"Đúng vậy. Hai mươi năm, đủ để sống rất lâu rồi." Cha tôi cười nhạt, nhưng rồi lại tiếp lời, "Chu nhi, con hiểu rõ cha mà."

Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, xoay người lao thẳng về phía ông ta.

Đúng.

Tôi hiểu ông ta.

Dù là trên thương trường hay bất cứ việc gì khác, ông ta chưa bao giờ chừa lại đường sống cho bất kỳ ai.

Nhà họ Trương sở dĩ có thể đứng vững ở kinh thành đến tận hôm nay, chính là nhờ sự tàn đ/ộc của cha tôi. Ông ta tà/n nh/ẫn với người ngoài, thì với chính con trai mình, một khi đã ra tay, sao có thể nương tình.

Chỉ là, phản kháng trong nhà họ Trương vốn dĩ là công dã tràng.

Tôi vừa lao đến trước mặt cha thì đã bị quản gia Trương Thành ập vào cùng đám gia đinh đ/è xuống đất.

"Trương Thủ Chính, sao ông có thể làm thế?" Tôi gào lên, "Tôi là con trai ông. Trương Trạch cũng là con trai ông. Sao ông có thể làm vậy?"

Cha tôi ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi, tháo lớp giấy gói hai mươi đồng bạc ra, rồi từng đồng một đưa lên mũi ngửi.

Theo mỗi lần ông ta hít một hơi.

Tôi lại cảm thấy cơ thể mình trống rỗng đi một phần.

Ông ta đang hấp thụ dương thọ của tôi!

Hai mươi đồng bạc, qua mỗi lần cha tôi hấp thụ, tôi cảm thấy cơ thể vô cùng suy nhược, thậm chí da dẻ trên tay cũng trở nên ảm đạm, biến thành màu vàng nâu.

"Hai mươi năm. Vẫn chưa đủ." Sắc mặt cha tôi lúc này hồng hào lạ thường, như thể trẻ ra hai mươi tuổi trong chớp mắt, mái tóc vốn lốm đốm bạc cũng trở nên đen nhánh bóng mượt.

Cha tôi vươn vai vận động cánh tay, từng bước tiến về phía tôi, ra lệnh cho quản gia Trương Thành: "Gọi Lý Đức Hải mang đồ đến đây."

Trương Thành gật đầu, vội sai người đi mời Lý Đức Hải.

Tôi vùng vẫy trên mặt đất, gào lên: "Tôi sẽ không b/án dương thọ cho ông đâu. Trương Thủ Chính, ông là đồ s/úc si/nh, tôi tuyệt đối không b/án dương thọ cho ông!"

"Con sẽ b/án thôi, Chu nhi, cha hiểu con mà." Nói xong, cha tôi bước ra khỏi phòng.

Quản gia Trương Thành sai người dùng dây thừng trói ch/ặt tôi lại.

Một khắc sau.

Cha tôi sai người áp giải tôi ra tiền sảnh.

Lý Đức Hải đã đến.

Cùng lúc đó, Trương Trạch cũng bị đưa tới.

Tôi bị trói ném xuống đất, Trương Trạch cũng đang quấn chăn quỳ một bên.

Nhị nương bước tới, nhìn chúng tôi đầy nghi hoặc, hỏi cha: "Lão gia, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Cha tôi không nói gì.

Em trai Trương Trạch cười tự giễu: "Mẹ, cơ thể con ra nông nỗi này đều là do ông ta hại."

Nhị nương sững sờ, nhìn về phía tôi, lao tới định đá/nh tôi.

"Không phải đại ca. Là người cha tốt của con đây này." Em trai Trương Trạch ngẩng đầu nhìn cha, nói, "Còn nhớ năm con tám tuổi, ông ta tặng con cây bút lông quản ngọc đó không? Bút của Trương Chi Động, ông ta nói cây bút đó rất quý, bảo con phải giữ gìn cẩn thận, phải dùng nó thật tốt."

Nhị nương khó hiểu hỏi: "Cây bút đó thì sao?"

"Chẳng sao cả. Trương Chi Động, tự là Hiếu Đạt. Cây bút đó tên là Tử Hiếu, Tử Hiếu, Phụ An. Chỉ cần con dùng nó, cha sẽ được an khang, nhưng con thì phải hao tổn dương thọ và mạng sống." Em trai Trương Trạch ngẩng đầu, mỉm cười nói.

Nhị nương nghe vậy nhìn cha, rồi đổ sụp xuống đất, lẩm bẩm: "Trương Thủ Chính, sao ông có thể..."

Cha tôi không thèm để ý đến nhị nương, chỉ khẽ giơ tay, quản gia Trương Thành liền lôi Hứa Niệm lên.

Tôi nằm sấp dưới đất, nhìn Hứa Niệm.

Hứa Niệm bị trói, nhìn tôi một cái rồi nói: "Xin lỗi nhé. Trương Chu, tôi không ngờ ông ta đã chuẩn bị từ trước."

Tôi vùng vẫy ngẩng đầu nhìn cha: "Trương Thủ Chính, chuyện này không liên quan đến cô ấy, ông thả cô ấy ra."

Cha tôi nhấp một ngụm trà, cười nhạt: "Sao lại không liên quan? Chu nhi, chẳng phải con thích cô ta sao?"

Vừa dứt lời.

Cha tôi cầm một con d/ao găm từ trên bàn bên cạnh, bước tới trước mặt Hứa Niệm.

"Ông làm gì đấy?" Tôi hét lớn.

Cha tôi lạnh lùng: "B/án dương thọ cho ta, nếu không, ta gi*t nó."

"Ông đúng là đồ s/úc si/nh!" Tôi trừng mắt nhìn cha.

Hứa Niệm lại bình thản nhìn tôi: "Đừng nghe ông ta. Trương Chu, ông ta sẽ không tha cho chúng ta đâu."

Nghe câu này, lòng tôi càng thêm nóng như lửa đ/ốt.

Tôi hiểu rõ bản chất của cha, ông ta tuyệt đối sẽ không để lại hậu họa.

Cha tôi ánh mắt lạnh lẽo: "Chu nhi. Giao dương thọ ra, ta sẽ tha cho con và cô ta, lần này, ta nói là làm."

Tôi trừng mắt nhìn cha.

Cha tôi nổi gi/ận, chĩa d/ao vào mặt Hứa Niệm.

"Đừng!" Tôi hét lên.

Cha tôi nhìn tôi: "Cơ hội cuối cùng, ta không có nhiều kiên nhẫn đâu."

"Tôi b/án." Tôi biết mình không còn tư cách mặc cả, chỉ có thể nghiến răng nói, "Nhưng, ông phải lấy danh nghĩa của mẹ tôi mà thề, tôi giao dương thọ cho ông, ông phải thả chúng tôi đi."

Cha tôi nheo mắt nhìn tôi.

Mẹ.

Đây là chỗ dựa cuối cùng của tôi.

Người cha năm xưa từng yêu mẹ sâu đậm đến thế, trong đám tang của mẹ, ông đã rơi biết bao nhiêu nước mắt. Thế nhưng tình yêu ông dành cho mẹ lại không hề chuyển sang cho tôi.

Kể từ đó, tôi không còn cảm nhận được tình thương của cha nữa.

"Được. Ta lấy danh nghĩa mẹ con thề, con giao dương thọ cho ta, ta sẽ tha cho con và con bé này." Cha tôi hạ d/ao xuống.

Tôi cúi đầu, đành chấp nhận số phận.

Thế nhưng, ngay khi cha tôi bước về phía tôi, nhị nương đột ngột lao vào ông ta.

"Trạch nhi, chạy mau!" Nhị nương hét lên, rồi cắn mạnh vào tai cha tôi.

Cha tôi đ/au đớn gào lên.

Hứa Niệm cũng nhân cơ hội này vùng thoát khỏi dây trói, lao đến giữa tôi và Trương Trạch.

Cô nhìn tôi một cái, rồi kéo Trương Trạch chạy thẳng.

Tôi vùng vẫy nhìn theo hướng của Hứa Niệm và Trương Trạch.

Hứa Niệm cứ thế chạy đi không hề ngoảnh lại.

"Đồ đàn bà phản bội. Ch*t đi!" Cha tôi đ/âm một nhát d/ao vào bụng dưới của nhị nương.

Nhị nương vẫn ôm ch/ặt lấy cổ cha tôi không buông, mặc cho ông ta đ/âm hơn chục nhát d/ao, vẫn không chịu thả tay.

"Cút đi! Đồ khốn!" Cha tôi cuối cùng cũng đẩy được cái x/ác của nhị nương ra.

Nhị nương đã tắt thở, đổ gục xuống đất, đôi mắt mở to trừng trừng.

"Trương Thủ Chính, ông đúng là không phải con người, ông hại con trai mình, gi*t vợ mình, tôi sẽ không b/án dương thọ cho ông đâu, trời sẽ thu ông, ông sẽ không được ch*t tử tế đâu!" Tôi nguyền rủa đ/ộc địa.

Cha tôi lấy chiếc khăn tay bịt lấy nửa bên tai bị cắn đ/ứt, lạnh lùng nhìn tôi: "Thằng s/úc si/nh, ta là cha con, m/áu của con, th!t của con vốn dĩ là của ta. Ta bắt con trả lại cho ta cũng là lẽ đương nhiên. Ta đã bảo con từ lâu rồi, làm người ở ngoài đời, phải tà/n nh/ẫn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm