3
"Cửu Nãi Nãi, thế nào? Vấn đề của Cố Nhất Đường có nghiêm trọng không?" Trương Ngọc Chân bất an hỏi.
Tôi đáp: "Nếu tôi không nhìn nhầm, anh ta sống không quá giờ Tý đêm nay đâu!"
Trương Ngọc Chân nghe xong lời tôi, sắc mặt trở nên khó coi: "Cửu Nãi Nãi, cô đừng có dọa tôi! Lý Đồng, phải làm sao bây giờ?"
Sắc mặt Lý Đồng cũng không khá hơn: "Ngọc Chân, tôi đang nghĩ đến một chuyện khác, ảnh đế Cố vẫn luôn hôn mê đúng không? Vậy ai là người nghe cuộc gọi video đó?"
Trương Ngọc Chân lập tức tái mặt.
Tôi vỗ vỗ vào tay vịn xe lăn, chỉ vào góc trên bên phải màn hình: "Có để ý chỗ này không? Đó là vị trí tủ đầu giường, ngay từ đầu hình ảnh ở đó đã cứ nhiễu sóng không rõ nét, các người có biết tại sao không?"
Trương Ngọc Chân vô thức hỏi: "Chẳng lẽ không phải do vấn đề tín hiệu sao?"
Tôi lắc đầu: "Đó là vì có thứ gì đó đang ngồi xổm ở đó canh chừng thức ăn của nó!"
Tôi không nói nhảm với Trương Ngọc Chân nữa, lấy từ trong cặp sách ra một chiếc lọ nhỏ chứa đầy chất lỏng, dùng ngón tay chấm vào trong, sau đó búng tay một cái, b/ắn chất lỏng trên tay vào mí mắt trái của Trương Ngọc Chân.
Giây tiếp theo, Trương Ngọc Chân đang nhìn video đột nhiên hét lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, toàn thân r/un r/ẩy như người bị sốt rét.
Phải biết rằng thứ đựng trong chiếc lọ đó chính là nước sương Thanh Minh mà tôi thu thập được, chấm lên mắt là có thể nhìn thấy vật âm q/uỷ, tất nhiên hiệu quả không phải vĩnh viễn, chỉ duy trì được trong nửa giờ.
Lý Đồng vội vàng hỏi Trương Ngọc Chân bị làm sao.
Trương Ngọc Chân r/un r/ẩy nói: "Trên tủ đầu giường của ảnh đế Cố có một đứa trẻ da dẻ tái nhợt, tóc xõa xượi, thiếu mất một con mắt đang ngồi xổm ở đó!"
Dứt lời, con tiểu q/uỷ trong video quay đầu lại, ánh mắt hung tàn nhìn về phía này.
Sau đó video đột nhiên bị ngắt.
Trong phòng học lúc này yên tĩnh lạ thường, Trương Ngọc Chân và Lý Đồng sắc mặt trắng bệch, thân hình r/un r/ẩy không ngừng.
Ngay sau đó, Trương Ngọc Chân bịch một tiếng quỳ thẳng xuống trước mặt tôi, đến lúc này cô ta không còn mảy may nghi ngờ lời tôi nữa: "Cửu Nãi Nãi, c/ầu x/in cô hãy ra tay c/ứu Cố Nhất Đường! Nếu cô có thể c/ứu anh ấy, chúng tôi nhất định sẽ hậu tạ!"
Tôi bảo cô ta: "Thời gian không kịp nữa rồi! Muốn c/ứu người thì phải đối mặt trực tiếp! Nhưng Cố Nhất Đường không thể đi máy bay, mà tôi cũng không thể, tôi có cấm kỵ, ra ngoài c/ứu người chỉ có thể đi kiệu!"
Gọi người khiêng kiệu đưa tôi đến kinh thành, ít nhất cũng phải mất mười ngày nửa tháng.
Mà lúc này đã gần bảy giờ tối, cách 12 giờ đêm chỉ còn năm tiếng nữa thôi.
Trương Ngọc Chân nghe vậy thì tuyệt vọng, nhưng bảo cô ta từ bỏ cũng không thể, phải biết Cố Nhất Đường chính là cây hái ra tiền của cô ta, sao cô ta có thể trơ mắt nhìn anh ta ch*t?
"Cửu Nãi Nãi, cô cho tôi chút thời gian, để tôi nghĩ cách!"
Tôi tiện miệng đáp một tiếng, bảo cô ta cứ từ từ nghĩ, còn tôi thì lắc xe lăn về nhà.
Trong mắt tôi, vấn đề thời gian căn bản là không thể giải quyết, Trương Ngọc Chân không thể nghĩ ra cách gì hay ho, Cố Nhất Đường chỉ có đường ch*t.
Nhưng không ngờ, tôi vừa về đến nhà không lâu, Trương Ngọc Chân đã đuổi theo, đi cùng cô ta còn có mấy gã đàn ông vạm vỡ.
Trương Ngọc Chân giọng điệu khẩn thiết nói: "Cửu Nãi Nãi, tôi đã gọi điện bao một chiếc chuyên cơ, đến lúc đó cô cứ ngồi kiệu, tôi để họ khiêng kiệu lên máy bay, như vậy chắc là không vi phạm cấm kỵ của cô rồi chứ?"
Phải thừa nhận rằng, cách này đúng là không vi phạm cấm kỵ của tôi, về mặt thời gian cũng kịp!
Về điểm này, tôi chỉ có thể cảm thán, người trong giới giải trí đúng là lắm tiền!
4
Tôi thu dọn sách vở, ngồi lên chiếc kiệu Lục Đạo Luân Hồi được bồi bằng giấy đen toàn thân trong nhà, rồi được bốn gã đàn ông vạm vỡ khiêng chạy như bay đến sân bay thành phố.
Để tranh thủ thời gian, bên cạnh kiệu của tôi còn có một chiếc xe bus chạy theo, trên xe ngoài Trương Ngọc Chân ra, còn lại đều là những người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh, những người này đều là phu kiệu tạm thời mà cô ta thuê, mỗi nhóm bốn người, chạy hai mươi phút lại đổi, tất cả chỉ để chạy đua với thời gian.
Như vậy chỉ mất một tiếng, chúng tôi đã đến sân bay.
Tuy là thuê chuyến bay riêng, nhưng vẫn phải qua kiểm tra an ninh.
Nhân viên an ninh nhìn thấy tôi ngồi kiệu tới, cả người đờ đẫn, chắc đang nghĩ: Con gái nhà ai đây? Thời đại nào rồi mà còn có người đi lại bằng kiệu?
Tiếp theo khi cô ấy kiểm tra chiếc cặp sách tôi mang theo, cả người càng bị dọa đến mức ngây người:
Một cây kéo đồng lớn!
Một xấp giấy vàng vẽ bùa chú q/uỷ quái!
Mấy hình nhân giấy đã điểm mắt!
Một nắm hương vàng!
Những thứ lần lượt được lôi ra từ trong cặp không có lấy một món nào là bình thường!
Cô bé này rốt cuộc là làm nghề gì?
Nhân viên an ninh vốn không cho qua, sau đó Trương Ngọc Chân trực tiếp gọi điện cho tổng giám đốc hãng hàng không.
Một lúc sau, tổng giám đốc hãng hàng không gọi điện đến bộ phận an ninh, bảo nhân viên rằng chúng tôi là chuyến bay thuê riêng, lập tức cho qua.
Như vậy, tôi mới vượt qua được kiểm tra an ninh.
Tuy nhiên khi tôi ngồi kiệu trên đường băng chuẩn bị lên máy bay, vẫn khiến nhân viên mặt đất ngoái nhìn liên tục, hành khách trên các máy bay khác cũng áp sát vào cửa sổ ngó nghiêng.
"Ai đấy? Ngồi kiệu lên máy bay, oai phong thật đấy!"
"Vãi thật, khiêng cả kiệu vào trong máy bay luôn kìa!"
"Đừng vội ngưỡng m/ộ gh/en tị, các người có để ý không? Đó là một chiếc kiệu màu đen, các người không thấy cảnh này hơi âm u đ/áng s/ợ sao?"
"Khẳng định rồi, sân bay đang tiến hành nghi lễ gọi h/ồn nào đó!"
Mà lúc này đã là chín giờ tối, đồng hồ đếm ngược sự sống của Cố Nhất Đường chỉ còn ba tiếng!
5
Máy bay xóc nảy dọc đường, cuối cùng sau một tiếng bay cũng hạ cánh xuống sân bay thủ đô.
Sau đó tôi lại được khiêng kiệu đi thêm một tiếng rưỡi nữa.
Đúng 11 giờ 40 phút đêm, chúng tôi đến biệt thự của Cố Nhất Đường.
Lúc này tính mạng của Cố Nhất Đường chỉ còn lại hai mươi phút.
Bên ngoài biệt thự, tôi từ trên kiệu lắc xe lăn đi ra, đột nhiên có cảm ứng, vô thức ngẩng đầu nhìn lên căn phòng ở tầng hai.
Chỉ thấy trên cửa sổ tầng hai dán một khuôn mặt, đang nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt vô cùng hung á/c.
Tôi không vội lên lầu, mà dùng chu sa điểm bốn phương xung quanh biệt thự, như vậy đã phong tỏa con đường muốn bỏ trốn của con tiểu q/uỷ trong nhà.