Bà lão rung chiếc chuông trên tay, cứ mỗi lần rung lên, đám x/ác sống phía sau lại nhảy theo một bước.

Tiếng chuông lọt vào tai, tôi cũng vô thức nhảy theo một nhịp.

Chớp mắt nhìn lại, tôi đã gia nhập vào đội ngũ x/ác sống, cùng họ nhảy nhót vui vẻ.

Không, tôi chính là x/ác sống đó, tôi đã theo bà lão nhảy từ Nam ra Bắc.

Suốt dọc đường thẳng tiến đến đích, nơi đó là một câu lạc bộ thương mại.

1

Nhận được cuộc gọi cầu c/ứu của cô bạn thân Lục D/ao, cô ấy chỉ nói đúng một câu: "Đến Thanh Thành c/ứu người."

Sau đó thì mất liên lạc hoàn toàn.

Nhìn ra biển cả mênh mông, tôi gọi điện cho Lục D/ao liên tục nhưng không tài nào liên lạc được.

"A Châu, cậu nói xem liệu Lục D/ao có gặp nguy hiểm gì không?"

A Châu nhíu mày: "Chắc không đâu nhỉ? Lục D/ao là Xuất Mã Tiên, hẳn là có bản lĩnh tự vệ."

"Vậy cậu nói xem tại sao cô ấy cứ không bắt máy?"

Chân mày A Châu nhíu ch/ặt hơn:

"Hay là cậu đợi tàu cập bến rồi gọi lại thử xem? Đang ở giữa biển khơi thế này thì lấy đâu ra sóng điện thoại!"

Đến nội thành Thanh Thành, Lục D/ao vẫn không nghe máy.

Lần này ngay cả A Châu cũng bắt đầu thấy sốt ruột.

Lễ tân khách sạn là một cô gái rất xinh đẹp, gương mặt luôn nở nụ cười chuyên nghiệp:

"Xin hỏi hai vị thuê một phòng hay hai phòng ạ?"

"Một phòng."

Tôi thề, tôi tuyệt đối không phải vì ham muốn sắc đẹp của A Châu, chỉ là ở chung một phòng cho tiện bàn bạc công việc thôi.

"Được ạ, nhưng... con hoẵng bên cạnh anh không được vào đâu, ở đây không được mang theo thú cưng."

À, mải lo lắng cho sự an nguy của Lục D/ao nên nhất thời tôi quên mất con hoẵng này.

Con hoẵng chớp chớp đôi mắt linh hoạt, ý tứ rất rõ ràng: không có tôi là cậu ch*t chắc, đơn giản vậy thôi.

"Này người đẹp, có thể linh động một chút không? Con hoẵng này của tôi ngoan lắm, thêm tiền cũng được mà." Tôi vẫy tay với con hoẵng, "Quỳ xuống, dập đầu đi."

Con hoẵng ngẩn người, ánh mắt tràn đầy vẻ "Cậu đang đùa tôi đấy à".

"Mẹ kiếp, mày nhanh lên chút đi." Tôi đ/á vào mông nó một cái.

Con hoẵng tủi thân quỳ ngồi xuống, gật gật đầu với cô lễ tân.

Trong mắt cô lễ tân thoáng qua vẻ tò mò, đôi mắt híp lại thành hình trăng khuyết:

"Nó ngoan thật đấy, vậy không vấn đề gì, đây là thẻ phòng của anh."

Chúng tôi ở tầng mười sáu của khách sạn.

Tôi, A Châu và con hoẵng nhìn nhau trân trối.

"Tôi làm phiền hai người rồi à? Hay là tôi ra ngoài nhé?"

Con hoẵng tự giác quay lưng lại, cái mông hình trái tim chĩa thẳng vào mặt tôi.

Tôi không thèm để ý đến nó, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn A Châu.

"Có cảm thấy chỗ nào không ổn không?"

"Có, cô lễ tân đó quá dễ tính."

2

Đi trên đường phố Thanh Thành, cảm giác q/uỷ dị càng lúc càng rõ rệt, trên mặt tất cả mọi người đều nở nụ cười.

Họ đối xử với nhau rất hòa nhã, nhưng từ "hòa nhã" đã không còn đủ để hình dung nữa rồi.

Đó là một sự bao dung đến mức bất chấp.

Có người m/ua trái cây quên mang tiền, ông chủ không những không lấy tiền mà còn tặng thêm hai túi.

Người vô gia cư nằm trên ghế dài ở công viên, chỉ vào những đám mây trắng trên trời cười ha hả. Một lát sau, đám người qua đường liền ôm cổ anh ta cùng cười.

Một cặp đôi trẻ đang hôn nhau say đắm trong ngõ nhỏ, một gã khác đi ngang qua hỏi có thể cho anh ta hôn một cái không. Người đàn ông kia nói hôm nay anh ta vui, muốn hôn thế nào cũng được.

"Cái này... rốt cuộc Thanh Thành bị làm sao vậy?"

A Châu không thể tin nổi nhìn mọi thứ xung quanh, những cảnh tượng phi thực tế nhưng lại đang diễn ra chân thực trước mắt chúng tôi.

"Lời c/ứu người trong điện thoại của Lục D/ao, có lẽ không phải là bảo chúng ta c/ứu cô ấy, mà là c/ứu cả thành phố này."

"Nhưng, mình không cảm nhận được bất kỳ hơi thở tà túy nào cả."

Đúng vậy, ở đây không có âm khí, tuyệt đối không phải do tà túy quấy phá, họ cũng không hề rơi vào ảo cảnh.

Sự vui vẻ trên người mỗi người đều là xuất phát từ nội tâm.

Tôi sải bước tới chỗ một người qua đường, giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt anh ta.

Người đàn ông sững lại, xoa xoa vết hằn đỏ dần hiện lên trên mặt: "Sao thế anh bạn, tâm trạng không tốt à?"

Tôi không trả lời, lại vung thêm một cái t/át vào bên má còn lại.

"Ha ha ha, tâm trạng không tốt thì cứ nói sớm, đá/nh đi, đá/nh mạnh vào, đá/nh cho vui vẻ mới thôi."

Ban đầu là t/át tai, sau đó là đ/ấm đ/á, người đàn ông bị tôi đá/nh đến thoi thóp.

M/áu tươi phun ra từ mũi miệng, có lẽ n/ội tạ/ng đã bị tôi đá/nh tổn thương.

"Anh bạn, ha ha, không được đá/nh nữa, đá/nh nữa là tôi ch*t mất, khụ khụ... nhiều nhất... nhiều nhất là cho đá/nh thêm hai cú nữa thôi."

"Hoẵng, chữa cho nó."

Con hoẵng rung rung bộ lông, một luồng sáng xanh nhạt quấn lấy thân người đàn ông.

Trong chốc lát, mọi vết thương đều lành lặn.

Người đàn ông vui vẻ đứng dậy, xoa đầu con hoẵng: "Dễ thương thật đấy, muốn ôm về nuôi một thời gian quá."

Con hoẵng là yêu thú, sao có thể cam tâm để người phàm sờ mó như vậy?

Nó đ/á một cái khiến người đàn ông văng xa hai mét.

Người đàn ông vẫn cười, thỉnh thoảng lại quay đầu lại, làm hình trái tim với con hoẵng.

Vấn đề lớn rồi đây.

Ngay cả cảm giác cận kề cái ch*t cũng không thể kéo anh ta ra khỏi tâm trạng vui vẻ đó, loại năng lực này tôi chưa từng thấy, đừng nói là thấy, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

"Tiểu Hồ Ly, trường hợp này cậu làm được không?"

Biểu cảm của A Châu dần thay đổi, giao quyền kiểm soát cơ thể cho Tiểu Hồ Ly: "Trong thời gian ngắn thì có thể, chỉ cần khiến họ chìm vào ảo cảnh là được. Nhưng kiểm soát cả một thành phố, lại còn kiểm soát sâu đến mức này thì mình không làm được."

"Đây không phải ảo cảnh sao?"

"Không phải, mình cảm giác nó giống như là..." Tiểu Hồ Ly cúi đầu, đang cố gắng tìm từ ngữ, "Giống như một loại ô nhiễm, ô nhiễm trên linh h/ồn."

Con hoẵng nghiên c/ứu rất sâu về linh h/ồn, tôi hướng ánh mắt về phía nó.

"Linh h/ồn không có vấn đề gì, mình cảm thấy giống như là... tín ngưỡng."

"Tín ngưỡng?"

Rốt cuộc là loại tín ngưỡng gì mà có thể khiến nhiều người cùng lúc trở nên như vậy? Nếu chúng ta sống ở Thanh Thành này lâu dài, liệu có trở nên q/uỷ dị như họ không?

3

Để điều tra nguồn gốc của luồng khí q/uỷ dị này.

Tôi đã đi khắp núi cao sông dài của Thanh Thành.

Đáng tiếc là vẫn không tìm thấy đối tượng hay luồng khí nào tương tự.

Hôm nay không kịp về thành phố chính, chỉ đành cùng A Châu và con hoẵng tá túc lại trong núi một đêm.

Vừa định chìm vào giấc ngủ thì một tiếng sột soạt khiến tôi tỉnh táo lại ngay lập tức.

Một bóng đen từ xa tiến lại gần, đó là một bà lão.

Bà lão rung chiếc chuông trên tay, cứ mỗi lần rung lên, đám x/ác sống phía sau lại nhảy theo một bước.

Người kh/ống ch/ế x/ác sống ở Tương Thành sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm