"Đi theo ta đi, bảo đảm ngươi sẽ sung sướng khoái lạc."
"Cô thôi ngay cái trò hànhz hạz tôi đi."
Cuối cùng, tôi cũng mò được đến cái bình Âm Dương.
17
"Chát."
Chiếc bình vỡ tan.
Nữ thần Vui vẻ chui ra với vẻ mặt hơi ngơ ngác.
"Một ngày trôi qua nhanh thế sao?"
"Nhanh cái đầu cô! Nhìn thấy người đàn bà này không? Cô ta không cho chúng ta đá/nh mạt chược, bảo là c/ờ b/ạc không tốt."
"Chúng ta không đá/nh bạc, chúng ta đang chơi trò chơi."
Đúng là đồ cứng đầu, "Cô phí lời với cô ta làm gì? Gi*t quách đi, tôi ch*t rồi thì ai chơi mạt chược với cô?"
Trên gương mặt hỷ hả vốn dĩ bất biến của Nữ thần Vui vẻ, cuối cùng cũng xuất hiện những cảm xúc khác, cô ta vô cùng gi/ận dữ.
Người đàn bà đuổi thi hơi ngẩn người:
"A? Mạt chược? Mạt chược gì cơ? Còn nữa, sao ngươi lại chui vào trong bình?"
Nữ thần Vui vẻ này, à không, vị thần này, đúng là đơn thuần.
Cô ta đã quyết định chuyện gì là phải làm cho bằng được, chẳng thèm dùng n/ão, ví dụ như bây giờ, cô ta đang đ/è nghiến người đàn bà kia ra mà đ/ấm liên hồi.
Người đàn bà này còn mạnh mẽ hơn cả bà lão kia nhiều, trong khoảng cách gần như vậy, thỉnh thoảng chỉ lộ ra nụ cười mê mang, còn phần lớn thời gian vẫn giữ được sự tỉnh táo.
"Vị thần này, cô bị đần à? Mạt chược với ai mà chẳng được? Ta luyện hóa hắn để hắn ngày nào cũng hầu cô đá/nh mạt chược."
Nữ thần Vui vẻ hoàn toàn không nghe lọt tai, toàn bộ sức mạnh tín ngưỡng bùng phát.
Khiến tôi đang trong cơn đ/au đớn dữ dội cảm thấy vui vẻ hưng phấn bất thường, thậm chí cảm thấy bản thân mình như một kẻ bi/ến th/ái.
"Cô đợi chút, đừng đá/nh nữa, ta dạy cô chơi Tiến lên."
"Không, ta muốn đá/nh mạt chược."
"Ta cũng biết đá/nh mạt chược, ta chơi với cô."
"Không, mạt chược chỉ chơi được bốn người, ngươi vào là quá số người rồi."
"Mẹ kiếp, gi*t một đứa đi là xong chứ gì?"
"Đúng, gi*t ngươi đi là xong."
"Bà nội nhà cô, đồ ng/u!"
Người đàn bà này quả thực rất mạnh, nhưng mạnh đến đâu cũng không thể chống lại một vị thần.
Khi thấy không địch lại, cô ta nghiến ch/ặt hàm răng bạc.
"Bùm!"
Lại tự bộc phá.
Lần này cảm xúc tiêu cực còn nặng nề hơn cả lúc bà lão tự bộc phá.
Viên ngọc đen trong bụng tôi cũng n/ổ tung, chấn động khiến tôi nôn ra mấy ngụm m/áu đen, nhưng thực sự thì dễ chịu hơn nhiều.
Nữ thần Vui vẻ vội vàng né tránh luồng sức mạnh này.
Sau khi người đàn bà t/ự s*t, tôi có một cảm giác, cơ thể này cũng không phải bản thể của cô ta, khả năng cao vẫn chỉ là một cái x/ác sống.
Cô ta, đúng là khó chơi thật.
May mắn thay, cái mạng nhỏ của tôi đã được giữ lại.
Sau khi sức mạnh tiêu cực tan biến hoàn toàn, một giọng nói m/a mị truyền đến từ phía trên đầu tôi:
"Đến đá/nh mạt chược thôi."
18
Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, ngáp một cái: "Cô nương à, hơn hai mươi tiếng rồi, cô không mệt à?"
"Mệt là gì? đá/nh mạt chược không vui sao?"
Tinh thần chấn động, cảm xúc vui vẻ lập tức bao trùm lấy n/ão bộ tôi.
Nhưng nói thật, tôi bây giờ đã hơi miễn nhiễm với thứ này rồi.
A Châu thì không sao, dù sao cô ta cũng là một con q/uỷ dữ thuần túy, không cần nghỉ ngơi, không cần ngủ.
Lục D/ao còn thảm hơn tôi, đại mỹ nhân tuyệt sắc giờ trông như sư thái Diệt Tuyệt, với đôi mắt thâm quầng vẫn đang tận hưởng cảm giác "vui vẻ".
"Con hoẵng, mày biết đá/nh mạt chược không?"
Cái đầu con hoẵng lắc như cái trống bỏi.
"Tao dạy mày nhé?"
"Không học, không học, mạt chược không phải thứ tốt lành gì."
"Mạt chược vui biết bao nhiêu." Một luồng năng lượng màu đỏ bao trùm lấy con hoẵng, mắt nó lập tức đỏ ngầu.
"Mạt chược tốt! Sau này tìm được con hoẵng cái ưng ý, tao sẽ đặt tên nó là Mạt Chược."
"Này Nữ thần Vui vẻ, cô tên gì nhỉ? Euphrosyne đúng không? Tiểu Âu à, chúng tôi là con người, cứ chơi thế này sẽ đột tử mất."
Tiểu Âu chép chép miệng: "Đột tử không vui sao?"
"Vui vui, đột tử là phúc báo." Tôi cố lắc đầu thật mạnh để tỉnh táo hơn chút, "Tôi chỉ tò mò thôi, cô không ở yên quê nhà, sao lại chạy đến Cửu Châu Quốc làm gì?"
"Họ bảo Cửu Châu Quốc có nhiều thứ hay ho lắm, thế là tôi đến."
Tôi lập tức tỉnh táo hơn nửa phần: "Ai nói?"
Tiểu Âu nhíu mày suy nghĩ rất lâu: "Không nhớ nổi nữa, tôi mới ra đời chưa lâu mà."
Sao có thể mới ra đời chưa lâu? Chắc chắn Tiểu Âu này chỉ là một phân thân, chủ thần vẫn đang trấn giữ ở địa giới của họ.
Cô ta là phân thân tại Cửu Châu Quốc của Nữ thần Vui vẻ.
"Tiểu Âu, chúng ta có tính là bạn không?"
"Có."
"Vậy sau này nếu tôi bị b/ắt n/ạt, cô có giúp tôi xử lý bọn chúng không?"
"Có."
Thế là ổn rồi, có câu này của cô là đáng giá rồi.
"Chơi thêm mười vòng nữa."
Lục D/ao trợn tròn mắt: "Hả?"
"Tiểu Âu, cô thu bớt sức mạnh tín ngưỡng lại đi, người thường không chịu nổi đâu."
"Ồ."
Trong chớp mắt, Thanh Thành khôi phục sự tỉnh táo.
"Ợ", không biết vì lý do gì, Tiểu Âu nấc một cái rõ to, "Hôm nay không chơi nữa nhé, tôi hơi mệt rồi."
"Bịch!" "Bịch!"
Tôi và Lục D/ao gục xuống bàn mạt chược, ngáy o o.
Quân mạt chược rơi lả tả đầy đất.
(Toàn văn hoàn)