Tiền giấy màu trắng và vàng thỏi màu vàng kim nhanh chóng rải đầy mặt đất.
Khoảnh khắc tiếp theo, trong hốc núi không xa đột nhiên xuất hiện mấy đôi mắt xanh lè, cao bằng đứa trẻ, nhìn chúng tôi đầy âm u.
Trong đội đưa tang có người kêu lên kinh hãi: “Là bầy sói hay là sơn tiêu (yêu quái trong núi)?”
“Là Hoàng Đại Tiên (chồn vàng)!” Tôi lắc đầu, khẽ chỉnh lại.
8
Những con chồn này to hơn nhiều so với loại thường thấy, đứng thẳng lên trông như đứa trẻ bảy tám tuổi, lại có tới năm sáu con, lúc này đều nhìn chằm chằm về phía chúng tôi với ánh mắt đầy sát khí, như thể giây tiếp theo sẽ lao vào x/é x/ác người.
Lữ Tú Cầm mặt c/ắt không còn giọt m/áu, toàn thân r/un r/ẩy, giọng run run: “Thật đúng là âm h/ồn bất tán!”
Cách nói này của bà ta dường như có ẩn ý, chẳng lẽ bà ta biết đám chồn này sẽ chặn đường?
Còn Triệu Vệ Quốc cũng có sắc mặt rất khó coi.
Thực ra ngoài vợ chồng Triệu Vệ Quốc, những người khác trong đội đưa tang cũng rất căng thẳng.
Dù sao ở vùng Đông Bắc, vị thế của Hoàng Đại Tiên rất đặc biệt, là sự tồn tại khiến người ta kính sợ.
Hoàng Đại Tiên chặn đường, đây rõ ràng không phải điềm lành.
Tuy nhiên, điều khiến mọi người hơi an tâm là những con chồn đó không biết đang kiêng dè điều gì, chỉ đứng từ xa nhìn, không hề áp sát làm hại người, cũng không giống như lời đồn đại là cất tiếng người chặn đường đòi phong thưởng.
Cứ như vậy, cả đội đưa tang vừa đi vừa đề phòng đám chồn quái dị kia.
Đi khoảng một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nghĩa địa.
Quy trình hạ táng khá rườm rà, đầu tiên là dọn dẹp m/ộ huyệt, sau đó hạ qu/an t/ài, cuối cùng lấp đất dựng bia, cắm vòng hoa xung quanh m/ộ, bày quả cúng và lư hương.
Bạn bè người thân vây quanh m/ộ đ/ốt vàng mã cúng bái xong xuôi rồi đều rời đi.
Nghĩa địa rộng lớn này lúc này chỉ còn lại một bà lão m/ù là tôi lén lút ở lại.
Tôi bốc đất làm hương, vái bốn phương: “Các vị anh chị em, hôm nay bà lão tôi mới tới, mong các vị tạo điều kiện!
Sau khi vái người ch*t trong nghĩa địa, tôi nhổ bốn cái vòng hoa trên m/ộ, vây quanh bia m/ộ của Triệu Nhụy, tạo thành một không gian kín để che chắn ánh mặt trời sắp ló dạng, sau đó rút gậy đưa tang từ trong tay áo ra, vừa nhẹ nhàng vỗ vào bia m/ộ của Triệu Nhụy, vừa trầm giọng quát: “Đãng đãng du h/ồn, hà xứ sinh tồn, hà biên dã xứ, phần m/ộ sơn lâm, thiên địa chi gian, âm dương tương thông, ngô phụng Phong Đô Minh Vương sắc mệnh, triệu bản phần u h/ồn, tốc chí giá tiền.”
Niệm xong chú gọi h/ồn, xung quanh nổi lên từng trận âm phong.
Tôi căng thẳng và kỳ vọng nhìn chằm chằm vào bia m/ộ của Triệu Nhụy, đoán xem suy luận của mình có chính x/ác hay không, tất cả đều nằm ở đây.
Vài phút sau, bia m/ộ không còn là bia m/ộ nữa, mà biến thành hình dáng của cháu gái Viện Viện.
Quả nhiên, dự đoán của tôi là đúng, trong qu/an t/ài không phải là Triệu Nhụy, mà là th* th/ể của cháu gái Viện Viện.
“Bà ơi...” Viện Viện mặc đồng phục học sinh, tóc tai rũ rượi, trên mặt và khắp người đều là những vết thương do thú dữ cắn x/é, nhìn vô cùng thê thảm. Chỉ nhìn những vết thương đầy người này cũng đủ biết con bé đã phải chịu bao nhiêu đ/au đớn khi còn sống.
Nhìn thấy tôi, h/ồn phách ngơ ngác của Viện Viện đầu tiên là chấn động, sau đó òa khóc nức nở đầy tủi thân.
“Cháu gái của bà!” Tôi cũng đỏ hoe mắt: “Bà tìm được cháu rồi!”
Tôi ôm h/ồn phách của Viện Viện an ủi một hồi lâu, sau đó hỏi về tình hình chi tiết vụ mất tích.
Nghe xong lời kể của Viện Viện, sắc mặt tôi hoàn toàn tối sầm lại.
Tôi sắp xếp ổn thỏa cho h/ồn phách của Viện Viện, rồi xuống núi đi về phía làng Triệu Gia.
Bà lão này phải khai sát giới!
9
Khi tôi tìm đến nhà Triệu Vệ Quốc, trong sân đã vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài, bên trong thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu kinh ngạc và tiếng hét thất thanh.
Nhộn nhịp thế này? Là đang diễn trò khỉ hay có người biểu diễn đ/ập đ/á trên ngựk?
Tôi thắc mắc, chen vào xem thì thấy giữa đám đông, Lữ Tú Cầm tóc tai bù xù ngồi trên mặt đất, trong lòng ôm một con gà đang cắn x/é, miệng đầy m/áu và lông gà, trông như kẻ đi/ên.
Triệu Vệ Quốc đứng bên cạnh sắc mặt khó coi, vội vã vò đầu bứt tai.
Tôi nhấc chân đi đến trước mặt Lữ Tú Cầm, hạ giọng học theo tiếng gà kêu hai tiếng. Lữ Tú Cầm lập tức ngẩng đầu nhìn về phía tôi, thần tình hung dữ như dã thú, đôi mắt cũng quái dị lạ thường, con ngươi đen trở nên nhỏ bằng hạt đỗ, còn lại trong đồng tử toàn là lòng trắng.
Tôi đã hiểu ra, bà ta rõ ràng đã bị chồn vàng ám.
Chồn vàng sợ gì?
Câu trả lời là ngỗng.
Vì ngỗng có tính chiếm hữu lãnh thổ và tính tấn công rất mạnh, được mệnh danh là một trong bốn bá chủ nông thôn.
Quan trọng hơn là chồn vàng sợ phân ngỗng, giẫm phải là bị lở chân.
Mà đối với động vật hoang dã, chân bị thương đồng nghĩa với việc không thể săn mồi, sẽ ch*t đói.
“Trong làng có ai nuôi ngỗng không? Nếu có thì đi đòi vài con, không có thì ra chợ m/ua!” Tôi quay đầu nói với Triệu Vệ Quốc.
Triệu Vệ Quốc nghe vậy kích động nói: “Bà lão, bà biết thuật trừ tà trấn q/uỷ sao?”
Tôi gật đầu: “Biết chút ít!”
Triệu Vệ Quốc lập tức bảo người thân bạn bè đi tìm ngỗng.
Chẳng mấy chốc đã có người mang đến đúng mười con ngỗng trắng lớn.
Tôi bảo người ta thả những con ngỗng này vây quanh Lữ Tú Cầm.
Những con ngỗng trắng dường như cảm nhận được điều gì đó, lập tức vây quanh Lữ Tú Cầm, dang cánh kêu gào cạp cạp.
Lữ Tú Cầm lập tức tỏ ra tư thế như gặp đại địch, gầm gừ đầy cảnh giác với đám ngỗng xung quanh, tóc trên đầu vì phản ứng căng thẳng mà dựng đứng cả lên, giống hệt con mèo bị kí/ch th/ích.
“Nó hình như bị chọc gi/ận rồi, tiếp theo phải làm sao đây?” Triệu Vệ Quốc hơi hoảng.
Tôi quay người ra khỏi sân đi về phía cổng làng.
Khi mới đến, tôi nhớ cổng làng có hai cây đào lớn.
Vài phút sau, tôi cầm cành đào quay lại sân nhà họ Triệu.
Sau đó, dưới ánh mắt kính sợ của mọi người, tôi vung cành đào trong tay quất tới tấp vào người Lữ Tú Cầm, vừa đá/nh vừa niệm chú:
“Hoàng Đại Tiên, Hoàng Đại Tiên, thấy ngỗng rồi còn không chạy? Không sợ ngỗng mổ m/ù mắt? Không sợ ngỗng làm thối bàn chân? Không sợ ngỗng đ/ập cánh? Không sợ đạo hạnh tan thành mây khói?”