Đang xem bói ở cầu vượt, một người nước ngoài muốn tôi xem tướng.
Tôi đáp bằng vẻ kỳ quặc: "Bạn à, bạn đã ch*t rồi."
"Ấn đường đen xì, môi răng tím tái, nhân trung ẩn sát, thần phù nhục hư (thần sắc nổi, th!t mềm nhão), có phải anh là x/ác ch*t di động không?"
Người bên cạnh cười phì một tiếng: "Ấn đường đen xì? Thầy bói à, cô nói nghe hay thật, nhưng người ta là người da đen mà!"
Tôi vô cảm nói: "Nhưng tôi là chưởng môn Mao Sơn."
Lời vừa dứt, sắc mặt người da đen cứng đờ, đột nhiên ngã xuống đất.
01
Tôi tên Lý Tương Liễu, hiện tại là truyền nhân đời thứ 433 của phái Mao Sơn.
Nhưng đi ra ngoài thì danh phận là do mình tự phong!
Chỉ cần sư phụ không có ở đây, thì tôi chính là chưởng môn đương nhiệm của Mao Sơn!
Đệ nhất nhân Mao Sơn tại Hoa Quốc!
Lúc này, tôi đang ở Mỹ, vừa mới xuống máy bay.
Để ki/ếm tiền lấp đầy cái bụng đói, tôi đã dựng một quầy bói toán trước bia Giải Phóng đối diện công viên Nhân Dân ở New York.
Bói toán tiếng Anh gọi là Fortune-telling.
Tất nhiên, để thuận tiện cho việc đọc, tất cả những từ tiếng Anh có thể xuất hiện sau đây, tôi đều đã dịch sang tiếng Hán!
Quầy vừa dựng lên, không lâu sau đã có rất nhiều người nước ngoài nhìn sang.
Tôi phẩy phẩy tấm biển: "Chuyên xem tướng, xem vận thế, xem đào hoa, xem tài vận đây. Ai có tiền thì góp tiền, không có tiền thì góp mặt, mời mọi người ghé xem, ghé xem nào..."
Đám đông chen chúc, không ít người tò mò, có người thậm chí còn lấy điện thoại ra quay video.
"Đây là gì vậy, thuật phù thủy của phương Đông à?"
"Nhìn thú vị phết, Martin, chúng ta thử xem sao!"
Một vài người nước ngoài cao to đứng ở phía trước nhất, trong đó còn có một người da vàng.
Anh ta chỉnh lại kính, ánh mắt lộ rõ vẻ kh/inh bỉ.
"Đừng thử nữa, đây là trò l/ừa đ/ảo ở đất nước cũ của tôi thôi, chẳng có gì hay ho cả. Người này chắc chắn là dân nhập cư lậu, lát nữa tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô ta."
"Nhập cư lậu? Ch*t ti/ệt, sao lại có nhiều người da vàng đổ xô đến Mỹ thế không biết!"
Đám đông bàn tán, tôi chớp chớp mắt, hoàn toàn không ngờ người đầu tiên gây khó dễ cho mình ở nơi đất khách quê người lại là đồng hương.
Như thể nhìn thấu tất cả, anh ta khẳng định chắc nịch với mọi người: "Cái gì mà xem tướng bói toán, chẳng qua chỉ là một th/ủ đo/ạn dùng lời lẽ để lừa gạt người khác. So với cái này, tôi tin vào bài Tarot của phương Tây hơn, đó mới là sự huyền diệu thực sự."
Tôi: "Đúng đúng đúng, nhưng nếu không bói thì phiền anh đứng lùi ra sau một chút, đứng chình ình ở đây, người không biết lại tưởng anh là chủ quầy đấy."
Người đàn ông đeo kính nghe vậy, không quan tâm chỉnh lại kính: "Tôi có thẻ xanh, không giống cô..."
Dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo.
Bạn đồng hành của anh ta lại cười: "Tommy, đừng như vậy, tôi thích cô gái Hoa Quốc này."
Đẩy anh ta ra, người này đi đến trước mặt tôi rồi ngồi xổm xuống.
"Tôi thích những thứ kỳ ảo như thế này, cô bói cho tôi đi, tôi đưa cô 5 đô la, hơn nữa tôi còn có thể giới thiệu việc làm cho cô, giống như Tommy vậy!"
Tôi tất nhiên nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, dù sao họ cũng chẳng hề né tránh tôi.
Ngẩng đầu nhìn lạnh nhạt một cái, nhưng chỉ một cái nhìn này, tôi đột nhiên sững người.
Âm khí nhàn nhạt ùa tới, sắc mặt tôi lập tức trở nên kỳ quặc.
"Bạn à, bạn đã ch*t rồi mà?"
Mọi người ngẩn ra, tôi chỉ vào khuôn mặt anh ta rồi điểm từng cái một.
"Ấn đường đen xì, môi răng tím tái, nhân trung ẩn sát, thần phù nhục hư, có phải anh là x/ác ch*t di động không?"
"Phụt! Hahaha!" Người đàn ông đeo kính cười phun cả nước.
"Ấn đường đen xì? Thầy bói à, cô nói nghe hay thật, nhưng người ta là người da đen mà!"
Tôi vô cảm nói: "Nhưng tôi là chưởng môn Mao Sơn."
Lời vừa dứt, người da đen trước mặt tôi sắc mặt cứng đờ, chân mềm nhũn, đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi.
Đám đông kinh hô.
"Này này này, không trả tiền cũng không cần phải làm thế chứ?"
Tôi giơ ngón tay lắc lắc trước mặt anh ta, không có phản ứng gì.
Nhìn kỹ lại.
"Ch*t rồi?"
Người đàn ông đeo kính lại cười: "Diễn cũng giống thật đấy."
Lại nói với người nước ngoài: "Ông chủ, đừng chơi với cô ta nữa, loại con gái này tôi có thể tìm cho ông cả đống."
Anh ta đưa tay chạm vào vai ông chủ của mình.
Bộp!
Người da đen đổ gục xuống đất, đầu nghiêng sang một bên, mặt xám như tro, đồng tử trắng dã.
"Anh ta ch*t rồi!"
"Chuyện gì thế này, chẳng lẽ lời cô gái Hoa Quốc kia nói là thật!"
"Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát!"
Tiếng thét, sự kinh ngạc, hỗn lo/ạn...
Mà tôi đột nhiên nghĩ đến một hậu quả đ/áng s/ợ -- mình sẽ không bị coi là hung thủ gi*t người chứ?
Quay đầu nhìn người đàn ông đeo kính.
"Ôi! Anh đẩy ch*t ông chủ của anh rồi!"
Tôi chỉ vào người đàn ông đeo kính, vẻ mặt lộ rõ mười vạn sự kinh ngạc!
"Không, sao có thể như vậy..."
Người đàn ông đeo kính ôm lấy tay, không biết nên để vào đâu nữa.
02
Cảnh sát nhanh chóng đến nơi, tôi và người đàn ông đeo kính, cùng với một blogger Youtube quay video, tất cả đều bị đưa đi.
Vì tình trạng của ông chủ da đen khá đặc biệt, chúng tôi bị đưa thẳng đến b/ệnh viện gần nhất và lập tức bị tách ra để thẩm vấn.
Và nhờ video có độ phân giải cao, diễn biến sự việc rõ ràng ngay từ đầu.
Điểm nghi vấn duy nhất chính là nguyên nhân cái ch*t của ông chủ da đen.
"Tôi nói cho các người biết, chính là tên đeo kính kia đẩy ch*t!"
"Đã xem Thiếu Lâm Tự chưa? Lý Tiểu Long, Thành Long biết không?"
"Biết đâu tên đeo kính kia tên thật ở Hoa Quốc là Thỉ Khắc Long, vừa rồi hắn dùng một chiêu La Hán Phiên Thiên Ấn, trực tiếp vỗ ch*t ông chủ của mình!"
"Tôi khuyên các người nên điều tra hắn kỹ vào, còn tôi thì có chuyện gì đâu, một cô gái tin vào bói toán thì có thể có tâm địa x/ấu xa gì chứ?"
"Đầu óc không bình thường cả!"
Tôi thề thốt khai báo.
Cảnh sát thẩm vấn tôi là một phụ nữ da trắng cao lớn, rất tháo vát, khí chất lạnh lùng.
Cô ấy lật hồ sơ, hỏi thẳng: "Cô không có visa, làm sao đến được Mỹ?"
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
"Ồ, chuyện này à, tôi xuyên không tới đây, phiền cô cho hỏi, không có visa thì có thể đưa tôi về không?"
"Vé máy bay có được thanh toán không? Nếu không được thì tôi có một ông chủ, người cực kỳ tốt, cô giúp tôi liên lạc với ông ấy nhé."
Tôi chớp chớp mắt, vô cùng vô hại.
Nữ cảnh sát không ngẩng đầu lên, lật hồ sơ hỏi tôi thêm vài câu nữa.
Tôi lần lượt trả lời thành thật, dù sao chuyện này vốn chẳng liên quan mấy đến tôi.
Cuối cùng trước khi ra cửa, nữ cảnh sát nói: "Vì cô hiện đang liên quan đến một vụ án gi*t người, cô không được phép rời đi, sau khi sự việc được làm rõ, chúng tôi sẽ trục xuất cô về nước."
Tôi đảo mắt.
Thở dài một tiếng, càu nhàu "xui xẻo thật", tôi tìm một chiếc ghế sofa rồi nằm xuống.
Thời gian trôi qua từng chút một, không còn ai đến hỏi tôi nữa.
Nhưng rất nhanh, bên ngoài phòng giam truyền đến sự xôn xao.
Tôi lờ mờ nghe thấy những từ như th* th/ể biến mất, pháp y bị gi*t các thứ.