Tiến thoái lưỡng nan, chúng tôi chỉ còn cách đối mặt với khó khăn, thử đẩy khúc gỗ lên trên.
May mắn thay, đây chỉ là khúc gỗ, nhờ lực đẩy của nước mà chúng tôi đã thành công.
Nhưng khi khúc gỗ nổi đến điểm cao nhất, chúng tôi không còn không gian để ngoi lên nữa.
Lối đi lại chìm trong bóng tối, không gian trở nên chật hẹp.
Ngay cả khi cố gắng dẫm lên khúc gỗ để leo lên, cũng không còn khe hở nào.
Đang lúc bế tắc, những tiếng ồn ào từ trên cao truyền xuống:
"Ơ? Động rồi, động rồi!"
"Nào, tôi hô một hai ba, chúng ta cùng nâng lên nhé!"
"Một hai ba... lên!"
"Một hai ba..."
Trên đó có người!
Họ đang vớt khúc gỗ này!
Chúng tôi mừng rỡ khôn xiết, vội vàng bám ch/ặt lấy.
Chưa đầy một tuần nhang, chúng tôi đã nổi lên mặt nước, nhìn thấy ánh mặt trời.
Trong lúc thở hổ/n h/ển, những tiếng la hét, bàn tán vang lên không ngớt:
"Á á á! Cái, cái gì thế này, sao dưới đó lại có năm người vậy?"
"Các, các người là ai?"
Nhìn theo hướng âm thanh, những người đang vây xem lại chính là đám dân làng kia!
Họ còn sống? Vậy thứ trong Chúc Long Uyên là gì?
Họ dường như không quen biết chúng tôi?
Thấy chúng tôi im lặng, trưởng làng thăm dò bước tới: "Các người là người hay là q/uỷ? Tại sao lại chui ra từ trong giếng?"
Trong giếng?
Tôi ngơ ngác quay đầu nhìn lại mới phát hiện, chúng tôi vậy mà lại chui ra từ cái giếng đó!
Mà khúc gỗ chúng tôi đang bám vào, lại chính là chiếc qu/an t/ài dựng đứng kia!
Nhưng chiếc qu/an t/ài đó chẳng phải đã bị chúng tôi vớt lên từ lâu rồi sao?
Đây rốt cuộc là cái khác, hay là cái cũ?
Da đầu tê dại, tôi dùng ánh mắt liếc nhìn, bỗng phát hiện trên cổ mình không biết từ lúc nào đã có thêm một vết hằn đỏ mờ nhạt.
Một ý nghĩ đ/áng s/ợ hơn trỗi dậy trong lòng: Dáng vẻ chúng tôi chui ra từ giếng và đẩy qu/an t/ài lúc nãy, trông giống hệt cảnh "Ngũ q/uỷ nâng quan"!
Da gà nổi khắp toàn thân trong chớp mắt.
Tôi kinh hãi tiến tới túm lấy trưởng làng: "Chiếc qu/an t/ài trước đâu? Th* th/ể của Trần Tam đâu?"
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều kh/iếp s/ợ lùi lại.
Ánh mắt trưởng làng bị tôi túm ch/ặt cũng trở nên quái dị trong chớp mắt: "Trần Tam ch*t nhiều năm rồi, đây... đây chẳng phải là qu/an t/ài của nó sao?"
Một tiếng n/ổ lớn vang lên trong đầu.
Tôi thăm dò hỏi lại: "Vậy còn Xuân Tín? Vợ Trần Tam đâu? Đưa tôi đi gặp họ!"
Lời vừa dứt, tất cả mọi người im bặt như ve sầu mùa đông:
"Cô, cô nhắc đến họ làm gì?"
"Xuân Tín chẳng phải là cô cháu gái đã ch*t ở núi sau nhà bà thím Ba sao?"
"Ở đâu ra cái loại đi/ên kh/ùng này, đến gây sự à!"
"Trần Tam đến ch*t vẫn là gã đ/ộc thân, làm gì có vợ?"
"Thứ cô ta nói, chẳng lẽ là đứa con gái được phối âm hôn cho hắn ta..."
Từng đợt sóng dữ dội nhấn chìm tôi hoàn toàn.
Tôi vẫn không cam lòng, liên tục truy hỏi: "Vậy các người còn nhớ Ứng Hạc Hành không? Vị đạo trưởng đã bố trí pháp khí trừ tà cho mỗi nhà các người ấy? Còn cả Ôn Bà nữa! Xuân Tín chính là bị nó dọa cho phát đi/ên."
Tất cả, tất cả những gì nhận lại chỉ là sự phủ nhận quyết liệt và ánh mắt ngơ ngác.
Dường như từ giây phút chúng tôi bước vào Chúc Long Uyên, mọi thứ đã thay đổi.
Như thể tất cả những gì trước đó chưa từng xảy ra.
Thậm chí ngay cả dấu chân chúng tôi từng đến cũng không thấy đâu.
Như thể Ngũ q/uỷ nâng quan, Ôn Bà, thần dụ đều là ảo giác của chúng tôi.
Nhưng những vết thương trên người chúng tôi lại là thật.
Như để chứng minh điều gì đó, tôi đi/ên cuồ/ng lao về phía núi sau.
Chỉ cần tìm thấy Chúc Long Uyên, thì tất cả những điều này là thật.
Nhưng khi đến núi sau, tôi mới phát hiện nơi đây chỉ còn lại cánh rừng rậm rạp.
Thậm chí ngay cả thung lũng nơi chúng tôi bị q/uỷ đả tường nh/ốt cũng biến mất không dấu vết.
Đúng lúc tôi đang mơ hồ chấp nhận tất cả chỉ là hư vô, một giọng nói hư ảo mà quen thuộc bỗng vang lên trong đầu:
"Ngưng Ngọc, ta đợi cô ở Thiên Tế Thùy..."
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang được Giang Nghiêu cõng trên đường về nhà.
Trong cơn mê sảng, tôi không quên truy hỏi: "Sư tỷ, đây là huyễn thuật gì mà lợi hại thế?"
Lúc này sư tỷ đang cảnh giác nhìn về phía trước, ngập ngừng không nói: "Hình như không phải huyễn thuật, nơi này tà môn lắm, mau rời đi thôi."
Nhìn theo ánh mắt của sư tỷ, nơi lẽ ra phải là ngôi làng thì nay đã biến thành một nghĩa địa chỉnh tề.
Mỗi ngôi m/ộ đều dán đầy bùa chú pháp khí.
Mỗi pháp khí đều không phải là vật tầm thường.
Nhìn độ cũ kỹ, ít nhất cũng đã hơn mười năm rồi...
13
Khi hoàn toàn tỉnh táo, tôi đã nằm ở nhà.
Cố nén cơn đ/au nhức toàn thân, tôi từ từ mở mắt, thấy một đám người vây quanh đầu giường.
Sư tỷ, Thường Trạm, Giang Nghiêu, Kinh Hành...
"Mình ch*t rồi sao? Sao lại bắt đầu chiếu đèn kéo quân rồi?"
Quay đầu nhìn lại, thậm chí còn có một bóng đen đang nhìn chằm chằm đầy ch*t chóc ở bên cạnh: "Ái chà! Còn được đích thân Q/uỷ Vương tiếp đón! Ai mở VIP cho mình thế?"
Q/uỷ Vương Thanh Diên nghe vậy cười lạnh đầy c/âm nín: "Ta không tiếp đón kẻ nghèo hèn."
Thanh Diên tuy giờ là Q/uỷ Vương, nhưng từng là đại đệ tử của Cửu Hoa Môn tôi.
Xét về vai vế tôi phải gọi là sư tổ, nhưng thực tế chúng tôi giống bạn bè tâm giao hơn.
Thấy tôi còn sống, cơn gi/ận của Thanh Diên không giấu nổi nữa.
Đôi bàn tay từng định đoạt sinh tử nay lại véo ch/ặt má tôi: "Con nhóc ch*t ti/ệt, ham học hỏi đến thế là cùng? Tru Tiên Tuyệt Sát Trận mà cô cũng dám dùng? Nếu không phải cô học nghệ không tinh, thì giờ không phải tôi đến đầu giường cô cắn hạt dưa, mà là cô xuống địa phủ dập đầu với tôi rồi!"
Không nhắc còn đỡ, nhắc đến là tôi thấy đ/au nhức toàn thân như đang chịu hình ph/ạt.
Việc tiêu tán tu vi quả thực có chút bốc đồng, nhưng là tình thế bắt buộc, không làm không được.
Tôi vừa hối h/ận vừa làm ầm ĩ: "Thằng cha nào phát minh ra cái trận pháp thất đức này, đ/au ch*t bà cô rồi..."
Thanh Diên nghe vậy nghiến răng: "Tại hạ không tài, chính là cái tên... thất... đức... đó..."
Ngại quá...
Ch/ửi người mà ch/ửi ngay trước mặt chính chủ.
Phải tìm cách chữa ch/áy thôi: "Ha ha... ngài khiêm tốn rồi, ý tôi là nếu lúc thiết kế ngài có thể đo đạc cải tiến thêm thì tốt hơn."
"Cô đoán xem tại sao ta lại thành q/uỷ?"
Cuộc trò chuyện này khó quá, lại ch*t tiếp rồi.
Thôi đổi chủ đề vậy.
Tôi lặng lẽ quay sang nhìn sư tỷ, vẻ mặt nghiêm trọng: "Sư tỷ, em có lẽ... phải đi Thiên Tế Thùy một chuyến."
Lời vừa dứt, cả căn phòng sững sờ.
Nhưng tôi không hề nói đùa.
Tôi rất chắc chắn lời thần dụ mình nghe thấy cuối cùng ở núi sau không phải là ảo giác.