Sau khi vào game kinh dị, vì bị cận thị nặng nên tôi nhìn không rõ gì cả.
Tôi coi con m/a nữ nhỏ mặc váy m/áu như con gái ruột mà yêu thương, coi nữ boss kinh dị như vợ mà đối đãi, coi lão q/uỷ dị như cha mẹ mà phụng dưỡng.
Lần đầu gặp mặt, tôi ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nữ boss rồi cảm thán:
"Dáng người đúng là không tệ, tiếc là lại là một cô nàng nấm lùn."
Boss tức đến bật cười, lắp cái đầu bị đ/ứt trên tay vào cổ, nghiến răng:
"Ngươi mới lùn, cả nhà ngươi đều lùn!"
1
【Chào mừng bạn đến với phó bản "Gia Đình Hạnh Phúc".】
【Người chơi sống sót trong phó bản này bảy ngày sẽ được tính là vượt ải thành công.】
【Người chơi ban đầu: 30 người; Hiện còn sống: 30 người.】
【Chúc các người chơi có trải nghiệm game vui vẻ~】
Sau khi ch*t vì t/ai n/ạn xe hơi, một luồng sáng trắng lóe lên, tôi đến trước một tòa nhà, bên tai vang lên âm thanh máy móc q/uỷ dị.
Vì tôi bị cận thị nặng, trong vòng ba mét, người hay vật đều không phân biệt được.
Không nhìn rõ tòa nhà trông như thế nào, cũng không nhìn rõ ngoại hình cụ thể của những người xung quanh, chỉ có thể thấy bóng người mờ ảo.
Lúc này, chỉ nghe thấy một cô nữ sinh yếu đuối khóc lóc nói: "Hu hu hu, đây là đâu vậy? Tôi muốn về nhà."
Một gã tóc vàng nóng nảy ch/ửi bới: "Đứa nào đang giở trò q/uỷ? Thả ông đây về!"
Một nam một nữ có vẻ điềm tĩnh hơn bước ra, họ tự xưng là người chơi lâu năm, tên là chị Hồng và anh Tuấn, tốt bụng giải thích cho chúng tôi.
Đây là trò chơi vô hạn lưu, những người bị kéo vào đây đều là người đã ch*t.
Nếu có thể vượt qua tất cả các phó bản, tích lũy đủ 9999 điểm trong truyền thuyết thì có thể hồi sinh.
Nghe thấy có thể hồi sinh, tôi vội vàng hỏi: "Vậy vượt qua một phó bản thì nhận được bao nhiêu điểm tích lũy?"
Chị Hồng có vẻ tâm trạng không tốt, nói nhỏ: "Điều này liên quan đến chỉ số k/inh h/oàng của bạn khi vượt ải. Nếu bạn vượt ải với 99 điểm k/inh h/oàng, thì cuối cùng bạn chỉ nhận được 1 điểm tích lũy. Nếu là 100 điểm k/inh h/oàng, thì ch*t trực tiếp."
Cái gọi là chỉ số k/inh h/oàng, đúng như tên gọi, chính là mức độ sợ hãi.
Sau khi người chơi lâu năm đã quen với trò chơi, về cơ bản có thể kiểm soát chỉ số k/inh h/oàng trong vòng 60.
Còn người chơi mới thì... khá thảm.
Tôi sờ cằm hỏi tiếp: "Vậy nếu vượt ải với 0 điểm k/inh h/oàng thì sao? Cuối cùng có nhận được 100 điểm tích lũy không?"
Lời vừa dứt, ở nơi tôi không nhìn thấy, mọi thứ về tôi đều được truyền hình trực tiếp ra ngoài, vô số bình luận chế giễu tôi:
【Người chơi mới này đúng là tên tự tin thái quá! Gia Đình Hạnh Phúc tuy chỉ là phó bản cấp S, cấp bậc không phải cao nhất, nhưng vì mức độ bi/ến th/ái của nó mà đến nay vẫn chưa có ai phá đảo lần đầu!】
【Lần trước Minh Thần của bang hội đứng đầu cũng ch*t ở đây phải không? Đã kiên trì đến ngày thứ sáu rồi mà cuối cùng vẫn ngỏm.】
【Xong đời, lần này ghép ngẫu nhiên chỉ có hai người chơi lâu năm là chị Hồng và anh Tuấn, cộng lại cũng không bằng Minh Thần, xem ra lần này lại là màn diệt cả đội rồi.】
2
Nhanh chóng, chúng tôi phải chọn phòng.
Chị Hồng nói, mặc dù trước đây phó bản này chưa có ai vượt qua, nhưng những người chơi ch*t trước đó cũng đã đúc kết được một chút kinh nghiệm.
Tòa nhà này tổng cộng có 30 tầng, mỗi tầng một hộ, mỗi tầng chỉ có thể ở một người chơi.
Hơn nữa, Gia Đình Hạnh Phúc thực chất thuộc loại phó bản kinh dị nhập vai.
Trong mỗi căn nhà đều có một vài q/uỷ dị cư trú, chúng sẽ đóng vai các mối qu/an h/ệ thân thiết khác nhau của người chơi.
Vì vậy, bảy ngày cùng ăn cùng ở, chỉ số k/inh h/oàng làm sao có thể không biến động dữ dội chứ?
Anh Tuấn vội vàng ngắt lời chị Hồng, kéo cô ấy đi, chọn lần lượt tầng một và tầng hai.
Thấy người chơi lâu năm chọn như vậy, những người tinh ý cũng làm theo, lần lượt chọn các tầng thấp.
Vì cận thị, tôi chạy không lại, đành phải đợi mọi người chọn xong.
Cuối cùng, chỉ còn lại tầng 30 cho tôi.
Ỷ vào việc tôi không nhìn thấy, khung bình luận lại bắt đầu xì xào:
【Người chơi mới này ch*t chắc rồi, ai cũng biết tầng càng cao thì cấp bậc boss càng cao.】
【Đặc biệt là tầng 30, toàn là đại boss, được mệnh danh là ngôi nhà tử thần.】
Tôi đến tầng 30, nhìn quanh một vòng rồi phát hiện ra không khác biệt quá lớn so với thực tế, chẳng qua là mùi m/áu tanh nồng hơn một chút, tường đỏ hơn một chút, nhiệt độ thấp hơn một chút, ánh đèn tối hơn một chút...
Hơn nữa, đây là căn hộ lớn đó! Còn có gia đình mà tôi hằng mơ ước!
Phải biết rằng, trong thực tế tôi không chỉ là một kẻ vô dụng cận thị nặng, mà còn là một đứa trẻ mồ côi, lại còn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi!
Tôi đi đến trước cửa, không chút do dự giơ tay, vỗ mạnh vào cửa, miệng kêu lớn:
"Mở cửa nhanh lên, anh trai về nhà rồi đây! Không mở cửa nữa là tôi ch*t đói mất!"
Khung bình luận sững sờ:
【Hắn ta đang tìm ch*t à? Người chơi nào chẳng gõ cửa lịch sự, hoặc ngoan ngoãn đợi trước cửa chờ q/uỷ dị vui vẻ mới mở cửa.】
【Không muốn xem loại mãng phu không có n/ão này, tôi phải đổi kênh, đi xem anh Tuấn đây.】
【Xem! Tiếp tục xem! Tôi muốn xem hắn ch*t như thế nào!】
3
Thực ra là họ không hiểu tư duy của tôi.
Đã là nhập vai, muốn trở thành một gia đình với q/uỷ dị, thì chắc chắn là phải cư xử sao cho tự nhiên nhất.
Chẳng lẽ trong thực tế về nhà mình mà còn phải nói rất lịch sự: "Xin chào, có ai ở nhà không? Làm ơn mở cửa giúp tôi."
Tiếng gõ cửa vừa dứt, cánh cửa "kẽo kẹt" mở ra, hơi lạnh tràn ngập toàn thân tôi.
Tôi thở dài thỏa mãn, đây đúng là nơi tránh nóng tuyệt vời, mùa hè chẳng cần bật điều hòa nữa.
Tôi cúi đầu, nhìn thấy một "bóng người" màu đỏ thấp bé.
Tuy tầm nhìn của tôi luôn mờ mịt, nhưng hai bím tóc cứ đung đưa, chắc là một đứa trẻ mặc váy đỏ.
Đứa trẻ cười âm hiểm, lao thẳng về phía tôi, bàn tay lạnh lẽo bóp ch/ặt cổ tôi.
Tôi thuận thế kẹp nó dưới cánh tay, sờ thấy váy nó ướt sũng, lập tức không hài lòng nói:
"Trẻ con sao có thể mặc quần áo ướt chứ? Cởi ra nhanh! Tôi đưa em đi thay quần áo sạch!"
Mũi tôi động đậy, ngửi thấy một mùi m/áu tanh, lại lo lắng hỏi:
"Em có bị thương ở đâu không? Hộp c/ứu thương ở đâu, tôi giúp em xử lý."
Khung bình luận m/ắng mỏ đầy bất lực:
【Đại ca, mở mắt chó của anh ra mà nhìn đi, đây là một trong những boss của ngôi nhà tử thần đấy, nó không phải mặc váy đỏ ướt sũng đâu, đó là nó nhuộm đỏ bằng m/áu người chơi đấy! Mùi m/áu cũng không phải nó bị thương, mà là m/áu của người chơi trên váy nó đấy.】
【Không sao, đợi vị kia về nhà, hắn ch*t chắc rồi.】
Đáng tiếc là tôi không nhìn thấy những bình luận này, tôi vừa bế đứa trẻ đi vào nhà, vừa giúp nó lục tìm bộ váy trắng mới trong căn phòng công chúa tinh xảo, bảo nó tự đi thay.
Bàn tay nhỏ bé đang bóp cổ tôi lúc nào không hay đã buông lỏng ra.