Ôn Bà tuy đã bị phong ấn, nhưng tôi luôn cảm thấy dường như mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Trải qua bao nhiêu lần lo/ạn lạc do á/c q/uỷ xươ/ng thần gây ra, tôi hiểu rõ sự chính x/ác của thần dụ hơn bất kỳ ai.
Trong thần dụ mà Ôn Bà ban cho tôi, Thường Trạm cuối cùng sẽ ch*t vì bị trăm q/uỷ phệ tâm, vạn kiếp bất phục.
Thường Trạm tuy bình thường hay cà chớn, miệng lưỡi lại nhiều chuyện.
Nhưng dù sao nó cũng là người cùng tôi lớn lên, cùng tôi đi khiêu khích Trầm Tinh Môn không thành, bị chó đuổi mà vẫn bắt tôi phải chạy trước.
Nó dù có ch*t, cũng chỉ có thể là ch*t vì x/ấu hổ thôi.
Mà mọi manh mối và đột phá của chuyện này chỉ có thể điều tra từ Thiên Tế Thùy mà Ôn Bà đã nhắc đến.
Chỉ khi nắm giữ nhiều thông tin hơn, tôi mới có khả năng né tránh hoặc thay đổi nó.
Dù biết rõ con đường phía trước là hang hùm miệng sói, tôi cũng phải xông vào mà lôi nó về!
Thấy tôi ý đã quyết, sư tỷ cũng không truy hỏi ngăn cản nữa: "Em làm gì thì đương nhiên chị cũng sẽ đi cùng em."
Thường Trạm nghe vậy mắt sáng rực lên: "Có được cộng học phần không? Em cũng đi!"
Giang Nghiêu cũng không chút do dự: "Có cần nhà tài trợ không? Cái khác tôi không giỏi, chứ tiền thì tôi có chút ít."
Thấy chúng tôi hăm hở chuẩn bị, Kinh Hành đứng bên cạnh cuối cùng không nhịn được lên tiếng: "Tôi thì rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì, muốn đi du lịch một chuyến, chỉ là Ngưng Ngọc hiện tại tu vi đã tán tận, sợ là không trụ nổi đâu..."
Bầu không khí trong chớp mắt chùng xuống.
Tôi bây giờ tu luyện lại cũng không kịp nữa rồi!
Giữa căn phòng im ắng, vị "nghèo kiết x/ác" nào đó trong góc lặng lẽ lên tiếng: "Chuyện tiêu tán tu vi rồi tìm lại đạo pháp sao không hỏi ta? Còn ai hiểu rõ hơn ta nữa?"
Đúng rồi!
Cái trận pháp thất đức này chẳng phải do Thanh Diên phát minh ra sao?
Ông ta chắc chắn phải để lại đường lui chứ!
Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng: "Không phải bắt tôi đi làm mấy chuyện q/uỷ quái với ông đấy chứ? Tôi tạm thời vẫn chưa muốn ch*t đâu."
"Nói khó nghe quá, đây gọi là mọi con đường đều dẫn đến thành Rome."
"Vậy con đường đi đến thành Rome đi thế nào?"
"Phí qua đường năm triệu, đưa trước rồi nói sau."
Được lắm!
Quả nhiên chuyện bất thường tất có yêu quái.
Tôi cứ thắc mắc sao đột nhiên ông ta lại nhiệt tình thế.
Hóa ra là thiếu tiền.
Nhưng người ở dưới mái hiên nhà người khác, không thể không cúi đầu.
Tôi đành ngậm ngùi quẹt thẻ, trong lòng âm thầm tính sổ lên đầu Thường Trạm, bắt đầu lên kế hoạch "ăn chặn" tiền học bổng của nó.
Tuy nhiên Thanh Diên vẫn còn chút uy tín, sau khi x/ác nhận tiền đã vào tài khoản liền lập tức nói ra phương pháp:
"Vì con đường đạo thuật đã bị chặn đứng, vậy tại sao không đi con đường của đám tà m/a này?"
Đám tà m/a này có thể mượn sức mạnh xươ/ng thần để làm lo/ạn, thì tôi cũng có thể thử hóa sức mạnh xươ/ng thần thành tu vi mà!
Quả là diệu kế!
Thấy tôi vui mừng khôn xiết, Thanh Diên vừa biến mất vừa để lại lời dặn: "Đừng vội mừng, không có Hóa Cốt Tẩy Tủy Đan, mọi thứ cũng chỉ là nói suông thôi."
Nghe vậy tôi nhảy xuống giường, tập tễnh lao ra ngoài: "Chẳng phải chỉ là Hóa Cốt Tẩy Tủy Đan thôi sao... đi tìm ngay thôi!"
(Hết)