Đáng tiếc là đã quá muộn.
“Bốp!!”
“Á…”
Trong chớp mắt, tiếng n/ổ đanh gọn lại vang lên!
Bóng roj phù văn lấp lánh ánh sáng giáng thẳng xuống lưng bà lão. Theo một tiếng thét thảm thiết vô cùng chói tai, bà ta lúc này đã ngưng tụ thành hình q/uỷ, ngay lập tức tan thành một làn khói đen.
H/ồn bay phách lạc!
Chưa dừng lại ở đó, bóng roj sau khi đá/nh tan bà lão, tiếp tục giáng mạnh xuống núi rắn.
Hàng ngàn hàng vạn con rắn, quá nửa là do âm tà uế oán khí tạo thành, trong chốc lát cũng hóa thành sương đen, tan biến vào hư không.
Nhưng trong đó cũng có hai ba trăm con là rắn thật bị triệu tập đến từ vùng lân cận.
Bị roj này đá/nh trúng, hơn một nửa nát bấy, m/áu th!t văng tung tóe, mấy chục con còn lại tứ tán bỏ chạy.
Trong đó có ít nhất hai ba mươi con hoảng lo/ạn chui vào căn nhà nhỏ phía sau tôi.
Tôi làm như không thấy, dù sao tiền công cũng đã nhận, nhà họ Hồ chẳng có đứa nào tốt lành, bị rắn cắn ch*t cũng là đáng đời.
Cũng chính lúc này, phía chân trời xa xa đột nhiên trôi đến một đám mây đen, thu hút sự chú ý của tôi.
Khi ngước nhìn lên, t/âm th/ần tôi bỗng chốc siết ch/ặt, cây Đả Thần Tiên trong tay nóng lên gấp bội, suýt chút nữa tôi đã ném phắt xuống đất…
9
Đám mây đen này rất q/uỷ dị, dường như có sự sống, tốc độ nhanh đến mức không thể dùng từ ngữ thông thường để miêu tả.
Chỉ trong hai ba giây, nó đã từ cách đó vài trăm mét trôi đến phía trên sân, bao trùm trọn vẹn khoảng không bên trên.
“Nhóc con, học được chút da lông của Âm Hành mà dám chọc vào Hắc Tướng Quân ta, ngay cả linh bộc của bổn tướng quân cũng dám diệt, ngươi chê mình sống lâu quá rồi sao?”
Vừa tới nơi, đám mây đen không đi nữa, bên trong vang lên một giọng nam âm nhu nhưng lại tự xưng là tướng quân: “Khai ra sư môn lai lịch của ngươi, nếu gốc gác không đủ cứng, hôm nay e là chỉ có thể dùng để nuôi linh th/ai bảo bối của bổn tướng quân thôi!”
Nói đến đây, đám mây đen cuộn trào, để lộ hai bóng hình bên trong.
Chính là hai con rắn đen, một lớn một nhỏ.
Con rắn lớn to như cái chum nước, dài hơn mười mét, âm khí đậm đặc đến mức kinh người.
Con rắn nhỏ chỉ to bằng ngón tay, dài khoảng nửa mét, toàn thân vảy đen tuyền, nhưng đôi mắt và lưỡi rắn lại có màu trắng.
Đúng là dáng vẻ con rắn chui ra từ khe cửa căn nhà ngói hai ngày trước khi tôi mới tới nhà họ Hồ.
Chỉ khác là lúc đó con kia là do oán khí của bà lão hóa thành, còn con này là chân thân.
Không ngoài dự đoán, con rắn nhỏ này chính là Q/uỷ Xà Hắc Tướng Quân, mượn thân x/ác Hứa Yến làm vật chủ để th/ai nghén cái gọi là linh th/ai.
“Rắn, mãng, trăn, giao, rồng! Không ngờ ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lại ẩn chứa một con tà linh q/uỷ mãng đã tu luyện đến mức cực hạn, sắp hóa trăn.”
Ngước nhìn lên trời, mắt tôi ánh lên tia sáng sắc bén, giọng nói lạnh lẽo: “Còn về con nghiệt súc bên cạnh ngươi, quả nhiên không hổ danh là q/uỷ mãng linh th/ai do tà linh mượn người mà sinh ra.”
“Mới chào đời chưa đầy bảy ngày mà đã giống ngươi, có thể phun sương hóa mây, bay lượn trên không rồi sao?”
“Đáng tiếc điều này hoàn toàn vô dụng, chỉ cần cha con các ngươi chưa hóa rồng, hôm nay đụng phải ông đây thì tất định phải ch*t!”
“Vừa rồi không phải ngươi muốn dò xét lai lịch của ông đây sao?”
“Nể tình các ngươi sắp h/ồn bay phách lạc, hình thần câu diệt, thì để các ngươi mở mang tầm mắt.”
Nói đến đây, tôi vung cây Đả Thần Tiên, quát lớn: “Nghe cho kỹ đây, kẻ diệt cha con các ngươi hôm nay, chính là hậu duệ của Khương Thái Công… B/án Tiên Khương Trủng!”
“Bốp!”
Một tiếng bốp đanh gọn, Đả Thần Tiên được kích hoạt, liên tục vung ra.
Mỗi lần vung, thân roj như cần câu vươn tới, trong chốc lát, vô số bóng roj hiện ra cùng phù văn lấp lánh.
Bóng roj dày đặc, chớp mắt đã bao phủ toàn bộ bầu trời phía trên sân nhỏ.
Chỉ một đò/n nghiền áp, cha con Hắc Tướng Quân trong mây đen lập tức n/ổ tung thành một làn khói đen, tan biến cùng đám mây.
Vài nhịp thở sau, mây tan trăng sáng.
Một con tà linh q/uỷ mãng sắp thành trăn, cùng một q/uỷ mãng linh th/ai được tà linh mượn thân x/ác con người để th/ai nghén.
Dưới đò/n tấn công mạnh nhất của tôi khi dốc toàn lực thúc đẩy Đả Thần Tiên, thậm chí không có cơ hội kêu lên một tiếng c/ầu x/in, đã bị tiêu diệt trong nháy mắt, bay màu thành tro bụi.
Còn tôi, vì mượn quá nhiều thần lực của Đả Thần Tiên, tiêu hao quá lớn, sau khi hoàn thành tất cả, trước mắt tối sầm lại, ngã gục xuống đất…
Hậu ký:
Sau sự việc, tôi đặc biệt nghe ngóng về tình hình nhà họ Hồ.
Bà lão oán khí ngút trời sắp thành lệ q/uỷ đó thực chất chính là mẹ đẻ của ông lão họ Hồ, bà nội của Hồ Đông.
Bà lão vất vả nuôi ông lão họ Hồ khôn lớn, lấy vợ sinh con, nhưng ông ta lại nh/ốt bà vào chuồng chó trong sân hai năm trước, ngày ngày cho ăn đồ thừa.
Bà lão họ Tôn càng quá đáng hơn, bà lão đã hầu hạ bà ta từ khi mới về nhà, nhưng hai năm trước, sau khi lừa được quyền sở hữu bất động sản của bà lão, bà ta thấy bà lão già cả vướng mắt, thậm chí còn trộn cả phân nước tiểu vào đồ ăn.
Hồ Đông cũng là một thằng nhóc vô tình vô nghĩa, không có lương tâm giống hệt bố nó, bà lão từ nhỏ đã chăm sóc nó, luôn thương yêu nó nhất.
Nhưng từ khi nó đưa Hứa Yến về nhà một năm trước, hai vợ chồng trẻ cứ cãi nhau là lại chạy vào chuồng chó trút gi/ận lên bà lão, cấu véo người bà tím tái, thậm chí còn lấy kim châm, lấy roj da quất, bà nội thân sinh trở thành cái bao cát trút gi/ận.
Bà lão rõ ràng bị hànhz hạz đến mức không sống nổi nữa, nên mới cố tình tr/eo c/ổ vào đúng ngày Hồ Đông và Hứa Yến thành thân, mục đích là để tận dụng thế Hồng Bạch Xung Sát, rồi vào đêm đầu bảy, kéo cả đám con cháu bất hiếu nhà họ Hồ xuống dưới.
Đáng tiếc, bà không phải là nam thanh niên ch*t đuối, cũng không có đám tang, mà bị người nhà họ Hồ phát hiện rồi lén đào hố ch/ôn trong chuồng chó, còn trải cái giường lên trên.
Vì vậy, dù tr/eo c/ổ vào đúng ngày đại hỉ của Hứa Yến, bà vẫn không thể trở thành Bạch Sát…
Nghe có vẻ khá đáng thương, nhưng trong lòng tôi không có gợn sóng gì lớn.
Ít nhất thì việc bà bị Hắc Tướng Quân mê hoặc, trở thành tay sai, giúp nó tìm cơ hội dùng thân x/ác tà linh cưỡ/ng b/ức Hứa Yến, khiến cô ta mang th/ai q/uỷ mãng linh th/ai, thì bà không đáng được tha thứ.
Người q/uỷ khác đường, ngay cả đạo lý và nguyên tắc cơ bản nhất này còn không hiểu, thậm chí còn cấu kết với tà linh, chỉ riêng điểm này, bà đã không xứng làm người.
Cuối cùng còn một điểm phải nhắc đến.
Đó là gia đình ông lão họ Hồ, bao gồm cả Hứa Yến, đêm đó đều nhận lấy quả báo xứng đáng, họ bị rắn cắn, trúng đ/ộc mà ch*t. Lúc đó tôi đang bận đối phó với bà lão q/uỷ, không rảnh tay, thật sự không thể trách tôi được nhé…