Tôi cảm thấy toàn thân như bị điện gi/ật, hai mắt sáng rực, tinh thần phấn chấn, một ki/ếm ch/ém bay một á/c linh.
Hoa Vũ Linh ở bên cạnh đảo mắt:
"Kiều Mặc Vũ, điện thoại cậu bị hở điện à? Tớ thấy tóc cậu dựng đứng hết cả lên rồi kìa."
"Hì hì, hì hì hì--"
Tôi đã phấn khích đến mức mất khả năng ngôn ngữ, thanh ki/ếm gỗ đào trong tay xoay như chong chóng, nóng lòng muốn tiêu diệt sạch đám q/uỷ quái này để đi đếm số dư trong thẻ ngân hàng.
Đó sẽ là con số mấy chữ số đây?
Không dám nghĩ, thực sự không dám nghĩ tới!
Đám q/uỷ trên sân khấu cơ bản đã bị tôi tiêu diệt sạch, Nhân Diện Thụ cũng bị tôi ch/ém trụi lủi. Ngay khi tôi dồn hết sức bình sinh tung ra nhát ki/ếm cuối cùng, Yamada bất ngờ lách người, thoát ra khỏi Nhân Diện Thụ.
Nhân Diện Thụ đổ sập xuống, Yamada mình đầy chật vật, loạng choạng chạy về phía boong tàu.
Tôi vội vàng đuổi theo.
Yamada dựa lưng vào lan can, hắn quay đầu nhìn mặt biển đen ngòm, đột nhiên cười lớn, giơ ngón tay cái về phía tôi:
"Đạo thuật Hoa Hạ quả nhiên lợi hại!
Có thể thua dưới tay cô, tôi tâm phục khẩu phục. Hay là thế này, từ nay về sau chúng ta hợp tác, tiền ki/ếm được cô bảy tôi ba, thế nào?"
"Ngươi đang mơ giữa ban ngày à!"
Tôi lườm một cái, siết ch/ặt thanh ki/ếm trong tay, tiến về phía Yamada.
Nhưng rất nhanh, tôi đã khựng lại.
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, nuốt khan một ngụm nước bọt đầy căng thẳng, chân lùi dần về phía sau.
"Hì hì, cô đổi ý rồi sao, ai mà chẳng thích tiền-- á--"
Yamada chưa nói dứt lời, từ phía sau hắn bất ngờ thò ra một cái xúc tu khổng lồ, đầu xúc tu là một cái hố đen ngòm, trực tiếp hút lấy Yamada.
Cái hố đó chỉ to bằng miệng bát, đầu của Yamada còn to hơn cả cái hố, thế nhưng cơ thể hắn bị những thớ th!t ở miệng hố co bóp, ép thành một dải dẹt lép. Giây tiếp theo, toàn bộ cơ thể hắn bị hút tuột vào trong hố, tay chân đ/ứt lìa b/ắn tung tóe.
"Bộp!"
Cái xúc tu rơi mạnh xuống mặt biển, tạo thành những con sóng lớn. Con tàu rung lắc dữ dội, cả người tôi bị hất văng ra ngoài.
18
Trong thời khắc mấu chốt, tôi bám ch/ặt lấy lan can, nửa thân người treo lơ lửng bên ngoài tàu. Những người trong khoang cũng ngã nhào, Hoa Vũ Linh lo lắng gọi tên tôi:
"Kiều Mặc Vũ--"
"Tớ ở đây! Hoa Hoa, bảo mọi người trốn hết vào trong khoang, tuyệt đối không được ra ngoài!"
Tôi lộn người từ lan can xuống, chân run lẩy bẩy, chạy về phía cửa khoang tàu.
Có du khách tò mò ló đầu ra nhìn:
"Kiều đại sư, sao thế? Chẳng phải bọn q/uỷ đó bị đá/nh ch*t hết rồi sao?"
"Đúng đấy, cái thứ vừa nãy ngoài kia là gì vậy?"
"Là cá voi à?"
Mọi người bàn tán xôn xao, thần sắc lộ rõ vẻ nhẹ nhõm sau khi thoát nạn, nhưng rất nhanh, sự nhẹ nhõm đó biến thành kinh hãi.
Tất cả mọi người há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào phía sau lưng tôi:
"Trời ơi! Đó là cái gì!"
"Là bạch tuộc à?"
"Có phải là đại vương mực ống trong truyền thuyết không?"
"Nhưng xúc tu của mực ống đâu có dài như thế, tại sao lại có một cái hố đen--"
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ. Boong tàu đang thắp đèn, tôi nhìn thấy một cái bóng đen dài ngoằng bên cạnh mình qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính trượt.
Tôi học thuật chiêm tinh từ nhỏ, sách vở linh tinh cũng đọc không ít. Bách q/uỷ Nhật Bản, thậm chí m/a cà rồng nước ngoài, các loại tà linh tôi đều biết đôi chút, nhưng trong sách cổ tuyệt nhiên không ghi chép loại thủy quái này.
Hơn nữa, cú nó ăn th!t Yamada vừa nãy không hề mang theo chút sát khí nào. Vì vậy, khả năng cao nó chỉ là một loài động vật biển bí ẩn.
Tôi có thể trừ tà bắt yêu, nhưng những pháp thuật này hoàn toàn vô dụng với nó.
Xúc tu càng lúc càng tiến gần, tôi thậm chí có thể cảm nhận được một luồng lực hút truyền đến, mang theo mùi tanh hôi của biển cả.
19
Tôi hít sâu một hơi, mò trong túi ra mấy lá Hỏa Thần Phù, nắm ch/ặt trong tay.
Trong mặt kính, cái xúc tu đột ngột lao xuống, nhắm thẳng vào lưng tôi. Tôi nghiêng người né tránh, chưa kịp vung tay, một lực hút khổng lồ đã ập đến, cả cánh tay tôi bị hút vào trong:
"Vạn vật kính Hỏa Thần!"
Tôi đọc nhanh chú Hỏa Thần, lá bùa trong tay bốc ch/áy, bùng lên một ngọn lửa lớn. Cái xúc tu co rúm lại, nhả tay tôi ra.
Nhân cơ hội này, tôi bò lăn bò càng chạy ngược vào trong khoang:
"Mọi người chạy mau!!"
Cánh cửa kính mỏng manh này căn bản không thể cản nổi sự tấn công của cái xúc tu kia!
Tất cả mọi người hét lên rồi chạy tán lo/ạn. Lúc này tôi không còn tâm trí đâu mà quản người khác, tôi nắm ch/ặt lấy Hoa Vũ Linh, chạy như đi/ên về phía cầu thang.
"Kiều đại sư, đợi tôi với--"
Lisa và Thương Thái chạy theo sau chúng tôi. Du thuyền cao mười sáu tầng, những người tham gia tiệc lần này đều ở phòng có ban công hướng biển sang trọng.
Trong khoang trong có rất nhiều phòng không có cửa sổ, những căn phòng đó ngược lại còn an toàn hơn.
Chúng tôi chạy dọc theo cầu thang xoắn ốc lên đến tầng mười. May mắn là cái xúc tu kia không đuổi theo.
Tôi tiện tay mở một căn phòng, đợi mọi người chạy vào hết, tôi khóa ch/ặt cửa, thở hổ/n h/ển.
Lisa mặt c/ắt không còn giọt m/áu, mồ hôi đầm đìa:
"Rốt cuộc đó là thứ gì vậy?"
Tôi cũng lau mồ hôi:
"Có vẻ giống một con đại vương mực ống đột biến."
Lisa khựng lại:
"Đột biến?
Có phải liên quan đến việc nước thải hạt nhân mà nước Nhật xả ra gần đây không?"
Cả ba chúng tôi cùng quay đầu nhìn chằm chằm vào Thương Thái. Thương Thái hoảng lo/ạn xua tay:
"Không liên quan đến tôi nhé, tôi là công dân lương thiện, thái quân!
À không, tôi là người Hoa! Tôi không phải người Nhật!"
Thương Thái lấy chứng minh thư trong ví ra cho chúng tôi xem:
"Tôi tên Trương Dương, tôi du học ở Nhật, không có nhập cư, vẫn là quốc tịch Hoa Hạ!"
"Phi! Đồ Hán gian!"
Cả ba chúng tôi cùng nhổ nước bọt vào mặt hắn.
20
"Kiều Mặc Vũ, tớ cảm thấy sự xuất hiện của thứ này có thể liên quan đến tớ."
Hoa Vũ Linh cười khổ:
"Vừa nãy tớ dùng bản mệnh cổ triệu tập thú dữ, có thể đã kinh động đến nó."
Kim Thiền Cổ của Hoa Vũ Linh có thể điều khiển vạn loại côn trùng, dựa vào một loại sóng âm đặc biệt, có ảnh hưởng nhất định đến động vật. Chúng ta hiện đang ở giữa biển khơi, quả thực dễ kinh động đến những con quái vật khổng lồ dưới đáy biển.
"Giờ truy c/ứu nguyên nhân cũng vô ích, phải nghĩ cách đuổi nó đi thôi!"
Tôi thở dài, đi qua đi lại trong phòng.