu ấy ba tấc!"
"Dùng thuật pháp gì?"
"Lăng Hư Thuật hôm qua tôi dạy cậu."
"Được! Chị cẩn thận!"
Thần cốt vốn là thần vật, người thường không thể đụng vào.
Nhưng Giang Nghiêu là phúc tinh chuyển thế, thần thức của cậu ta vừa vặn có thể đối phó với thần cốt.
Trước đó không vội lấy mảnh vỡ thần cốt là vì tôi muốn đợi xử lý xong rắc rối dưới này rồi mới tìm cách giữ lại cho Cố Vũ dùng.
Giờ đây Cố Vũ mạng treo sợi tóc, tôi chỉ đành dùng hạ sách "ve sầu thoát x/ác" này.
Tôi vội vận chuyển toàn bộ tu vi, cầm ki/ếm tiến lên như chẻ tre, mở ra một con đường trong đám hình nhân giấy dày đặc cho Giang Nghiêu.
Cố lão thái gia đắm chìm trong thuật pháp luyện hóa Cố Vũ, căn bản không ngờ chúng tôi có thể quay lại.
Chỉ thấy trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Nghiêu bất ngờ lao lên, thò tay vào cổ gáy Cố Vũ.