Muôn vàn oán h/ồn gào thét, cùng lao về phía Thổ Ngự Môn Kỳ!
Trong chốc lát, cảnh tượng k/inh h/oàng tột độ, tên Tóc Đỏ khiếp đảm, không ngừng lùi lại!
Thế nhưng đây vốn dĩ là vòng vây, làm sao có thể chạy thoát?
Muôn vàn q/uỷ oán h/ận trong nháy mắt đã nhấn chìm cả hai người!
Tôi thở phào một cái, cuối cùng cũng có thể thả lỏng.
Thế nhưng...
Cậu em kêu lên kinh hãi: "Chị ơi, chị nhìn con Tuyết Nữ đó kìa!"
Tôi nhìn sang, kinh ngạc phát hiện vào thời khắc mấu chốt khi oán h/ồn vây công Thổ Ngự Môn Kỳ, thức thần Tuyết Nữ của hắn lại đứng yên bất động.
Tâm tư tôi vốn cẩn trọng, chỉ trong chớp mắt đã nghĩ ra nguyên nhân.
"Không xong, cái kịch bản này có biến!"
Cùng lúc đó, trong đám oán h/ồn đột nhiên vươn ra mấy chiếc đuôi cáo, oán h/ồn kêu thét, bị đuôi cáo quét ngang, đá/nh bay cả một mảng!
Ngũ Vĩ Yêu Hồ vốn đã bị đá/nh tan nay lại xuất hiện trở lại!
Lúc này, Thổ Ngự Môn Kỳ đứng nguyên tại chỗ, không mảy may sứt mẻ, sắc mặt hồng hào, hoàn toàn không thấy vẻ tái nhợt vừa nãy.
Ngược lại, khóe miệng hắn còn nở một nụ cười bí hiểm.
"Lý Tương Liễu, ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể mở cửa Phong Đô, trốn đến đây là nhờ vận may của ngươi sao?"
Hắn còn làm màu nữa chứ.
Tôi tung hứng đáp: "Ồ, không phải sao?"
Thổ Ngự Môn Kỳ cười lớn: "Nếu không phải ta muốn vào đây, dựa vào một truyền nhân Mao Sơn nhỏ bé như ngươi, sao có thể thoát khỏi tay ta."
"Nói thật cho ngươi biết, hai con quái vật biển đó, không phải là ngoài ý muốn đâu."
Tôi nhíu mày, trong đầu nảy ra một suy đoán: "Hai con quái vật biển đó là do các người gọi đến?"
"Không sai!"
"Bằng không, ha ha... làm sao để ngươi tình nguyện mở cửa, để chúng ta vào đây chứ?"
Hắn nâng một tấm gương sáng trong tay, lúc này nhắm mắt lại, niệm chú ngữ.
Mà theo tiếng chú ngữ vang lên, bề mặt tấm gương gợn sóng, những người thuộc gia tộc Thổ Ngự Môn mà tôi cứ ngỡ đã ch*t trên biển từng người một nhảy ra từ trong đó.
Họ cũng không hề ch*t!
Hắn mỉm cười chậm rãi mở mắt: "Lý Tương Liễu, để ngươi mở cửa, ta đã tổn thất một con tàu -- người, người đâu rồi?"
Thổ Ngự Môn Kỳ ngẩn người, thuộc hạ nhắc nhở: "Tam ca, đằng kia!"
Nhìn xa ra, cuối cùng hắn cũng thấy tôi đã chạy ra xa tít tắp.
Tay xách mỗi bên một con tiểu q/uỷ, tôi trông như Điêu Thuyền vừa tr/ộm được bùa xanh chạy về nhà.
Quay đầu lại, tôi hét lớn một câu gì đó.
Vì quá xa, Thổ Ngự Môn Kỳ không nghe rõ, nhưng may thay hắn biết đọc khẩu hình.
Hắn đã đọc được.
"Mày đang sủa cái gì đấy? Tao không nghe thấy!"
"Phụt!" Hắn phun thẳng một ngụm m/áu.
"Đuổi theo cho ta!"
4
Tôi chạy một mạch đến cửa thành Phong Đô.
Cửa thành có một kẽ hở, so với cánh cửa cao chạm mây kia, kẽ hở này trông thật nhỏ bé.
Thế nhưng khi lại gần, cả về sinh lý lẫn tâm lý tôi đều hoàn toàn chấn động.
Đơn giản mà nói, như kiến bò lên đường cao tốc vậy.
Trước mắt tối đen như mực, hoàn toàn không nhìn rõ sau cửa thành là dáng vẻ gì.
Tôi chạy thêm một lúc, trước mắt mới xuất hiện chút ánh sáng.
Tôi lao ra khỏi bóng tối từ hướng đó, trong giây lát ảo giác, tôi như thể vừa xuyên không qua một thế giới.
đ/ập vào mắt là một đôi mắt đầy ghèn.
Tôi nheo mắt lại, lão già ăn mày mũi to mắt lớn trước mặt thì sợ hãi mở to mắt đến mức tối đa!
Lão hốt hoảng nói: "Đạo sĩ kìa! Thành q/uỷ náo lo/ạn đạo sĩ rồi!!"
Lão dùng cả tay lẫn chân, lăn lộn bò trườn bay xa về phía trước!
Tôi ngẩn người, náo lo/ạn đạo sĩ, ý này là sao?
Mà điều đáng ngạc nhiên hơn là, bầu trời đêm trên đầu tôi sao trăng sáng tỏ, không còn vẻ hoang vu, tôi xuyên qua mảng tối đó, như thể đến một thế giới khác.
Thứ xuất hiện trước mắt lại là một con phố hiện đại hóa.
Cô tiểu thư q/uỷ mặt trát phấn trắng đang ôm gã đàn ông mặc vest đi dạo phố, gã đàn ông để tóc đuôi sam mặc cổ trang đang đá/nh cờ với một tên punk.
Một đứa trẻ t/át lão già một cái, hỏi lão có phải quên mất ai là cha của ai rồi không.
Trên tòa nhà cao tầng ven đường còn có màn hình lớn chiếu quảng cáo luân phiên.
"Cảnh giác bẫy c/ờ b/ạc nhỏ, mười tỷ tiền cược nhỏ cũng có thể biến thành con m/a c/ờ b/ạc lớn."
"Bộ Công an cho biết, vấn đề lớn nhất của q/uỷ nhi mới sinh khi nhập hộ khẩu là chúng không biết mình là loại q/uỷ nào, 'q/uỷ đáng yêu' thật sự không thể viết vào sổ hộ khẩu được."
"Tần Thủy Hoàng tổ chức họp báo, một lần nữa đề xướng tôn trọng quyền danh dự của công dân, nghiêm trị những hành vi phạm tội lợi dụng tên tuổi người khác để l/ừa đ/ảo.
Thủy Hoàng cuối cùng tuyên bố: 'Kẻ giả mạo Thủy Hoàng, bắt được đá/nh g/ãy chân'."
"Giá sàn bất động sản tòa nhà âm phủ cực phẩm đại hạ giá..."
Tôi cùng hai con nhỏ đều ngơ ngác.
Mà con phố vốn hài hòa, lúc này cũng rơi vào hỗn lo/ạn.
"Đạo sĩ! Đạo sĩ! Mẹ ơi, mau c/ứu con, con chưa muốn sống, con không muốn đầu th/ai!"
"Đó là đạo sĩ à? Trông đ/áng s/ợ quá, toàn thân đầy khí dương bức người!"
"Con muốn sợ đến tè ra quần rồi đây này!"
"C/âm miệng mau chạy đi! Nếu bị đạo sĩ bắt đi đầu th/ai, chỉ có vài đứa trẻ sơ sinh đó thôi, mày chắc chắn sẽ bị đầu th/ai thành chó con!"
Con phố to đùng thế kia, chỉ vài nhịp thở đã chẳng còn bóng q/uỷ nào.
Cậu em ngây ngô kéo quần tôi: "Chị Liễu, chị hay là quay về đi, đ/áng s/ợ quá."
Tôi ngẩn ngơ gật đầu.
Tôi tận mắt chứng kiến hai con q/uỷ mất đầu nhìn thấy tôi sợ đến mức đầu bay vèo vèo, hai con q/uỷ ôm đầu của đối phương rồi chạy, đ/âm sầm vào tường trên suốt dọc đường, đúng là một cảnh tượng vui nhộn.
Tuy nhiên, quay về thì không được nữa rồi.
Cửa Phong Đô một ngày chỉ mở được hai lần.
Không thì lúc nãy ở ngoài cửa làm màu xong, tôi đã chạy mất dép rồi.
Ai rảnh mà vào đây chứ?
Nơi này không bình thường, còn không bình thường hơn cả tôi.
Phía sau lại truyền đến động tĩnh, tôi cắm đầu chạy, liếc mắt nhìn biển báo trạm xe buýt bên cạnh.
Trạm tiếp theo, đồn cảnh sát.
"Tôi không tin đâu, dù gì tôi cũng là phán quan, sao ngày đầu đi làm đã bị người gh/ét chó chê thế này!"
Chạy dọc theo đường cái, tôi lao thẳng đến đồn cảnh sát.
Suốt dọc đường q/uỷ kêu như ri, thành phố hỗn lo/ạn, nên tôi chưa kịp chạy đến nơi, mấy chiếc xe cảnh sát đã nháy đèn bao vây tôi lại.
Mấy chục cảnh sát q/uỷ trang bị đầy đủ, cầm khiên vẻ mặt căng thẳng nhìn chằm chằm vào tôi.
"Cô đạo sĩ kia, xin hãy buông con tin trong tay xuống ngay lập tức, đừng kháng cự vô ích, cô đã bị bao vây!"
Tôi liếc nhìn hai con nhỏ trong tay, vội vàng buông ra.
"Đồng chí cảnh sát, người nhà cả mà! Tôi là phán quan!"
Tôi giơ miếng ngọc bội lên lắc lắc đầy vui vẻ với một cảnh sát có thực lực mạnh nhất trong số đó.
Vương cục trưởng sững sờ: "Phá tứ cựu bao nhiêu năm rồi, sao vẫn còn người tự xưng là phán quan?"
Sực nhớ ra, ông nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội trong tay tôi, đôi mắt vốn nheo lại giờ mở to hết cỡ!