Tôi nở nụ cười rạng rỡ, từng bước đi tới trước mặt hắn.
Tên Tóc Đỏ kích động, lập tức muốn dạy tôi cách mở cửa.
Tôi hít sâu một hơi.
"Vượt ngục! Á!!!"
Âm cao vút từ cao nguyên Thanh Tạng khiến tên Tóc Đỏ lập tức bịt ch/ặt tai lại.
Tai thì bịt rồi, nhưng nội dung trong lời nói lại như từng nhát d/ao đ/âm thấu tim hắn.
Biểu cảm của hắn lúc này có chút vụn vỡ, "Con người không thể... ít nhất là không nên..."
Tôi cười "khà khà khà" rồi gật đầu, giơ hai ngón tay ra bổ sung: "Ngã xuống cùng một dòng sông, hai lần."
Mắt tên Tóc Đỏ lập tức mở to, "Á!"
Hắn ôm đầu gào thét thảm thiết.
Quản ngục vội vã chạy tới, sau đó Vương cục trưởng cũng hớt hải chạy theo.
Tên Tóc Đỏ với gương mặt vụn vỡ cứ thế bị áp giải đi, thời gian giam giữ của hắn cũng từ 48 tiếng ban đầu bị tăng lên thành một năm.
Vương cục trưởng lại cảnh cáo mọi người phải biết điều.
Sau đó cũng rời đi.
Tôi đứng một bên nhìn cảnh này, cho đến khi tất cả mọi người đi hết, tôi mới nằm lại xuống giường của mình.
Và cứ thế, đã đến lúc tôi mãn hạn tù.
6
Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh.
Vương cục trưởng đích thân tiễn tôi đến cửa nhà tù.
"Tuy nói các người đã gây ra sự hỗn lo/ạn trong xã hội, nhưng cũng không có quy định pháp luật rõ ràng nào nói đạo sĩ nhất định phải ch*t, thế nên cô mới nhặt được món hời, có thể ra khỏi cái nhà tù này."
"Ra ngoài rồi thì cút về nơi cô đến đi, cái thẻ bài đó giờ chắc dùng được rồi, tôi khuyên cô rời đi ngay bây giờ, nếu để tôi phát hiện cô vẫn còn lảng vảng ở Phong Đô, hừ!"
Vương cục trưởng vô cùng không khách khí.
Tôi lặng lẽ gật đầu, lúc này tôi cũng cảm nhận được thẻ bài Âm ty của mình dường như đã có chút thay đổi, có thể dùng được rồi.
Hay là nói...
Tôi lấy thẻ bài ra ngắm nghía.
Vương cục trưởng cũng giục lúc này: "Mau mở cửa về nhân gian của cô đi, cô không thuộc về nơi này."
Tôi nhìn kỹ ông ta: "Không đúng."
"Không đúng? Cái gì không đúng?"
Tôi giơ thẻ bài trong tay lên, "bộp" một cái đ/ập thẳng vào mặt ông ta.
"Mẹ kiếp, rốt cuộc là khi nào tôi lại trúng ảo thuật lần nữa vậy?"
Trên mặt Vương cục trưởng thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, sau đó dần trở nên âm trầm.
Khung cảnh trước mắt tôi cũng bắt đầu vụn vỡ từ khoảnh khắc này.
Bầu trời hoang vu, những đám mây nhạt nhẽo.
Tôi hiện tại vẫn đang ở ngoài thành Phong Đô.
Trước mắt, đám người Thổ Ngự Môn Kỳ không thiếu một ai, ngoài ra còn có một người đàn ông mặt mày lạnh lùng đứng cạnh Thổ Ngự Môn Kỳ.
Nhìn vóc dáng, chính là Thổ Ngự Môn Trụ, đại ca của gia tộc Thổ Ngự Môn mà lúc đầu tôi đã đ/á một cước vào cửa Phong Đô.
Hắn vậy mà đã được tìm về.
Thổ Ngự Môn Kỳ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, không thể tin nổi nói: "Sao ngươi có thể phát hiện ra?"
Tôi nhìn sang bên cạnh, hai đứa nhỏ cũng ở đó, chỉ là trên mặt có thêm vài phần ngơ ngác.
Xem ra chúng cũng giống tôi, đều trúng ảo thuật.
Tôi lạnh lùng liếc Thổ Ngự Môn Kỳ một cái: "Cũng đơn giản thôi, chỉ cần nghĩ thông suốt xem trong điều kiện nào tôi mới thả các người ra, vấn đề này sẽ được giải quyết."
"Ý ngươi là sao?"
Tôi: "Tôi tuyệt đối sẽ không thả các người ra, vì vậy, ngoài việc dùng ảo thuật mê hoặc tôi, các người không còn cách nào khác."
Chuyến đi Phong Đô này, từ đầu đến cuối đều là một màn ảo thuật.
Những việc tôi có thể chắc chắn xảy ra thực sự chỉ có ba điều:
Thổ Ngự Môn Trụ bị tôi đ/á vào Phong Đô, quái thú biển tấn công, và tất cả chúng tôi vào Phong Đô.
Sau khi Thổ Ngự Môn Trụ bị tôi đ/á vào Phong Đô, Thổ Ngự Môn Kỳ liền bắt đầu kế hoạch khiến tôi mở lại cửa Phong Đô để tìm về Thổ Ngự Môn Trụ.
Trận quái thú biển tấn công đầu tiên chính là màn kịch hắn ép tôi mở cửa.
Điều này chắc là thật, trên biển có nhiều oan h/ồn như vậy, hắn không thể nào dàn dựng hết được.
Mà sau khi vào cửa, kế hoạch tiếp theo của hắn là tìm được Thổ Ngự Môn Trụ, rồi lại khiến tôi mở cửa Phong Đô để đưa chúng rời đi.
Chắc tôi đã trúng ảo thuật vào lúc này.
Thời điểm chắc là lúc Ngũ Vĩ Yêu Hồ xuất hiện trở lại, tôi kinh hãi, tâm phòng bị lỏng lẻo.
Sau khi tôi trúng ảo thuật của hắn, Thổ Ngự Môn Kỳ liền sắp xếp người đi tìm Thổ Ngự Môn Trụ.
Còn tôi thì bị đưa vào ảo cảnh...
Đây là một kế hoạch hoàn hảo từ đầu đến cuối, mà việc thiết lập kế hoạch này chỉ tốn mất một giờ.
Phải công nhận, Thổ Ngự Môn Kỳ là một thiên tài.
Nhưng thiên tài... chẳng phải là để bị đá/nh bại sao?
Tôi bình thản nói: "Ý tưởng của ngươi cũng không tệ, nhưng... ngươi việc gì phải tự ý quyết định thả ta ra khỏi nhà tù chứ, rõ ràng ở đó, ta sẽ an tâm mở cửa hơn."
Thổ Ngự Môn Kỳ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lạnh lùng nói: "Ngươi không cần biết."
Tôi cười khẩy một tiếng: "Để ta đoán xem, có phải vì ngươi quá cùi bắp, ảo thuật của ngươi chỉ có thể triển khai theo ý nguyện của ta, nên những gì ta thấy trong ảo cảnh đều là Phong Đô trong ý thức chủ quan của ta, ngươi chỉ có thể đóng giả thành nhân vật trong ảo cảnh để dẫn dắt?"
Thổ Ngự Môn Kỳ cứng miệng: "Hừ, nói nhảm!"
"Xem ra ta đoán đúng rồi." Tôi cười nhìn cổ áo dính m/áu trước ngựk hắn.
Sắc mặt Thổ Ngự Môn Kỳ càng trở nên khó coi.
Trong ảo thuật của Thổ Ngự Môn Kỳ, tôi như bước vào thế giới Phong Đô do nội tâm mình xây dựng, mọi thứ triển khai theo ý chí của tôi, Thổ Ngự Môn Kỳ giống một NPC hơn, dẫn dắt tôi nghĩ thế nào, làm thế nào.
Nhưng tôi không hề làm theo ý hắn chút nào, xem kìa, đứa nhỏ tức đến thế nào rồi.
Tôi cười tiếp tục nói: "Để ta nghĩ xem, vì tiềm thức của ta luôn cho rằng, bị giam trong nhà tù Phong Đô thì không thể mở cửa Phong Đô, dù sao Phán quan Âm ty cũng không thể đứng trên luật pháp, nên ngươi rất sốt sắng muốn ta ra ngoài, rồi lại sơ ý thả lỏng gì đó, để ta ở bên ngoài mà mở cửa Phong Đô."
"Nhưng rõ ràng, ảo thuật của tên cùi bắp như ngươi đầy rẫy sơ hở, lại còn tống thẳng ta từ đồn cảnh sát vào tù, rồi còn 48 tiếng tạm giam nữa chứ, nhà ngươi 48 tiếng tạm giam ở trong tù à? Ha ha ha ha!"
Thổ Ngự Môn Kỳ tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy: "Nói vậy, ngươi đã sớm biết mình trúng ảo thuật rồi?"
"Tất nhiên!"
"Vậy nên ngươi cố tình chọc tức ta trong ảo cảnh?"
"Ừ!"
Tôi tự hào!
"Phụt!"
M/áu tươi làm ướt đẫm cổ áo hắn.
Thời điểm phát hiện ra trúng ảo thuật tất nhiên không phải sớm như vậy, nhưng bây giờ, muốn sớm bao nhiêu có bấy nhiêu!
Tôi hừ lạnh một tiếng, tiếp tục: "Vậy mà còn mặt mũi phun m/áu, nghĩ đến Cửu Vĩ Thiên Hồ Ngọc Tảo Tiền của nước ngươi, ảo thuật siêu phàm thoát tục, giả như thật đến mức nào, không ngờ huyết mạch của bà ta rơi vào tay ngươi lại trở nên thảm hại thế này, đúng là rác rưởi!"