Tôi là truyền nhân Mao Sơn, vậy mà bị âm dương sư nước Anh Đào truy sát.
Họ huênh hoang tuyên bố không quá ba ngày sẽ lấy được đầu tôi.
Nhưng họ đâu biết, tôi còn có một thân phận khác là Phán quan Âm ty, tôi trở tay một cái đã tống cổ đại ca của họ xuống âm phủ đào khoai tây rồi.
"Trên đất Hoa Hạ, lũ giặc lùn cấm lai vãng."
1
Hai giờ sáng, bãi triều ven biển, gió thổi hiu hiu, bóng q/uỷ chập chờn.
Hai con tiểu q/uỷ ngồi túm tụm, ríu rít trò chuyện với nhau.
"Hì hì hì, người kia sắp ch*t rồi, nhiều người muốn hại cô ta như vậy, chắc chắn cô ta tiêu đời rồi!"
"Đúng vậy, lắm kẻ x/ấu xa thế kia, chị gái đó chắc chắn không phải đối thủ đâu!"
"Ai cơ?" Tôi bất chợt chen ngang.
Hai con tiểu q/uỷ đang tán gẫu liền ngẩn người.
Đây là hai con q/uỷ ch*t đuối, tuổi đời còn nhỏ, không biết đã ch*t bao lâu, trên đầu mọc đầy rong biển.
Lúc này bị tôi dọa cho run b/ắn người, đám rong biển đung đưa theo gió.
Tiểu nữ q/uỷ trợn tròn mắt: "Ngươi! Ngươi nhìn thấy chúng ta ư!?"
Con tiểu nam q/uỷ còn lại thì khoa trương hét lớn: "Ái chà chà, gh/ê thật đấy, người này nghe được tiếng q/uỷ nói!"
Tôi bí hiểm đáp: "Tất nhiên là nghe được rồi, ngoài ra ta tiết lộ cho hai ngươi một bí mật."
"Gì cơ?"
Tôi rút ki/ếm gỗ đào, múa một đường ki/ếm hoa rồi cất giọng lạnh lùng: "Bản cô nương là truyền nhân Mao Sơn thời hiện đại, số q/uỷ bị ta ch/ém ch*t còn nhiều hơn số nước hai ngươi từng uống."
"Á!!" Hai con nhỏ hét lên kinh hãi.
"Và bí mật của ta chính là ta rất thích nói đùa." Tôi mỉm cười.
"Giờ thì nói cho ta biết, kẻ nào muốn hại ta?"
Tôi tò mò túm lấy đám rong biển trên đầu chúng.
Nửa phút sau.
"Chúng tôi nghe thấy dưới biển có người nói muốn đến ch/ém chị, địa chỉ chính là chỗ này!"
"Đám người đó toàn nói 'Baka', nghe là biết không phải loại tốt lành gì!"
"Họ sắp đến tìm chị rồi, họ sắp đến tìm chị rồi, thời gian chính là tối nay!"
Tôi: "Mấy người?"
"Ba người!" Tiểu nữ q/uỷ khẳng định chắc nịch.
"Sai rồi, hai mươi tám người!" Tiểu nam q/uỷ ra hiệu bằng hai bàn tay.
Tôi nghi hoặc: "Chênh lệch nhiều thế?"
Sực nhớ ra: "Không đúng, ba người cũng tính là đá/nh hội đồng, bản cô nương không chịu nổi ấm ức này!"
Xách hai con nhỏ lên, tôi rảo bước chạy về phía bờ.
Nơi này gọi là làng Cản Hải, là một trong những làng chài sát biển nhất ở thành phố Lăng Hải. Một đêm mấy tháng trước, mặt biển nổi sóng dữ dội, chỉ sau một đêm, làng Cản Hải biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, cô bé Triều Tịch và em trai Triều Mộc là nạn nhân của vụ t/ai n/ạn đó.
Bên tai lại vang lên tiếng thì thầm, tôi lần theo âm thanh nhìn lại, hóa ra là một tòa nhà nhỏ cách đó một dặm.
Tôi lấy ra một miếng ngọc bội.
Ngọc bội có hình dáng kỳ lạ, trông như một con cá bơi không có vây.
Từ khi có nó, tôi thấy mình tai thính mắt tinh, hễ có yêu m/a q/uỷ quái nào bàn tán về mình, tôi lập tức nghe thấy ngay, quả thực là thần khí thu thập ý kiến quần chúng.
Ai chưa từng bị m/ắng thì thành tâm khuyên nên đeo thử.
Hai con nhỏ lúc này cũng nhìn thấy miếng ngọc bội trong tay tôi.
Tiểu nam q/uỷ: "Oa, thẻ bài Âm ty kìa!"
Tiểu nữ q/uỷ mắt sáng rực: "Hóa ra chị gái còn là quan chức, lợi hại thật đấy!"
Tiểu nam q/uỷ: "Chị ơi cho em mượn nghịch tí đi, em vớt cho chị cái túi LV~"
Tôi xách nó ném sang một bên, hỏi tiểu nữ q/uỷ: "Cái này gọi là thẻ bài Âm ty à?"
"Vâng!" Tiểu nữ q/uỷ phấn khích gật đầu, "Nghe nói người cầm thẻ bài này chính là Phán quan địa phủ đương thời, có thể thông âm dương, thấu sinh tử, dẫn độ vo/ng h/ồn thẳng đến Phong Đô!"
"Ngầu thế sao!" Mắt tôi sáng lên.
Dừng bước, tôi không chút do dự, giơ tay chỉ thẳng về phía mặt biển trước mắt!
"Nhân danh Phong Đô Đại Đế, tông chủ của vạn q/uỷ thiên hạ, q/uỷ h/ồn chịu sự luyện hóa của trời, cửa Phong Đô, mở ra!"
Một luồng sáng kỳ dị lóe lên giữa trời đất!
Thẻ bài trong tay tôi bay lên, trong một cơn lốc xoáy, nó tỏa sáng lơ lửng trên lòng bàn tay tôi.
Hai con nhỏ kinh ngạc che miệng, bản thân tôi cũng sửng sốt.
Ngay sau đó, nước biển bắt đầu sôi sục, một cửa hang sâu thẳm từ từ mở ra trên mặt biển, luồng gió lạnh buốt xoay vần nơi cửa hang, tôi nghe thấy tiếng gào thét cổ xưa từ bên trong vọng ra, hơi thở Hoàng Tuyền ập thẳng vào mặt!
Cánh cửa đến Phong Đô vậy mà thực sự mở ra!
Phong Đô là trạm trung chuyển của địa phủ, cũng là đạo tràng của chúa tể cao nhất âm gian - Phong Đô Đại Đế Âm Trường Sinh. Tương truyền, thành q/uỷ Phong Đô thực sự trải dài khắp âm dương, chủ trì sinh tử, thậm chí còn có thành trì thực chất ở nhân gian.
Hai con nhỏ vui mừng: "Cửa Phong Đô kìa, chúng ta có thể đi đầu th/ai rồi!"
Tôi xách mỗi tay một đứa.
"Đừng vội, cửa này dành cho người khác."
"Đi đi!"
Tôi tung một cú đ/á, mặt biển trước mắt đột nhiên xuất hiện một hình nhân trong suốt!
Hai con nhỏ hét lên kinh hãi, không ai phát hiện ra kẻ này đã lẩn khuất bên cạnh tôi từ lúc nào.
Và kèm theo một tiếng "Nani", cửa Phong Đô đã đón tiếp vị khách nước ngoài đầu tiên!
Tôi dẫn hai con nhỏ nhanh chóng rút khỏi bãi biển!
Thế nhưng đã quá muộn, hơn mười tên áo đen từ khắp bốn phương tám hướng lao ra khỏi mặt biển, bao vây tôi ba vòng trong ba vòng ngoài.
Họ cất tiếng: "Đại ca!!"
"Lý Tương Liễu, cô đã đưa đại ca chúng tôi đi đâu rồi!?"
Tôi: Ờ...
Ngoái đầu nhìn lại cánh cửa Phong Đô đã đóng kín.
"Đại ca nào? Ơ, tôi không thấy ai cả!"
"Có phải các người ra cửa không mang theo lão ta không, hay là quay về tìm thử xem?"
...Bị b/ắt c/óc, bọn cư/ớp yêu cầu tôi đền cho chúng một gã đại ca.
2
Nửa đêm, mặt biển lấp lánh ánh nước, vỡ vụn dưới ánh trăng non.
Tôi bị trói lên một con tàu, một gã người Phù Tang tên là Thổ Ngự Môn Kỳ mặt mày dữ tợn, cắm phập con d/ao găm xuống chiếc bàn trước mặt tôi.
"Con q/uỷ Mao Sơn kia, hai con tiểu q/uỷ đó đã kể cho ta biết chuyện gì xảy ra rồi, mau đưa anh trai ta từ Phong Đô trở về, bằng không ta sẽ cho ngươi sống không bằng ch*t!"
Nửa tháng trước, tôi đã tiễn một âm dương sư tên Thổ Ngự Môn Tu ở một ngôi m/ộ cổ tại thành phố bên cạnh. Rõ ràng, tôi đã chọc vào tổ kiến lửa rồi, anh cả và em ba của hắn đang đến đòi n/ợ.
Đương nhiên, lúc này anh cả chắc sắp gặp được anh hai rồi.
Tôi đắn đo cách dùng từ, cố gắng không chọc gi/ận hắn.
"Cái đó, lão tam này, anh hai của anh ch*t thảm, thực ra tôi cũng rất cảm thông..."
"Á, tam ca, ta muốn ch/ém ch*t cô ta!" Một tên tóc đỏ phong cách punk cầm d/ao lên, mắt đỏ ngầu.
Thổ Ngự Môn Kỳ vội vàng ngăn lại: "Bình tĩnh, Sakata-kun! Đại ca vẫn còn trong tay ả, chúng ta không được manh động!"
Tên punk nắm ch/ặt cánh tay của Kỳ, cảm xúc rất kích động: "Nhưng tam ca, đó là Phong Đô đấy, đại ca liệu có sống sót nổi không? Đã gần nửa tiếng rồi, không đi c/ứu lão thì không kịp mất!"