Tôi không tìm thấy người phụ nữ đó, không còn cách nào khác, đành tiếp tục đi theo xe của ông chủ Triệu đến nhà kho nơi đặt qu/an t/ài.
Trong nhà kho, cỗ qu/an t/ài màu đen vẫn ở đó, bên cạnh còn vương vãi vài sợi xích sắt.
Tôi bước đến bên qu/an t/ài, nhìn thoáng qua.
Quả nhiên, giống hệt những gì trong ký ức của tôi, bên ngoài qu/an t/ài được phủ một lớp m/áu, trên xích sắt cũng khắc những dòng minh văn, đây đích thị là một cỗ phong quan (qu/an t/ài bị phong ấn).
Trần Tam Thủ đi quanh cỗ qu/an t/ài một vòng.
Ông chủ Triệu sợ hãi hỏi: "Trần đại sư, giờ phải làm sao đây?"
Trần Tam Thủ nhìn sang tôi hỏi: "Cô Hứa, cô có ý kiến gì về cỗ qu/an t/ài này không?"
Tôi chần chừ một chút rồi đáp: "Đêm qua tôi có tra c/ứu một ít tài liệu. Nhìn từ tình hình hiện trường và cỗ qu/an t/ài này, nó nên được gọi là phong quan. Chuyện phong quan rất tà môn, người hạ táng treo qu/an t/ài lơ lửng giữa không trung, khiến người ch*t không chạm trời, không sát đất, có ý muốn người đó vĩnh viễn không được luân hồi."
Hội trưởng Mã đứng bên cạnh nghe xong, kinh ngạc thốt lên: "Ai mà đ/ộc á/c thế? Người ch*t thế này thì thảm quá rồi?"
Thật sự rất thảm.
Thậm chí tôi cảm thấy, người này rất có khả năng đã bị phong quan khi còn sống.
Tuy nhiên, tôi không nói ra chuyện về Đỗ Tiểu Xuân.
Dẫu sao những người khác cũng không biết chủ nhân ngôi m/ộ là ai, tôi không thể nói rằng Trương Chu biết trong qu/an t/ài là Đỗ Tiểu Xuân được.
Trần Tam Thủ gật đầu: "Nhìn hiện tại thì đúng là một cỗ phong quan. Cô Hứa, theo tôi thấy, muốn giải quyết việc này e là phải mở qu/an t/ài trước."
Mở qu/an t/ài?
Tôi nhớ đến lời của người phụ nữ tóc ngắn.
Trương Chu cũng từng nói, Đỗ Tiểu Xuân không được phép bước ra, lúc này Trần Tam Thủ đòi mở qu/an t/ài, trong lòng tôi cảm thấy có điều gì đó bất ổn.
Chỉ là, qu/an t/ài này mở hay không cũng chẳng phải do một mình tôi quyết định.
Ngay cả khi tôi không mở, e là cũng sẽ có người khác làm.
Lời người phụ nữ tóc ngắn nói với tôi có ý nghĩa gì đây?
Tôi hỏi Trần Tam Thủ: "Sau khi mở qu/an t/ài thì sao? Phải làm thế nào?"
Trần Tam Thủ cười một cái: "Mở qu/an t/ài trước, tìm ra căn nguyên gây lo/ạn. Nếu có liên quan đến th* th/ể bên trong, tôi có thể siêu độ vo/ng h/ồn, sau đó chọn một nơi khác để an táng, có lẽ sẽ tiêu trừ được oán khí. Tất nhiên cũng nhờ cô Hứa ra tay giúp đỡ, nếu gặp tình huống bất ngờ thì hỗ trợ tôi một tay."
Tôi dứt khoát lên tiếng: "Trần đại sư, theo tôi, tốt nhất đừng mở qu/an t/ài. Qu/an t/ài đã bị phong, chúng ta không biết bên trong rốt cuộc là tình hình gì. Tôi nghĩ không bằng chọn một nơi minh đường, cho qu/an t/ài nhập thổ, có lẽ cũng có thể hóa giải oán khí."
Lời tôi vừa dứt.
Ánh mắt Trần Tam Thủ lạnh đi vài phần.
Tôi lại nói tiếp: "Hơn nữa, xét tình hình hiện tại, qu/an t/ài chưa mở mà chỉ cần người lại gần một chút đã bị ảnh hưởng. Nếu mở qu/an t/ài, oán khí bên trong quá nặng, đừng nói là mấy người chúng ta, e là những người trước đó đã dính phải chút âm khí của qu/an t/ài đều sẽ mất mạng."
Lời này tôi không chỉ nói cho Trần Tam Thủ nghe mà còn cho cả ông chủ Triệu.
Quả nhiên.
Sắc mặt ông chủ Triệu biến đổi dữ dội, vội vàng nói: "Trần đại sư, không thể mở qu/an t/ài đâu. Cỗ qu/an t/ài này quá tà môn, chạm vào một chút là ch*t người, nếu mở ra, chúng tôi ch*t cũng không sao, nhưng con trai tôi phải làm thế nào đây?"
Ông chủ Triệu này xem ra cũng còn chút tình cha, coi con trai quan trọng hơn cả mạng sống của mình.
Trần Tam Thủ nheo mắt: "Ông chủ Triệu, mở qu/an t/ài có thể có rủi ro, nhưng chỉ cần tôi và cô Hứa cùng ra tay thì có thể kh/ống ch/ế được. Nhưng nếu theo ý cô Hứa, ch/ôn vào huyệt minh đường thì không phải ngày một ngày hai là tiêu trừ được oán khí đâu. Tôi không sao cả, nhưng con trai ông có chờ được không?"
Ông chủ Triệu ánh mắt d/ao động.
Trần Tam Thủ nói không sai, ch/ôn vào huyệt minh đường giống như phương pháp điều trị của Đông y, rất khó để thấy hiệu quả ngay lập tức.
Ngay khi tôi định giải thích thêm.
Vợ ông chủ Triệu lại dẫn hơn mười tên bảo vệ xông vào, nhìn ông chồng lạnh lùng nói: "Con trai tôi không chờ được lâu thế đâu. Lão Triệu, ông kinh doanh quyết đoán thế kia, sao gặp chuyện này lại lề mề thế? Người đàn bà đó nói gì ông cũng tin à? Nếu con trai chúng ta có mệnh hệ gì thì phải làm sao?"
Ông chủ Triệu hoàn h/ồn, lập tức gật đầu: "Đúng. Không thể kéo dài lâu thế được."
Trần Tam Thủ rõ ràng kiên quyết muốn mở qu/an t/ài.
Tôi hít sâu một hơi, đành lên tiếng: "Vì các người muốn mở qu/an t/ài, vậy ở đây không còn chuyện của tôi nữa. Các người cứ theo cách của Trần đại sư mà làm đi, tôi đi trước đây."
Không ngăn được, tôi chỉ đành tạm lánh đi để tránh xảy ra chuyện.
Chỉ là, tôi vừa quay người.
Trần Tam Thủ đã giơ tay lên: "Cô Hứa, sao lại đi vội thế? Chẳng phải cùng bàn cách xử lý sao? Hơn nữa, tôi còn cần cô giúp tôi mở qu/an t/ài, trấn giữ trận pháp nữa."
Cùng mở qu/an t/ài.
Tôi lắc đầu: "Tôi sẽ không mở qu/an t/ài đâu. Muốn tôi ra tay thì phải làm theo cách của tôi."
Ánh mắt Trần Tam Thủ trở nên lạnh lẽo, giọng khàn khàn: "Cô Hứa, cô làm cái gì vậy? Đây là chuyện c/ứu người, cô nói không quản là không quản, có xứng với thân phận thương nhân Q/uỷ thị không?"
Tôi có chút tò mò về thái độ của Trần Tam Thủ.
Đặc biệt là việc ông ta muốn mở qu/an t/ài, dường như đã quyết tâm bắt tôi phải giúp.
Tôi khẽ nhíu mày, nhìn vào mắt Trần Tam Thủ hỏi: "Cỗ qu/an t/ài này có phải rời xa tôi thì không mở được không?"
Quả nhiên.
Ánh mắt Trần Tam Thủ khẽ d/ao động.
Đến lúc này tôi đã x/ác định, qu/an t/ài này xem ra có bí mật, phải do tôi mở, chắc hẳn có liên quan đến thân phận thương nhân Q/uỷ thị của tôi.
Trần Tam Thủ không nói gì.
Tôi từng bước tiến về phía qu/an t/ài, cảm nhận khí tức trên đó, cuối cùng gật đầu: "Hiểu rồi. Đây là một món q/uỷ khí."
Lúc này, tôi đã cảm nhận được, cỗ qu/an t/ài này cũng là một món q/uỷ khí.
Trên đời này, ai cũng có thể sử dụng q/uỷ khí.
Nhưng người thực sự có thể hóa giải âm khí trên q/uỷ khí thì chỉ có mình tôi. Điểm này, đừng nói là người khác, ngay cả chủ tiệm Trương Chu của tiệm cầm đồ Vạn Phúc trong sáu cửa tiệm lớn của Q/uỷ thị cũng không làm được.
Theo lời Trương Chu, hiện tại chỉ có mình tôi có thể bước vào Q/uỷ thị thực sự để tiêu trừ âm khí trên q/uỷ khí.
Quả nhiên, mục đích của Trần Tam Thủ không trong sáng.
Ông ta dường như đã biết rõ bí mật của cỗ qu/an t/ài này từ lâu, nên mới dùng lời lẽ ngon ngọt với tôi, muốn tôi cùng mở nó ra.