3
Mọi người vẫn quyết định xuống m/ộ.
Đối với chuyện cương thi mà tôi nói, họ kh/inh khỉnh không thèm để tâm.
"Thời đại nào rồi mà còn tin vào cương thi, xem phim Lâm Chánh Anh nhiều quá rồi đấy à."
"Đúng thế, lợn nái đeo áo ngựk, nói năng nghe thì hay lắm, suýt nữa bị cô ta lừa."
Tôi lười chẳng buồn tranh cãi, ngồi một bên nhàn nhã nhìn họ sắp xếp nhân sự.
Để chuyện ngôi m/ộ ở đây không bị lộ ra ngoài, điện thoại của tất cả mọi người có mặt đều bị vệ sĩ tịch thu.
Tôi lén lấy điện thoại của Phạm Trung Đạt báo cảnh sát tám lần, sau đó nói: "Ông chủ Lưu, ông giàu thế này, lát nữa lúc hạ táng chắc chắn sẽ có nhiều người đến lắm đây!"
Lưu Kiến Nam liếc nhìn, Phạm Trung Đạt bước tới mỉa mai: "Ở đây toàn là những đại sư thành danh đã lâu, một kẻ hậu bối chuyên ăn nói xằng bậy, lại còn tin vào sự tồn tại của cương thi như cô làm sao có thể ở lại đây? Ông chủ Lưu, tôi khuyên ông nên tiễn khách đi!"
Những ánh mắt mỉa mai của vài vị đại sư sau lưng ông ta đổ dồn về phía tôi, rõ ràng là muốn tống khứ tôi đi trước khi xuống m/ộ.
Thế nhưng, Lưu Kiến Nam lúc này lại không muốn làm vậy.
Ông ta khó xử nói: "Cả hai vị đều là khách quý tôi mời đến, tôi thật sự không muốn thiên vị bên nào, mong Phạm đại sư nể mặt Lưu mỗ, sau khi việc này kết thúc, Lưu mỗ nhất định sẽ hậu tạ!"
Tôi thừa hiểu con cáo già này đang chơi bài hai mang.
Lười chẳng buồn để ý đến ông ta, tôi thản nhiên nói: "Không sao, lát nữa tôi ăn chực xong bữa tiệc rồi đi."
Quay người lại, nhìn về phía con đường dẫn vào núi.
Không lâu sau, tiếng chó sủa vang lên từ xa.
Tôi vui mừng đứng dậy, Cố Diệp dẫn theo Vượng Tài và Tiểu Bạch đi m/ua trang bị, cuối cùng cũng về rồi!
Đám vệ sĩ vây lại: "Người nào đó?"
Tôi chạy tới bảo: "Người của tôi."
Gã vệ sĩ còn định nói gì đó, tôi quay sang nói với Lưu Kiến Nam: "Ông chủ Lưu, ông chắc là không cần tôi giúp xuống m/ộ chứ?"
Lưu Kiến Nam nghe tôi đồng ý xuống m/ộ, lập tức cười nói: "Đã là bạn của Lý đại sư, đương nhiên có thể vào... cho cậu ta vào đi, lát nữa cùng xuống dưới."
Tôi cười gọi Vượng Tài lại, nựng cái mặt b/éo của nó.
Cố Diệp sắc mặt kỳ quái, ghé sát vào tôi thì thầm hỏi: "Đây là người cô tìm ở đâu ra thế?"
Tôi liếc nhìn đám đàn ông mặc vest đen xung quanh, nhỏ giọng nói:
"Ông chủ, những người này đều là xã hội đen đấy, lát nữa anh nói chuyện cẩn thận chút!"
"Hửm?"
Trời đã tối dần, tôi kéo anh ta đi về phía lỗ tr/ộm m/ộ.
Cố Diệp có bát tự thuần dương, là mệnh phú quý trường thọ bẩm sinh.
Đối với cái kẻ xui xẻo dưới lòng đất, kẻ mà đến ch*t cũng phải chịu kiếp nạn kia, anh ta gần như là đò/n giáng hạ chiều không gian!
Mang anh ta theo còn hữu dụng hơn cả móng lừa đen!
Lỗ tr/ộm m/ộ đã được đào sẵn, Lưu Kiến Nam chuẩn bị xuống m/ộ.
Ông ta mời Phạm Trung Đạt và đồng bọn xuống trước.
Cũng gọi tôi một tiếng, tôi cười nói: "Cung đã giương thì không có đường lui, xuống ngôi m/ộ này rồi, có lẽ sẽ không còn đường quay đầu lại nữa đâu, ông chủ Lưu chắc chắn muốn xuống chứ?"
Lưu Kiến Nam nhìn thấy nụ cười của tôi thì chợt run lên.
Quay đầu nhìn lại lỗ tr/ộm m/ộ, thần sắc ông ta sững lại, giống như vừa nhìn thấy thứ gì đó đ/áng s/ợ.
Trên trán dần rịn ra một giọt mồ hôi lạnh.
Phạm Trung Đạt thắc mắc: "Ông chủ Lưu?"
"Á!!" Lưu Kiến Nam như bừng tỉnh khỏi cơn á/c mộng, k/inh h/oàng lùi lại!
"Bên trong có q/uỷ! Có q/uỷ!!"
Phải mất vài người an ủi mãi ông ta mới bình tĩnh lại được.
Tôi hỏi lại: "Ông chắc chắn muốn xuống chứ?"
Đôi đồng tử của Lưu Kiến Nam lay động, nhìn chằm chằm vào lỗ tr/ộm m/ộ, nỗi sợ hãi hiện rõ trên mặt.
Phạm Trung Đạt hừ lạnh một tiếng: "Con nhóc này thật biết cách dọa người, tôi muốn xem xem ở đây có cái gì đ/áng s/ợ!"
Ông ta thậm chí chẳng thèm nhìn tôi mà đi thẳng vào lỗ tr/ộm m/ộ.
Lưu Kiến Nam cũng như tìm được chỗ dựa, nghiến răng đứng dậy, dẫn theo đám người tiền hô hậu ủng Phạm Trung Đạt đi xuống, không dám liếc nhìn tôi lấy một cái.
Biết không cản được nữa, tôi nhún vai, dẫn Cố Diệp và Vượng Tài theo sau cùng.
Còn ở phía sau, vài gã vệ sĩ mặc đồ đen đã canh giữ ở cửa.
Cố Diệp thắc mắc: "Vừa nãy là sao vậy? Sao người đó lại như nhìn thấy q/uỷ thế?"
Tôi chậm bước chân, giọng trầm xuống.
"Ông chủ Lưu đó có vấn đề, vừa nãy tôi dùng Trấn H/ồn Chú trong lời nói, tâm phòng thủ của ông ta dễ dàng bị phá vỡ, bị tử khí xâm nhập, xem ra chuyện thất đức ông ta làm không ít đâu."
"Tử khí? Là cái gì?"
"《Bác Vật Chí》 có viết: Nơi ở không gần suối cạn, m/ộ phần tập trung, hang cáo hố sâu, gần đó là nơi tử khí âm u ẩn nấp... Tử khí thứ này, dùng để nuôi cương thi."
Cố Diệp vẫn chưa biết đến đây để làm gì, nghe vậy liền kêu lên một tiếng.
Tôi vỗ vai an ủi anh ta.
"Ông chủ, đây là lần đầu anh đi bắt cương thi đúng không? Anh yên tâm, tôi cũng vậy."
Kéo anh ta đi, tôi nhảy xuống lỗ tr/ộm m/ộ, một con đường dẫn vào địa cung hiện ra trước mắt.
Tôi liếc nhìn chiếc đèn đeo đầu của đám Lưu Kiến Nam, lặng lẽ thò tay vào túi.
Bốn bức tường m/ộ đạo khắc đầy bích họa thần thú, mày nhíu mắt trừng, hung sát bất phàm.
Nhưng vì lỗ tr/ộm m/ộ đã đào được một thời gian, màu sắc nguyên bản của bích họa đã bị oxy hóa hết, nhìn hơi đơn điệu.
Tôi chú ý thấy trong các hình chạm khắc có Kỳ Lân, Tịch Tà, Thiên Lộc.
Đây là ba loại thần thú tế lễ cổ đại, người xưa đặt chúng đối diện trước m/ộ, vừa có ý cầu nguyện bảo vệ m/ộ phần, âm trạch an ổn, vừa làm thú cưỡi cho chủ m/ộ thăng tiên.
Phạm Trung Đạt và đám người nhìn ngó xung quanh các hình khắc trên đ/á, ánh mắt tham lam cuối cùng cũng lộ ra!
"Thấp nhất cũng là thời Tây Hán!"
Lưu Kiến Nam vui mừng khôn xiết, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý nhìn về phía tôi.
Tôi cười, vậy là x/ác định rồi.
Đám người này chính là mượn danh nghĩa di dời m/ộ tổ để đi tr/ộm m/ộ!
Cái lỗ tr/ộm m/ộ này sợ là họ đã phát hiện từ lâu, không xuống được là do bị Cung Ngạn và những người khác dọa sợ mấy ngày trước.
Còn hôm nay, họ mượn danh nghĩa di dời m/ộ tổ để quay lại đây, sau khi tr/ộm sạch cổ vật trong m/ộ, chỉ cần nói với người khác là họ phát hiện ra một cái lỗ tr/ộm m/ộ.
Mọi nghi ngờ đều có thể rũ sạch.
Tôi hỏi: "Thảo nào các người gọi tôi là đại sư, là tưởng tôi cũng đến tr/ộm m/ộ, nên muốn giữ tôi lại à?"
Lưu Kiến Nam cười d/âm đãng: "Hiếm có người nữ nào làm nghề này, nhưng tiếc cho một mỹ nhân xinh đẹp như hoa lại phải ch*t ở đây rồi."
"Ông giữ cái miệng cho sạch sẽ vào!"
Cố Diệp lạnh lùng quát lên rồi định xông tới.
Tôi giơ tay kéo anh ta lại, thì thầm: "Yên tâm."
Kéo anh ta về phía mình, tôi cười nhạt với Lưu Kiến Nam: "Ông làm mọi chuyện không kẽ hở, nhưng... chỉ dựa vào tên Phạm Trung Đạt này, ông chắc là ông ta có thể giúp ông tìm được phòng m/ộ, mở được cửa m/ộ không?"