Tôi tên Vu Thập Tam, năm nay mười ba tuổi.
Tôi là người đứng hàng thứ chín dưới trướng Diêm La Thành Hoàng, Chung Quỳ, Thôi Giác, Ngưu Đầu, Mã Diện, Hắc Bạch Vô Thường đều là anh trai tôi.
Bà con chòm xóm nể tình, tôn xưng tôi một tiếng Cửu bà bà.
Ngày hôm đó, một cặp vợ chồng già cõng theo một đứa trẻ nhỏ tìm đến tôi.
Nghe nói, con gái họ đã một tháng rồi không liên lạc.
Họ quỳ xuống trước xe lăn của tôi, dập đầu c/ầu x/in tôi chỉ cho một hướng đi.
Sau khi gieo một quẻ, tôi lắc đầu.
"Về đi."
"Người ở dưới nước, không vớt lên được nữa rồi."
1
Nghe thấy lời này, hai ông bà già đang quỳ dưới đất bỗng run b/ắn người, nước mắt già nua lã chã rơi.
Nhưng dường như họ đã khóc cả ngàn lần rồi.
Người phụ nữ tóc điểm sương há miệng, nước mắt đầm đìa nhưng không thể thốt nên lời.
Người đàn ông dập đầu xuống đất.
Nước mắt chảy dọc gò má xuống nền đất, hai nắm tay siết ch/ặt.
Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng anh ta nghiến răng.
Đối với chuyện này, tôi chẳng có cách nào, chỉ có thể im lặng.
Quay đầu nhìn đứa trẻ đáng yêu trong chiếc sọt tre, tôi khẽ thở dài.
Hai ông bà đến từ Hoàn Châu.
Người chồng tên Lý Chí, vợ tên Hồ Phương.
Trong sọt là cháu ngoại.
Từ khi con gái mất tích một tháng trước, hai ông bà đã không ngừng tìm ki/ếm.
Đã báo cảnh sát.
Đã cầu c/ứu trên mạng.
Đã tìm truyền thông, dán thông báo, thậm chí còn tìm người xem bói gieo quẻ.
Nhưng, tất cả đều bặt vô âm tín.
Giờ đây để tìm con, họ đã b/án cả nhà cửa ruộng vườn, cõng cháu ngoại, mặc trên người bộ quần áo con gái từng mặc, đi khắp nơi.
Chỉ mong con bé về nhà.
"Con gái tôi mệnh khổ... mệnh khổ quá!"
Toàn thân Hồ Phương r/un r/ẩy, trong cổ họng nén lại nỗi bi thương tột cùng, giọng điệu nghe thật tuyệt vọng.
Quả thực là mệnh khổ.
Con gái họ tên Lý Viễn.
Chồng là trẻ mồ côi, cũng là quân nhân.
Yêu nhau bảy năm.
Kết hôn quân nhân chỉ được một năm, con gái đã nhận được tấm huân chương liệt sĩ nặng trĩu ấy.
Lý Chí nói.
Nếu không phải vì còn đứa con, con gái ông đã đi theo chồng rồi.
Khoảng thời gian đó.
Đứa con gái mới hai mươi lăm tuổi đã bạc trắng cả mái đầu.
Hai vợ chồng khuyên can hết lời, lấy lý do con chưa lớn, mới khó khăn lắm mới khuyên được đứa con gái đang tìm cái ch*t quay trở lại.
Đời người còn dài, gắng sức một chút, nghiến răng một chút, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua.
Cứ ngỡ có thể sống yên ổn.
Nào ngờ dây thừng cứ chỗ mỏng mà đ/ứt, vận rủi cứ tìm người khổ mà đến.
Khuyên về chưa được nửa năm, con gái lại biến mất lần nữa.
Giờ nghe tôi nói thế.
Tinh thần hai ông bà hoàn toàn sụp đổ, dường như già đi cả mười tuổi.
"Cửu bà bà..."
"Bà nói cho tôi biết, người ở đâu? Tôi... tôi đi vớt..."
"Sống phải thấy người, ch*t... ch*t cũng phải thấy x/ác chứ?"
"Dưới nước lạnh lắm."
"Tôi phải đưa con bé về nhà..."
Lý Chí nghẹn ngào, ngắt quãng nói ra những lời này.
Bên cạnh, Hồ Phương đã khóc đến mức không còn sức lực, chỉ biết áp tấm ảnh của con gái vào má mà cọ, nhắm ch/ặt mắt, vẻ mặt đ/au đớn.
Miệng lẩm bẩm không ngừng.
"Nữ nhi à... sao con lại nghĩ quẩn như vậy... sao con nỡ bỏ mẹ mà đi..."
Tôi lặng lẽ không nói.
Ai bảo tuẫn tình chỉ là truyền thuyết cổ xưa?
Sau một hồi im lặng, tôi chậm rãi lên tiếng.
"Đây là số mệnh của nó, cứ để nó đi đi."
"Đã giấu hai người mà lén lút bỏ đi, thì chắc chắn nó không muốn được tìm thấy..."
Lời còn chưa dứt.
Đứa trẻ đang yên lặng trong sọt bỗng òa khóc, c/ắt ngang lời tôi.
Tôi cau mày, nghiêng đầu nhìn đứa trẻ.
Nó bĩu môi, đôi mắt to tròn ngấn lệ, trong ánh mắt nhìn tôi dường như chứa đựng biết bao cảm xúc tôi không tài nào hiểu nổi.
Tôi đưa tay ra, định lau nước mắt cho nó.
Nó lại nắm lấy tay tôi.
Dường như càng khóc càng thấy tủi thân.
Khoảnh khắc cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay nó, tim tôi bỗng run lên một cách kỳ lạ.
Không đúng...
Đứa trẻ này không phải đang quấy khóc.
Nó... dường như muốn nói với tôi điều gì đó?
2
Nhìn vào mắt đứa trẻ suy ngẫm hồi lâu, tôi gieo thêm một quẻ nữa.
Ngay khoảnh khắc quẻ tượng hiện ra, tôi nheo mắt lại.
"Lần cuối cùng hai người gặp Lý Viễn, đã xảy ra chuyện gì? Kể lại từ đầu đến cuối cho tôi nghe."
Hai ông bà nhìn nhau, Lý Chí suy nghĩ kỹ rồi chậm rãi mở lời.
"Từ khi con rể mất, nó ở cùng chúng tôi."
"Tuy hơi trầm tính, nhưng vẫn không có gì bất thường."
"Lần cuối nói chuyện với nó... là ngày mười lăm tháng trước."
"Nó không hề cãi nhau với chúng tôi, cũng không nói đi đâu. Chỉ là sau khi cho Bảo Bảo ăn xong, nó bảo hơi chóng mặt rồi đi ngủ."
"Sáng hôm sau khi tôi thức dậy thì thấy xe của nó không còn ở đó..."
Lời chưa dứt đã bị tôi ngắt ngang.
"Đợi đã."
"Nó lái xe đi sao?"
Lý Chí vội vàng gật đầu.
"Đúng vậy, lái xe đi, một chiếc Santana màu đen, chúng tôi cũng đã báo cảnh sát tìm chiếc xe này, nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức gì."
Nghe vậy, lòng tôi chùng xuống.
Quẻ đầu tiên, tôi đoán Lý Viễn ở dưới nước, cộng thêm lời kể của cha mẹ nó, tôi cứ ngỡ là vì tình mà quẫn trí nên nhảy sông.
Nhưng quẻ thứ hai tôi vừa bói, chỉ hiện ra hai tượng.
Một là t/ai n/ạn xe cộ.
Hai là bị h/ãm h/ại.
Kết cục của hai quẻ giống nhau, người này chắc chắn đã ch*t.
Nhưng hướng đi lại hoàn toàn trái ngược.
Điều này không bình thường...
Khoảnh khắc này, nhìn đứa trẻ đang nắm lấy ngón tay tôi và dùng khuôn mặt nhỏ nhắn cọ vào, tôi rơi vào trầm tư.
Có lẽ thấy tôi hỏi xong lại im lặng hồi lâu, Lý Chí cuối cùng không nhịn được, trong mắt ánh lên chút hy vọng nhưng vẫn thận trọng hỏi.
"Cửu bà bà... bà, bà tính ra được gì rồi sao? Con gái tôi nó..."
Tôi biết ông ấy muốn hỏi gì, bèn lắc đầu.
"Đừng ôm hy vọng, nó chắc chắn đã ch*t rồi."
"Nhưng, nó ch*t rất kỳ lạ."
"Khác với nhận định ban đầu của tôi."
"Lý Viễn."
"Không phải t/ự s*t."
Nghe thấy lời này, Lý Chí và Hồ Phương như run b/ắn người, lập tức kích động.
"Cửu bà bà... vậy ý bà là sao? Nó bị người ta h/ãm h/ại sao?"
"Ai... là ai đã hại ch*t nó?!"
Tôi ngăn lời hai người, chậm rãi nói.
"Việc cấp bách bây giờ là phải tìm thấy th* th/ể trước đã."
"Hai người nhờ người bắt đầu tìm từ nhà theo hướng tây, không được bỏ sót bất kỳ đầm nước, hồ, sông ngòi hay hồ chứa nước nào."
"Xe và người đang ở cùng nhau dưới nước."
"Thủy q/uỷ không lên được đàn, nên tôi không thể gọi h/ồn nó về."
"Nhưng tôi cũng sẽ phái binh đi tìm."