Thay vào đó, tôi lại rất mong chờ NPC mới xuất hiện để giúp tôi vượt ải.
Nghe tiếng bước chân này, quả là hai vị lão nhân rất "khỏe mạnh" nha.
Khi chìa khóa xoay trong ổ, khung bình luận trong phòng livestream cũng bắt đầu căng thẳng:
【Không hiểu sao lại hơi mong chờ ông lão Ruột và bà lão Đen, tôi không tin là không có ai trị được tên Giang Nghiên này.】
【Lầu trên, bạn có tâm lý gì vậy? Nếu người chơi mới có thể phá đảo lần đầu, cũng cung cấp kinh nghiệm quý báu cho chúng ta sau này, chẳng phải sao?】
"Tách" một tiếng, cửa mở.
Hai con q/uỷ dị bước vào, lưng hơi gù, dường như đang vác hai cái bao tải rắn khổng lồ.
Thấy nữ boss mất đầu nằm trên đất, bà lão lập tức hét lên rồi lao tới, đẩy tôi ra, miệng gi/ận dữ m/ắng:
"Thằng đàn ông đ/ộc á/c kia! Sao ngươi dám làm hại con gái ta? Ta muốn ngươi đền mạng!"
Lệ q/uỷ đòi mạng, tôi bị bao quanh bởi khí đen.
Tiến lại gần hơn, tôi mới nhìn rõ, bà lão vô cùng g/ầy gò, dường như chỉ còn lại một bộ khung xươ/ng cố gắng chống đỡ bộ quần áo này.
Tóc không còn một sợi, ngũ quan nhòe nhoẹt thành một khối, chỉ có thể thấy rõ miệng đóng mở.
Da th!t lộ ra ngoài đều ch/áy sém, giống như than củi vừa mới ra lò.
Nếu không nhờ giọng nói, tôi thực sự khó mà phân biệt được bà ấy là phụ nữ.
Tôi vội vàng đưa bàn tay còn lại ra, nắm lấy bàn tay than củi của bà lão, xót xa nói:
"Mẹ, sao da của mẹ lại khô khốc thế này? Tối qua con dùng dưa chuột làm hai bộ mặt nạ, một bộ cho con gái mẹ, một bộ để dành cho mẹ, mẹ có muốn thử không?"
Bà lão Đen đang mắ/ng ch/ửi bỗng khựng lại, sau đó lắp bắp nói:
"À, cũng... cũng được..."
9
May mà ở thực tế cái gì tôi cũng biết một chút, thế này chẳng phải đã dùng được rồi sao?
Quả nhiên, làm gì có người phụ nữ nào không yêu cái đẹp chứ?
Thấy tôi thực sự bưng ra một chậu dưa chuột bắt đầu đắp mặt nạ cho bà lão Đen, ông lão không vui.
"Bà già ch*t ti/ệt, không phải bà nói là phải dọa cho tên con rể mới này một trận sao?"
Tôi nhìn chằm chằm vào nữ boss mất đầu, bĩu môi: "Hóa ra còn có con rể cũ."
Người phụ nữ lập tức trầm mặt, trên người tỏa ra khí đen nồng đậm, tiện tay vặn luôn cái đầu lâu của bà lão Đen xuống.
Đúng là hiếu thảo quá mức mà!
Người phụ nữ nhếch mép với tôi, nở một nụ cười hơi tủi thân:
"Không có, bọn họ chưa kịp vào cửa đã bị Tư Tư gi*t rồi."
Bà lão Đen ngượng ngùng lắp đầu lại, vỗ vỗ dưa chuột trên mặt, trừng mắt nhìn ông lão một cách âm hiểm:
"Ông già ch*t ti/ệt, chỉ được cái lắm mồm, cút đi nấu cơm đi."
Ông lão lập tức im miệng, kéo theo bao tải rắn và cả đống ruột trên bụng, đi về phía bếp.
Nơi ông ta đi qua, sàn nhà lại biến thành màu đỏ m/áu.
Tư Tư từ dưới đất bò dậy, tỏ thái độ phản kháng rất lịch sự:
"Bà ngoại, con xin lỗi, con thấy cơm ông ngoại nấu thật sự rất tệ, hay là thôi..."
Lời còn chưa dứt, ông lão thò vào bụng, vung một đoạn ruột từ trong bếp ra, quấn ch/ặt lấy Tư Tư rồi kéo đi.
Ông lão phát ra tiếng cười quái dị: "Cháu ngoan, vẫn là nên đến cùng ông nấu cơm đi."
Tôi nhìn đống ruột đầy sàn, quay về phòng tìm kim chỉ: "Ơ, áo len của bố sao lại tuột chỉ mà không kh//âu lại thế này?"
Khi ông lão nấu cơm xong, tôi cũng tìm thấy kim chỉ.
Tôi ân cần giúp ông lão bày biện cơm nước, rồi nắm lấy ông lão: "Bố, con giúp bố kh//âu áo nhé? Thấy bố kéo len đi khắp nơi thế này cũng bất tiện, hơn nữa len còn phai màu, con vừa lau sàn hôm qua đấy!"
Bốn con q/uỷ dị nhìn nhau trân trối.
Khung bình luận cũng bừng tỉnh ngộ:
【Hóa ra từ nãy đến giờ, Giang Nghiên không phải gan dạ định lực tốt, mà là bị m/ù?】
【Không, nhìn hành động của hắn, hắn vẫn có thể nhìn rõ đường, tôi đoán chắc là cận thị nặng thôi.】
【Tôi xin gọi hắn là Giang Thần, đã mở ra một lối tư duy vượt ải không ai ngờ tới cho mọi người.】
【Im lặng mà xem, tôi cho rằng, thực ra hắn vẫn rất thông minh đấy.】
Câu này vừa trôi qua, tôi đã túm lấy đoạn ruột của ông lão, bắt đầu kh//âu vá.
Tiếc là tôi vẫn không nhìn rõ đó là gì, chỉ cảm thấy ướt nhẹp, bèn càm ràm:
"Sao len này vẫn còn ướt thế? Bố, có phải bố vừa rửa rau rồi làm rơi vào bồn nước không?"
Ông lão cũng có chút lúng túng, đáp cộc lốc:
"À, ch... chắc vậy."
10
Sau khi tôi kh//âu xong bụng cho ông lão, mọi người mới (gượng) gạo (ngượng) ngùng ngồi vào bàn chuẩn bị ăn cơm.
Thấy mọi người không động đũa, tôi tự nhiên gắp một miếng "chân gà".
Thấy tôi đưa vào miệng, bốn con q/uỷ dị nhìn chằm chằm tôi đầy tà á/c.
"Con rể ngoan, đây là thức ăn tươi sống bố lấy từ dưới lầu lên hôm nay đấy, đều là người mới ch*t tối qua."
Dưới lầu? Dưới lầu ngoài những người chơi đã ch*t thì còn có thể có gì?
Tôi lập tức lật bàn, nhìn chằm chằm đầy trìu mến vào nữ boss mất đầu:
"Không được, vợ à, em không được ăn những thứ mặn này, tối qua chúng ta mặn nồng như vậy, rất có thể em đã có th/ai rồi, đến lúc đó ốm nghén khó chịu lắm."
Loli váy m/áu nhìn với vẻ hóng hớt.
Ông lão Ruột và bà lão Đen mừng rỡ, vội giục tôi bế nữ boss vào phòng nghỉ ngơi.
Nữ boss mất đầu thì đỏ bừng mặt, vòng tay qua cổ tôi, ghé sát tai tôi m/ắng khẽ:
"Anh... anh nói bậy, rõ ràng chúng ta đều chưa từng..."
Phản diện này vẫn quá ngây thơ, đến hai chữ "ngủ với nhau" cũng không thốt nên lời.
Thấy vậy, tôi cũng hạ thấp giọng cố tình trêu chọc cô ấy:
"Không sao, nếu em muốn, tối nay cũng có thể."
Khung bình luận tức gi/ận:
【Giang Nghiên, đồ l/ưu ma/nh!】
【Đây là những thứ tôi không mất tiền mà được xem sao?】
【Hít hà hít hà, thực ra nữ boss mất đầu và Giang Nghiên rất xứng đôi đấy, một người ngoài lạnh trong nóng, một người ngoài phóng túng trong tinh tế, tôi tuyên bố, tôi là fan couple của hai người!】
Vừa vào phòng, người phụ nữ cố nhịn đỏ mặt, nói thẳng với tôi:
"Giang Nghiên, rất xin lỗi vì tình cảm của anh, dù thời gian rất ngắn, nhưng tôi thừa nhận, tôi cũng thực sự có cảm giác khác biệt với anh."
"Chỉ là, Tư Tư là con của tôi, dù đây là giả, là trò chơi như các người nói, tôi cũng hy vọng nhận được sự đồng ý của con bé mới sinh đứa thứ hai, đây là trách nhiệm của một người làm mẹ."
Tôi nhìn chằm chằm vào vết s/ẹo dữ tợn trên cổ người phụ nữ, đó là nơi kết nối cái đầu của cô ấy.
Tiến lại gần, tôi nhìn rõ hơn.
Thực ra đó thậm chí không phải là một vết s/ẹo, mà là vô số vết s/ẹo.