Để yểm hộ tôi, Tống Phỉ Phỉ đã đơn phương bị tà thần đá/nh cho tơi tả.

Trong cơn mơ màng, bên tai tôi vang lên vô số âm thanh.

Đủ mọi giọng nam nữ già trẻ, khiến đầu tôi đ/au như muốn nứt ra.

“Ối chao vãi thật!”

“Đây là mùi sừng tê giác tươi, lại còn là loại trên năm trăm năm!”

“Ai đang thỉnh thần đấy? Mẹ kiếp, lũ chó già phương Tây, dám phạm vào lãnh thổ Hoa Hạ ta, xem ta không diệt ngươi!”

“Lão Mã, loại tà vật nhỏ nhoi này chưa cần đến lượt ông, để tôi là được!”

“Nghiệt chướng, xem ki/ếm đây!”

“Oa ya ya, không ai được tranh với ta!”

Từng luồng năng lượng cổ xưa, hùng hậu tràn vào cơ thể tôi.

Tóc tôi dựng đứng cả lên, cơ bắp cuồn cuộn với tốc độ khó tin, quần áo tự bay dù không có gió.

Archimedes từng nói, chỉ cần cho ông ấy một điểm tựa, ông ấy có thể bẩy cả trái đất.

Tôi cảm thấy bây giờ, tôi chẳng cần điểm tựa nào cũng làm được.

Đây chính là sức mạnh của thần sao?

Thật khiến người ta say đắm.

Tôi từ từ mở mắt, điểm nhẹ ngón tay về phía Trương Yến.

“Diệt.”

“Ầm!”

Trương Yến trong nháy mắt hóa thành tro bụi, cùng với pho tượng tà thần, nữ q/uỷ và q/uỷ đói, hình thần đều diệt, không để lại một chút dấu vết nào.

Cứ như thể, bọn họ chưa từng đến thế gian này.

Tống Phỉ Phỉ nhìn đến ngây người.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới hung hăng lau vết m/áu bên khóe miệng:

“Mẹ kiếp! Lần sau có chuyện ngầu như thế này, nhớ để tôi làm đấy!”

Tôi cười toe toét với cô ấy, rồi hai mắt tối sầm, ngất lịm đi.

42、

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang nằm trong b/ệnh viện.

Toàn bộ xươ/ng cốt trong người như thể vừa bị xe lu cán qua, đ/au đến mức tôi không nhấc nổi một ngón tay.

Bụng đói cồn cào, như thể đã nhịn ăn mười tám năm nay.

Thấy tôi mở mắt, Tống Phỉ Phỉ lập tức đứng dậy:

“Linh Châu, cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi!”

Tôi dùng hết sức bình sinh mở miệng:

“Cơm...”

Trần Tuyết chen ngang Tống Phỉ Phỉ, nắm lấy tay tôi, vẻ mặt đầy xúc động.

“Lục Linh Châu, cảm ơn cô đã c/ứu chúng tôi!”

“Bây giờ tôi đã biết, trong xã hội này còn tồn tại rất nhiều thứ mà tôi không hề hay biết.”

“Đây là hồ sơ các vụ án tôi mang đến, tôi cảm thấy trong những vụ án này đều có sự tồn tại của sức mạnh siêu nhiên.”

“Cô có thể giúp chúng tôi phá án, bắt được hung thủ thực sự không?”

Nói xong, cô ấy giơ một tập hồ sơ dày cộp che kín cả mặt tôi.

“Cô xem vụ án này đi, có phải rất có vấn đề không?”

Tống Phỉ Phỉ cứ tưởng tôi sắp phá án, còn rất tâm lý nhường ghế cho Trần Tuyết.

Tôi yếu ớt giơ tay về phía cô ấy, phát ra ti/ếng r/ên rỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu:

“Cơm, cơm!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm