Người ta vẫn thường nói ở Tương Thành có một nhánh chuyên nghề đuổi thi, có thể dùng tiếng chuông để điều khiển x/ác ch*t, đưa chúng đi đến những nơi rất xa.

X/ác ch*t đều được ngâm qua loại dược liệu đặc biệt, không th/ối r/ữa, không hư hại, thậm chí có cái còn được dùng làm phương tiện di chuyển.

Trước đây chỉ là nghe đồn, đây là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến.

Không ngờ trong xã hội hiện đại như bây giờ mà vẫn còn người biết đến chiêu thức này.

Bà lão cũng chú ý đến chúng tôi trong rừng, bà cười cười gật đầu:

"Chàng trai trẻ, bà già này đi bộ mỏi chân quá, có thể cho bà xin ngụm nước được không?"

Tôi lấy bình nước trong túi ra, đưa cho bà lão.

Bà uống ừng ực một hơi sạch bách: "Khát quá, uống hơi nhiều, xin lỗi nhé."

"Không sao, cháu vẫn còn."

Tôi dán mắt vào đám x/ác sống sau lưng bà.

Có nam có nữ, tất cả đều bị tấm vải trắng che mặt, tấm vải không hề lay động, những người này quả thực đều không có hơi thở.

"Bà ơi, bà đang làm gì thế ạ?"

"Đuổi thi, đến Thanh Thành làm ăn."

Tôi không hỏi kỹ thêm, bà lão này nhìn là biết không đơn giản, trực tiếp hỏi chuyện riêng của người ta là rất bất lịch sự.

"Bà phải đi đây, cảm ơn các cháu."

Bà lão không dừng lại nữa, đi được vài bước thì rung chuông một cái.

Đám x/ác sống đồng loạt nhảy một bước.

Tiếng chuông lọt vào tai, tôi cũng vô thức nhảy theo một nhịp.

"Cái quái gì thế?"

Tôi liếc nhìn A Châu, cô ấy vừa rồi cũng nhảy một cái.

"Đing đoong."

Tôi và A Châu cùng nhảy thêm một bước nữa.

Cái chuông này, không ổn!

Không chỉ tại cái chuông, mà còn tại tôi và A Châu quá đặc biệt.

Cơ thể này của tôi thực chất là một th* th/ể cổ, linh h/ồn tôi trú ngụ trong đó, nửa sống nửa ch*t, sâu trong n/ão còn một mảng ký ức của chủ cũ, cũng chẳng biết có di chứng gì không.

Cơ thể của A Châu mất đi Thiên h/ồn, hoàn toàn dựa vào q/uỷ h/ồn của cô ấy để duy trì, ngoài ra trong cơ thể cô ấy còn có thêm một con yêu thú hồ ly.

Xét về nguyên tắc, tôi và A Châu đều là x/ác sống.

Nhìn bà lão đi càng lúc càng xa, bà rung một cái là chúng tôi nhảy một cái, đây hoàn toàn là phản xạ bản năng, căn bản không thể kh/ống ch/ế được.

Chớp mắt nhìn lại, tôi đã gia nhập vào đội ngũ x/ác sống, cùng họ nhảy nhót vui vẻ.

4

Khốn thật!

Bà lão này ra tay với tôi từ lúc nào vậy?

Tư duy của tôi vẫn hoạt động, nhưng hoàn toàn mất quyền kiểm soát cơ thể.

Tiếng chuông càng lúc càng vang vọng, như thể trực tiếp vang lên trong sâu thẳm linh h/ồn tôi.

Không, tôi không phải Phương Tầm.

Tôi chính là x/ác sống, tôi cứ theo bà lão nhảy từ Nam ra Bắc.

Bóng dáng bà lão lắc lư xuất hiện trước mắt tôi, đâu phải bà lão, đó là một mỹ nhân tuyệt sắc như tiên nữ hạ phàm.

Tôi muốn theo cô ấy, cứ thế đi theo cô ấy mãi.

Đuôi hồ ly quét qua mặt tôi, ngứa ngáy, đuôi hồ ly ở đâu ra thế này?

"Bùm", một tiếng sấm n/ổ vang trong đầu tôi, ý thức không còn mê man nữa.

Là Tiểu Hồ Ly trong người tôi đã c/ứu tôi, cô ấy thay thế A Châu, cô ấy là yêu quái nên không bị tiếng chuông áp chế mạnh đến thế.

Ý thức của tôi và A Châu đã khôi phục, nhưng cơ thể vẫn không thể cử động.

"Ơ? Hai người đang chơi trò gì thế? Cho mình chơi với."

Con hoẵng không phát hiện ra sự bất thường của tôi và A Châu, nó cũng nhảy cẫng lên, theo sau hàng ngũ x/ác sống.

Cứ như thế, tôi vừa đi vừa ch/ửi thề trong lòng, nhảy ra khỏi núi.

Thẳng tiến đến đích, đó là một câu lạc bộ thương mại.

Đến nơi, chân tôi gần như muốn g/ãy rời.

Câu lạc bộ này rất cao cấp, trong phòng toàn những nam nữ ăn mặc sang trọng, mỗi người đều đeo mặt nạ, không nhìn rõ mặt mũi.

Đám x/ác sống đứng thẳng tắp, bà lão kéo tấm vải trắng trước mặt chúng ra.

Tôi dùng khóe mắt liếc nhìn, trông đứa nào cũng khá khẩm.

Hơn nữa khuôn mặt đó nhìn là biết đã được trang điểm kỹ lưỡng, thay bộ quần áo khác vào chắc chắn không kém gì người mẫu nam nữ hạng hai.

"Hàng lần này đều ở đây cả, có hai đứa là nhặt được dọc đường, ai ưng thì b/án rẻ cho."

Cái quái gì?

Hóa ra tôi là hàng rẻ tiền à?

"À, lúc nhặt x/ác thì có con hoẵng ngốc đi theo, cái này không cần để ý, lát nữa tôi tự xử lý."

Một người phụ nữ khoan th/ai bước đến trước mặt tôi, đôi mắt sau lớp mặt nạ tràn đầy vẻ đa tình.

Những ngón tay thon dài của cô ta vuốt ve mặt tôi, rồi di chuyển xuống dưới, nâng cằm tôi lên, quan sát một hồi lâu.

Tiếp đó lại sờ xuống ngựk tôi.

Tôi thấy cô ta định sờ xuống tiếp, thực sự không nhịn nổi nữa:

"Chị gái à, chỗ đó không được đâu, sờ chỗ đó phải tính thêm tiền đấy."

Người phụ nữ gi/ật mình, hét lên thất thanh rồi lùi lại phía sau, sợ hãi chỉ ngón trỏ r/un r/ẩy về phía tôi: "Hắn... hắn... đây là ch*t mà sống lại à?"

Bà lão cười lắc đầu:

"Không sao, đừng sợ đừng sợ, nó không cử động được đâu, nhưng vẫn còn một chút ý thức cá nhân, dùng cách tôi dạy cô, nó sẽ ngoan ngoãn lắm."

Sau đó lại vỗ vỗ vai người phụ nữ: "Có ý thức, chơi mới thú vị hơn chứ, phải không?"

Người phụ nữ có vẻ thực sự bị bà ta thuyết phục, ánh mắt nhìn tôi thay đổi hẳn.

"Còn đứa nào có ý thức không? Tôi lấy."

Một người đàn ông ở góc phòng lên tiếng.

Nghe thấy câu này, âm khí trên người A Châu bùng phát, đây là dấu hiệu cô ấy tức gi/ận đến mức muốn gi*t người.

Đám người này, khẩu vị nặng đến thế sao? Chơi x/ác sống?

Không đúng, tại sao họ không giống những người khác trong thành phố?

Từng người một đều biết sợ hãi, biết phấn khích, hoàn toàn không giống như bị tín ngưỡng thao túng.

5

"Hoẵng, có giải được cho ta không?"

Con hoẵng ngây ngốc: "Tại sao phải giải? Hai người không phải đang chơi trò chơi sao?"

"Chơi cái đầu nhà ngươi!"

A Châu không đợi con hoẵng thi pháp, bốn cái đuôi hồ ly lộ ra, ngay lập tức thoát khỏi sự trói buộc.

"Tất cả ch*t hết cho ta!"

May mà con hoẵng nhanh tay, nếu không phải tôi ngăn Tiểu Hồ Ly lại thì trong phòng không còn một ai sống sót.

Chúng tôi khôi phục cử động, bà lão cũng có chút ngạc nhiên.

Bà ta đi/ên cuồ/ng rung chuông.

Tôi vô thức nhảy một cái, ôi mẹ ơi, bế tắc rồi sao?

A Châu lao đến sát bà lão, hai người đá/nh nhau, bà lão rõ ràng lép vế, bị đ/è xuống đất đá/nh tơi bời.

Đám nam nữ đeo mặt nạ cũng nhân cơ hội chạy mất hết.

"Đừng đá/nh nữa, đừng đá/nh nữa, các người hiểu lầm rồi, chuyện không như các người nghĩ đâu."

Số răng ít ỏi của bà lão bị Tiểu Hồ Ly đ/ấm rụng mấy cái, không biết bay đi đâu mất.

"Nói tiếp đi." Tôi ngồi xổm xuống, ra hiệu cho Tiểu Hồ Ly đừng đá/nh nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm