“Cút về!”
Trong chớp mắt, thần h/ồn như bị chấn động mạnh, lập tức nhập vào cơ thể.
Tôi bước nhanh tới, dùng tay làm đ/ao hóa giải lệnh chú, rồi nạy cằm Giang Phượng Sinh, một tay kết ấn, trực tiếp rót lá bùa vào cổ họng hắn.
Làm xong, tôi thu lại công pháp, trầm giọng nói với Giang Ki/ếm:
“Có thể đưa người ra rồi. Nửa canh giờ sau, cậu ta sẽ tỉnh lại. Những người thuộc tuổi Tý, Dần, Thìn, Ngọ, Thân, Tuất hãy rời khỏi phòng này. Ở mép cửa chính, bếp lò trong nhà bếp và dưới xà ngang gian chính, mỗi nơi thắp ba nén hương.”
Nghe vậy, Giang Ki/ếm dường như khẽ run lên. Tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của ông ta. Tuy nhiên ông ta kiềm chế rất tốt, giọng nói dù có chút r/un r/ẩy vì kích động nhưng vẫn giữ được sự trầm ổn.
Đến nửa canh giờ sau, khi ông ta ngồi bên giường, nhìn lông mi Giang Phượng Sinh rung động rồi từ từ mở mắt, đôi mắt ông ta bỗng đỏ hoe.
“Ba… ba?”
Nghe thấy tiếng của Giang Phượng Sinh, hai bên má của vị “Thượng Hải hoàng” này dường như thoáng hiện lên vài tia long lanh. Giọng nói cũng có chút r/un r/ẩy:
“Ừ, tỉnh rồi à? Có đói không? Để ba nấu gì đó cho con ăn.”
Khác với sự kích động thường thấy của các bậc cha mẹ khi thấy con cái cải tử hoàn sinh, Giang Ki/ếm chỉ nắm lấy tay Giang Phượng Sinh, nhẹ nhàng nói một câu, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Không ăn… Con thấy hơi đ/au đầu, ơ… ông, sao ông cũng ở đây?”
Giang Phượng Sinh lúc này dường như mới nhìn thấy tôi đang đứng sau lưng Giang Ki/ếm, bèn ngạc nhiên hỏi.
“Nếu không có cô Ngô đây, con đã không thể quay về. Cô ấy đã c/ứu mạng con.”
Nghe vậy, Giang Phượng Sinh có vẻ vẫn chưa hiểu rõ sự tình. Tôi không muốn bàn tán chuyện phiếm, tiến lên bắt mạch cho hắn, x/ác định thần h/ồn đã ổn định, liền lấy ra một viên đan dược đút cho hắn uống. Trong chớp mắt, hắn lại chìm vào giấc ngủ.
Tôi lấy thêm hai viên đan dược nữa đưa cho Giang Ki/ếm:
“Mỗi tuần một viên, cho uống vào giờ Tý. Cứ để cậu ta nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai dưỡng đủ tinh thần, tôi có chuyện muốn hỏi cậu ta.”
Để lại hai câu, tôi không đợi câu trả lời mà quay người rời đi. Cuộc đối thoại trong đàn lúc nãy vẫn khiến tôi khó hiểu. Ban đầu khi tôi dùng thần thức quan sát Giang Phượng Sinh, thấy toàn thân hắn bị khí đen bao phủ, âm khí nhập thể, thần khí tiêu tán, theo lẽ thường thì phải là tà túy nhập x/ác mới đúng.
Nhưng âm thần, âm binh từ cõi âm nhập thể cũng sẽ có hiệu ứng như vậy. Thế nhưng Âm Tào Tư chẳng phải là hệ thống chính quy sao? Thêm vào đó, dương thọ của Giang Phượng Sinh vốn chưa tận, sao họ lại động đến hắn? Chưa kể đến việc những nhân vật cấp cao như Hắc Bạch Vô Thường, Thôi Phán Quan, Chung Quỳ đều nhúng tay vào. Thậm chí còn có cả một vị “Nương nương” nào đó. Là Hậu Thổ Nương Nương sao? Vậy hắn phải làm chuyện tày trời gì mới có thể khiến những nhân vật này cùng nhau đến bắt hắn…
Sự việc bất thường tất có yêu nghiệt. Đợi hắn tỉnh lại, tôi nhất định phải hỏi cho ra lẽ.
Đang suy nghĩ, tôi mở cửa thì bị một người chặn lại. Là A Lục. Hắn cau mày nhìn tôi:
“Cha nuôi tôi chưa lên tiếng, cô định đi đâu? Ở lại đó!”
“Tâm trạng tôi hiện giờ không tốt, khuyên anh đừng chặn tôi.”
“Cô tâm trạng không tốt?!”
Hắn nghi hoặc hỏi lại một câu, rồi rút sú/ng từ sau lưng chĩa thẳng vào đầu tôi:
“Phượng Sinh chưa tỉnh, mẹ kiếp, cô không được đi đâu cả! Cha nuôi tôi đâu rồi?!”
Nghe vậy, trong lòng tôi thoáng hiện lên sự tức gi/ận, quay người đối mặt với hắn. Ba lần bảy lượt gây sự, thật khiến người ta chán gh/ét! Đúng lúc tôi định cho hắn một bài học, thì một người bước tới trước mặt tôi, chộp lấy khẩu sú/ng trong tay A Lục.
“Cha nuôi…”
“Đưa sú/ng cho ta.”
Giây tiếp theo, Giang Ki/ếm nhận sú/ng, không nói nửa lời, trực tiếp lên đạn, chĩa vào tay phải của A Lục rồi n/ổ sú/ng.
“Cạch, đoàng!”
“Cạch, đoàng!”
“Cạch, đoàng!”
Ba phát sú/ng liên tiếp, mỗi phát đều găm vào cánh tay A Lục.
“Á!!!”
Tuy nhiên, mặc kệ tiếng kêu gào thảm thiết của A Lục, Giang Ki/ếm chỉ tiện tay ném khẩu sú/ng xuống đất:
“Đi gặp bác sĩ đi. Sau khi lấy đạn ra, đến bên bờ sông Hoàng Phố dập đầu một trăm lẻ tám cái, cái nào không kêu thì làm lại từ đầu. Lạy xong thì quay về, chúng ta vẫn là cha con. Không lạy xong thì nhảy xuống sông đi, ta sẽ lập m/ộ gió cho ngươi.”
Để lại vài câu, Giang Ki/ếm quay sang nhìn tôi cười:
“Tiên sư, mời. Tôi đã cho người chuẩn bị cơm nước, cô vất vả rồi, xuống dưới nghỉ ngơi chút đi.”
Đối mặt với vệt m/áu đầy đất và tiếng kêu la của A Lục, tôi im lặng không nói, chỉ vén áo đạo bào, chậm rãi đi xuống lầu.
8
Dưới sự sắp xếp của Giang Ki/ếm, tôi nghỉ ngơi một đêm. Sáng sớm hôm sau, quả nhiên thấy Giang Phượng Sinh đã tỉnh. Khi tôi đến phòng hắn, Giang Ki/ếm đang bưng cháo đút cho con ăn. Thấy tôi đến, Giang Ki/ếm đặt bát xuống, Giang Phượng Sinh ngồi thẳng dậy, đồng thanh lên tiếng:
“Tiên sư.”
Nhìn ánh mắt của hai người họ, chắc hẳn là đã trò chuyện về sự việc ngày hôm qua rồi. Giang Phượng Sinh còn muốn dập đầu cảm ơn tôi nhưng bị tôi ngăn lại. Mọi thứ đều ổn, chỉ là cái danh xưng “Tiên sư” này nghe sao mà thấy không tự nhiên chút nào.
“Sau này không cần gọi tôi là Tiên sư, nghe gượng gạo lắm, cứ gọi thẳng tên là được. Nếu không thì gọi tôi là sư phụ Ngô, tôi cũng chịu nổi.”
Giang Ki/ếm gật đầu:
“Cô và con trai tôi tuổi tác chắc ngang nhau, tôi cũng thấy gọi tôn xưng thì xa cách, nhưng dù sao tôi cũng lớn tuổi hơn cô… Nếu cô không chê tôi chiếm tiện nghi, thì tôi gọi cô là cháu gái Quan Kỳ, cô thấy sao?”
Tôi nhướng mày. Lão già này thật biết cách chiếm tiện nghi.
“Tùy ông.”
Tôi lười tính toán những chuyện nhỏ nhặt này, tiến lên bắt mạch cho Giang Phượng Sinh. May thay, cơ thể đã không còn đáng ngại. Giang Phượng Sinh lúc này cứ nhìn chằm chằm vào tôi:
“Cô nhìn cái gì?”
Hắn nằm trên giường b/ệnh có vẻ ngẩn ngơ, khác hẳn dáng vẻ hống hách lúc trước, vội vàng xua tay hoảng hốt:
“Không có gì, tôi chỉ thấy tò mò… Tại sao cô luôn dùng dải lụa đen bịt mắt? Không nhìn thấy đường sao?”
“Tôi vốn là người m/ù.”
Tôi khẽ đáp. Cả hai người họ đều sững sờ.
“Người ta nói mệnh tướng phải nhìn tận mắt mới chuẩn x/ác, thế mà cô không nhìn thấy, không xem được tướng mạo mà vẫn bói toán chuẩn như vậy, thật là lợi hại.”
Giang Ki/ếm lẩm bẩm, rồi quay đầu lại, dường như muốn x/ác nhận điều gì đó:
“Không giấu gì cô, mẹ ruột của Phượng Sinh quả thực đã qu/a đ/ời. Chuyện này bây giờ cả Thượng Hải chỉ có tôi, Phượng Sinh và mẹ nuôi của nó biết. Tôi n/ợ bà ấy. Cô có bản lĩnh này, liệu… liệu có thể để tôi gặp bà ấy một lần không?”
Khi nói những lời này, gương mặt Giang Ki/ếm thoáng hiện lên vẻ đ/au khổ.