Cảm nhận được sự lúng túng của cô bé, tôi cầm lấy chiếc khăn nóng, tiến lại gần hơn, từng chút một lau sạch vết m/áu trên mặt cô bé.
Lúc này mới nhìn rõ, hóa ra đó là một cô bé loli vô cùng đáng yêu.
Tim tôi như tan chảy, tôi cười tủm tỉm chỉ vào mặt mình nói: "Là người một nhà, giúp đỡ lẫn nhau là việc anh nên làm, nhưng mà, em có phải nên hôn anh một cái để tỏ lòng biết ơn không?"
Cô bé loli ngượng ngùng kéo chiếc váy trắng, lén lút tiến lại gần mặt tôi, "chụt" một cái rồi nhanh chóng rời xa.
Giọng nói vẫn còn mềm mại, ngọt ngào: "Cảm ơn bố ạ."
Gì cơ? Bố?
Thật là quá đỉnh!
Phải biết rằng, tôi nằm mơ cũng muốn có một gia đình và một cô con gái mềm mại, đáng yêu như thế này.
Tôi vừa dỗ dành cô bé loli xong, để con bé nghỉ trưa một lát thì bên tai vang lên tiếng thông báo của máy móc:
【Người chơi ban đầu: 30 người; Hiện còn sống: 20 người.】
Không ngờ rằng, chỉ mới chọn phòng thôi mà đã có 10 người chơi thiệt mạng.
Tôi mở điện thoại, đưa sát vào mắt mới miễn cưỡng nhìn rõ những dòng chữ trên màn hình.
Hóa ra là mọi người đang trao đổi thông tin trong nhóm người chơi, ví dụ như cách những người khác đã ch*t như thế nào.
Nghe nói, gã tóc vàng nóng nảy và ba người đàn ông khác vì tranh giành tầng 3 mà đá/nh nhau túi bụi.
Cuối cùng, gã tóc vàng không thắng nổi, đành phải vào ở tầng 10.
Vừa thấy gã tóc vàng gõ cửa, một con q/uỷ dị thân người đầu chó bước ra, há cái miệng đầy m/áu, nuốt chửng gã tóc vàng vào bụng.
Cuối cùng nó còn nhai nhồm nhoàm, nhổ ra vài cái xươ/ng trắng dính đầy da th!t.
Trong căn phòng mở hé của con q/uỷ đầu chó, những người chơi khác nhìn thấy một đống xươ/ng trắng, họ đoán rằng có lẽ đó đều là h/ài c/ốt của những người chơi trước đây.
Chứng kiến cảnh này, về cơ bản lượng adrenaline của tất cả người chơi mới đều tăng vọt.
Hiện tại ngoại trừ chị Hồng và anh Tuấn, chỉ số k/inh h/oàng của mỗi người đều lên tới 50, đây mới chỉ là ngày đầu tiên!
Còn có một ông chú trung niên, ngay khoảnh khắc bước vào cửa tầng 10, chỉ số k/inh h/oàng vọt lên 100, ch*t ngay tại chỗ.
Những người chơi khác cũng có đủ kiểu cách ch*t muôn hình vạn trạng, hoặc là bị q/uỷ dị gi*t, hoặc là bị dọa ch*t.
Đương nhiên, những điều này chẳng liên quan gì đến tôi.
Tôi đứng dậy, nhân lúc cô bé loli đang ngủ, chăm chỉ tìm cây lau nhà trong phòng tắm, lau dọn toàn bộ căn nhà một lượt.
Những viên gạch lát sàn màu đỏ bị tôi lau mạnh tay đến mức biến thành màu trắng, tôi đúng là mẫu đàn ông của gia đình thế hệ mới!
Những vết đỏ đông cứng trên tường thực sự không thể làm sạch được, tôi bèn lấy xẻng cạo sạch chúng.
Khi tôi bận rộn xong xuôi thì đã là buổi chiều, tôi hơi buồn ngủ, nằm bò ra chiếc ghế sô pha bên cạnh cô bé loli rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, cơ thể đang bị bao trùm bởi một luồng khí lạnh lẽo.
Trong nhà rất tối, trước mặt tôi đứng một bóng đen mờ ảo.
Tuy nhìn không rõ lắm, nhưng ngay câu đầu tiên cô ấy nói, tôi đã bị chất giọng này chinh phục.
4
Cô ấy cười khẽ bằng chất giọng trầm thấp, dễ nghe:
"Hừ, thú vị, vậy mà có thể sống đến tận bây giờ trong tay Tư Tư."
Ngay sau đó, giọng nói lạnh lẽo của cô bé loli Tư Tư cũng vang lên:
"Tốt nhất cô đừng đụng vào anh ấy, ông bố này khá thú vị, tôi muốn giữ lại để chơi cùng."
Người phụ nữ không đáp lại con bé, vung tay một cái, cô bé loli tên Tư Tư liền bay ngược từ trên sô pha ra ngoài, đ/âm sầm vào kính ban công, phát ra tiếng "bộp" vang dội cùng với tiếng xươ/ng cốt va chạm.
Người phụ nữ cười lạnh: "Ai cho phép mày nói chuyện với tao như thế? Thật sự coi mình là con gái tao rồi à?"
Tôi không nhịn được nữa, lồm cồm bò dậy từ ghế sô pha, miệng lẩm bẩm:
"Ai cho phép cô nói chuyện với con bé như thế? Làm mẹ kiểu gì vậy hả?"
Tôi không đá/nh phụ nữ, nhưng dọa cô ấy một chút thì vẫn có thể.
Nhưng không hiểu sao tay lại trượt, tôi vô tình ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô ấy.
Cảm giác này, dáng người này, thật không thể nhìn nổi mà!
Thấy người phụ nữ sắp nổi gi/ận đến nơi, toàn thân tỏa ra khí đen, tôi vội vàng chữa ch/áy:
"Tư Tư là cục cưng nhỏ của anh, còn em là cục cưng lớn, chúng ta là một gia đình yêu thương nhau mà."
"Thực ra, cái đó, vợ à, dáng người em rất đẹp, chỉ là sao trông hơi giống một cô nàng nấm lùn thế nhỉ."
"Không sao, giờ có anh ở đây rồi, sau này mỗi ngày anh đều nấu đồ ăn ngon cho hai mẹ con, đảm bảo hai người đều lớn lên cao ráo."
Khung bình luận phát đi/ên:
【C/ứu tôi với, hắn đang nói cái gì vậy? Sao hắn dám nói những lời này trước mặt nữ boss mất đầu chứ!】
【Cuối cùng cũng đợi được nữ boss mất đầu, cô ấy chắc là boss mạnh nhất trong phó bản Gia Đình Hạnh Phúc nhỉ? Lúc trước Minh Thần cũng ch*t trong tay cô ấy đấy.】
【Nhưng mà, tại sao mặt đại boss lại đỏ một cách đáng ngờ thế kia? Đẩy thuyền rồi.】
【Lầu trên, bạn đúng là đang đói khát rồi.】
Phòng livestream đều đang đợi người phụ nữ vặn g/ãy cổ tôi.
Những người chơi trước đó đều có kết cục như vậy.
5
Không ngờ rằng, giây tiếp theo, người phụ nữ giơ tay, đột nhiên lắp cái đầu đang cầm trên tay vào cổ.
Sau đó tiến lại gần tôi, hình tượng cao lãnh không còn nữa, giọng nói pha lẫn một chút tức gi/ận và tủi thân khó hiểu:
"Ngươi mới lùn, cả nhà ngươi đều lùn!"
"Ta là cao một mét bảy sáu hẳn hoi, ngươi nhìn kỹ lại xem?"
Thời đại này, hóa ra không chỉ đàn ông chúng tôi để ý chiều cao, mà q/uỷ dị nữ cũng để ý à!
"Giang Nghiên, ta khuyên ngươi, nhìn cho kỹ vào."
Người phụ nữ đột nhiên vừa gọi tên tôi, vừa chậm rãi đ/è lên ng/ười tôi, hơi thở giao hòa.
Tim tôi đ/ập "thình thịch" liên hồi.
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tinh xảo phóng đại rõ nét trước mắt, tôi thầm đắc ý:
May quá may quá, cái trò chơi kinh dị ch*t ti/ệt này chỉ nhìn chỉ số k/inh h/oàng, không nhìn nhịp tim.
Nếu không, tôi chắc chắn là ch*t chắc rồi.
Tôi sợ người phụ nữ nổi gi/ận gi*t tôi, lập tức chớp mắt nhìn cô ấy, nịnh nọt nói:
"Anh thấy rồi, em cao một mét bảy sáu, anh cao một mét tám tám, sự chênh lệch chiều cao đáng yêu nhất, chúng ta đúng là một cặp trời sinh!"
Người phụ nữ mặc đồ đen bó sát mặt đỏ bừng một cách khó hiểu, cô ấy đang định nói gì đó.
Giây tiếp theo, cô bé loli mặc váy m/áu vừa lắp xong xươ/ng cốt liền lao tới, một cước đ/á người phụ nữ lên trần nhà, khiến cô ấy dính ch/ặt trên đó không gỡ ra nổi.
Sau đó, cô bé loli nhìn tôi đầy ngây thơ, dụi đầu vào tôi, ánh mắt rưng rưng:
"Bố ơi, Tư Tư, đói, muốn ăn cơm."
Thế này thì ai mà chịu nổi chứ!
Tôi lập tức lục lọi tủ lạnh tìm nguyên liệu, nheo mắt, lon ton đi nấu cơm cho cô bé loli... và vợ tôi.
Tay nghề nấu nướng này của tôi không phải là khoác lác đâu, hai mẹ con họ ăn sạch bách cả bát lẫn nồi.