"Đây là q/uỷ gõ cửa đạo sĩ đấy!"
Lên lầu, tôi tiện tay bật livestream, Cố Diệp theo sau tôi.
Ngay sau đó, chúng tôi thấy Điền Kiến Minh đang bất tỉnh nằm dưới đất ngay trước cửa nhà tôi.
Cố Diệp hỏi tôi chuyện gì xảy ra.
Tôi bước hai bước tới, đ/á một cước vào cửa nhà bà lão hàng xóm.
"Giữa ban ngày ban mặt, bà hung hăng quá nhỉ! Có tin tôi bảo ông chủ tháo dỡ cả tòa nhà này, xem bà trốn đi đâu không?"
Ầm!!
Cánh cửa đột ngột bị va đ/ập, khung cửa rung lên, bụi bặm rơi xuống, như thể có thứ gì đó sắp xông ra từ bên trong!
Âm thanh kinh người khiến Cố Diệp gi/ật b/ắn mình: "Có q/uỷ thật à! Làm sao bây giờ?!"
"Có chìa khóa không?"
"Không... mẹ kiếp cô định làm gì thế!"
Tôi không giả vờ nữa, lấy từ trong ngựk ra một sợi dây thép, chọc vào ổ khóa vặn một cái, rồi đạp cửa xông vào.
"Ông chủ lên đi! Thằng nhãi này hung dữ lắm, ban đêm không đá/nh lại được, tranh thủ lúc này đá/nh cho một trận!"
Nhét cho Cố Diệp một thanh ki/ếm gỗ đào, tôi vung thanh của mình lên, lập tức kéo anh ta xông vào trong!
Trong phòng rèm cửa đóng kín, tối om.
Mũi có thể ngửi thấy mùi mốc thoang thoảng, không khí âm u lạnh lẽo, rất khó chịu.
Tôi đưa tay định bật công tắc đèn, tay vừa chạm vào tường thì bắt trúng một bàn tay nhỏ lạnh lẽo ẩm ướt.
Tôi rùng mình một cái, sống lưng lạnh toát!
"Tránh ra tránh ra tránh ra!!"
Ba cái t/át giáng xuống bàn tay nhỏ đó, bàn tay nhỏ run lên rồi rụt lại.
Cạch.
Đèn trong phòng bật sáng.
4
【Ai có thể nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra không? Vừa vào đã thấy chủ thớt cạy khóa nhà người ta rồi.】
【Không nghe chủ thớt nói à? Nhà bà lão này có q/uỷ, chủ thớt là đạo sĩ, đến bắt q/uỷ đấy.】
【Trời ơi, livestream bắt q/uỷ! Tôi trúng giải đ/ộc đắc gì thế này!】
【Hừ, chắc chắn lại là kịch bản gì đó, vừa nãy có khi là thông đồng với bà lão kia, chuẩn bị lại lừa chúng ta nạp quà cho cô ta chứ gì?】
Số người trong livestream tăng nhanh, tôi gh/ét bỏ rút tay lại, rồi quệt lên người Cố Diệp.
Trên tay âm khí cực kỳ đậm đặc, bị dương khí trên người Cố Diệp đ/ốt ch/áy, kêu xèo xèo.
"Á, dương khí trên người ông mạnh thật đấy!"
Cố Diệp ngẩn người, livestream cũng thấy cảnh này.
【Đây là ảo thuật gì vậy? Thần kỳ quá!】
Bellamy: 【Đạo hữu mới vào không hiểu đâu, tôi là fan cứng đây, nói cho các người biết chủ thớt là thiên sư Mao Sơn, mới cách đây không lâu còn giúp cảnh sát bắt kẻ 🔪 người đấy!】
【Thật hay giả? Bạn không phải là clone (tài khoản thuê) đấy chứ?】
Tôi tranh thủ liếc nhìn livestream, đảo mắt một cái.
Tôi trông giống người có thể thuê được clone sao?
Tôi giơ điện thoại lên, chĩa ống kính vào căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách nhà bà lão.
"Mọi người ơi, vừa nãy bà lão hàng xóm chạy nhanh quá, có một việc quan trọng tôi quên nói với bà ta, giờ chúng ta đi tìm bà ta, cố gắng không làm bà ta sợ đến phát b/ệnh!"
Trước mắt là căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách, bày đầy đồ nội thất kiểu cũ.
Phòng khách vương vãi rất nhiều đồ chơi trẻ em, tivi đang nhấp nháy, phát bộ phim hoạt hình Peppa Pig.
Rõ ràng là một gia đình cưng chiều con cái.
Thế nhưng đèn điện lúc này lại nhấp nháy, rõ ràng hơn là có người rất không đồng tình với điểm này.
Tôi đẩy Cố Diệp một cái, chỉ vào phòng ngủ.
Sắc mặt anh ta thay đổi, không dám tin dùng ngón tay chỉ vào mình.
Tôi vỗ vào ngựk anh ta, đưa cho anh ta ánh mắt vô cùng khẳng định.
Đèn bắt đầu rung lắc, trong phòng có luồng gió quái dị thổi vào người, lạnh thấu xươ/ng.
Cố Diệp hít một hơi thật sâu, mới r/un r/ẩy đi trước tôi.
Bình luận trong livestream lặng lẽ giảm đi nhiều.
Tôi theo sau Cố Diệp, sau lưng mọi người, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng.
Lúc này mặt trời đã lên cao, là lúc dương khí đầy đủ nhất trong ngày.
Nhưng căn phòng này.
Âm khí đậm đặc tụ lại trong phòng như một con rồng âm, điều này đã không thể giải thích đơn giản bằng oán niệm của một đứa trẻ được nữa.
Hôm nay tôi có thể dậy sớm như vậy, đều là vì bị nó làm cho lạnh mà tỉnh giấc.
Thúc giục Cố Diệp đi nhanh lên, tay tôi đã bắt đầu yểm bùa lên thanh ki/ếm gỗ đào.
Lần này dùng loại cay bi/ến th/ái gấp đôi, ngay cả nước thánh của người nước ngoài tôi cũng rắc một ít.
Đủ thấy tôi coi trọng sự kiện lần này đến mức nào.
Cố Diệp gõ cửa một cái, tay vừa chạm vào đã xèo xèo bốc khói, cơ thể anh ta run lên rõ rệt, quay đầu cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Trong nhà không có ai."
Tôi đưa tay đẩy anh ta một cái.
"Á!" Anh ta kêu lên, trực tiếp dán người vào cánh cửa.
Khói bốc lên xèo xèo như rồng, dương khí cực thịnh của Cố Diệp trực tiếp phá tan âm khí trên cửa.
Cánh cửa lập tức đổ sập!
Tôi bước một bước vào trong, tay vung lên, năm lá bùa lôi trực tiếp dán vào bốn góc phòng.
"Sắc sắc dương dương, nhật xuất đông phương, càn khôn tá pháp, ngũ lôi thuần cương!"
Lôi cương thuần dương bùng phát, sấm sét lóe lên rồi vụt tắt, cảnh tượng trong phòng hiện ra rõ mồn một!
Bà lão hàng xóm đang ôm một cậu bé b/éo trắng, tươi cười chơi đùa trên sàn.
Còn một bé gái mặt trắng bệch, đôi mắt trắng dã, hai tay chống cằm đang nằm trên lưng bà ta.
Tò mò nhìn cậu bé dưới đất.
Tôi không dám chờ đợi: "Lôi pháp!"
Bốn tia sét trực tiếp bổ xuống bé gái!
"Á!" Một tiếng thét chói tai, bé gái hoàn h/ồn, đôi mắt trắng dã nhìn tôi một cái.
Tôi toàn thân r/un r/ẩy, cô bé lại nở nụ cười thuần khiết, rồi biến mất không dấu vết.
Âm khí đậm đặc trong phòng theo đó biến mất, dương khí ngoài cửa sổ tràn vào, mọi thứ... như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi ngẩn người.
"Mày! Mày vào đây bằng cách nào?!!"
Bà lão ngẩng đầu, một tiếng hét kéo h/ồn tôi trở lại.
Bà ta ôm cháu đích tôn đi về phía tôi, một ngón tay chọc thẳng vào mặt tôi.
"Mày còn dám đến nhà tao! Đây là tự ý xông vào nhà dân mày có biết không! Tao nhất định sẽ báo cảnh sát, cho mày đi tù!"
Tôi cười lạnh, tránh sang một bên, nhường chỗ cho Cố Diệp phía sau.
Giọng bà lão nhỏ hẳn xuống.
"Chủ nhà muốn xem nhà, bà có ý kiến gì à?"
Tôi nịnh nọt đỡ Cố Diệp vẫn đang nằm bò trên cánh cửa dậy.
Vừa phủi bụi cho anh ta, vừa nói với bà lão:
"Đời người không làm chuyện trái lương tâm, nửa đêm không sợ q/uỷ gõ cửa, bà xem cái cửa này của bà đi, bà đã gây ra bao nhiêu nghiệt chướng?
"Làm người có thể biết điều một chút không, ông chủ tôi khó khăn lắm mới đến xem nhà, bà hay thật, cửa cũng sập luôn rồi, bà bảo ông chủ tôi làm sao dám cho bà thuê tiếp? Cái cửa này bà bắt đền hay để bà đền? Bà nói xem.
"Bà cũng đừng hòng chối cãi, livestream của tôi có ghi hình đấy, ông chủ tôi vừa gõ cửa là cửa sập, nhìn là biết hỏng từ lâu rồi, chỉ có thể trách tự bà thôi."