Bởi vì lần này, tôi nhìn thấy cái ch*t của chính mình!
10.
Tôi nhìn thấy mình đang cầm miếng ngọc bội, ch*t trong một nhà hàng.
Ly rư/ợu vang đỏ bị đổ, chảy dọc theo khăn trải bàn, nhỏ xuống đất.
Tôi hoàn h/ồn lại, sống lưng lạnh toát.
Trong dự cảm x/ấu, tôi không phải ch*t do t/ai n/ạn, mà là bị đầu đ/ộc...
Điều này có nghĩa là, có người muốn lấy mạng tôi!
Tôi hít sâu một hơi, ổn định lại tâm trí.
Khi bước ra phòng khách, tôi nghe thấy Đào Sam Sam đang hỏi ba mẹ có quen vị đại sư nào có thể giúp tôi không.
Nghe thấy động tĩnh của tôi, Đào Sam Sam vội vàng quay người lại:
“Em đừng sợ, ba mẹ vừa mới liên lạc người giúp em rồi.”
Tôi không nói gì, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Mẹ thấy vậy, tưởng tôi vẫn còn không vui, cố gắng làm dịu bầu không khí:
“Hay là thế này, cả nhà chúng ta khó khăn lắm mới đoàn tụ, tối nay ra ngoài ăn mừng một chút, được không?”
“Tiểu Hồ,” bà quay sang tôi, “Con thích ăn gì? Mẹ đặt nhà hàng ngay bây giờ.”
Nhà hàng...
“Không cần đâu ạ!” Tôi vội vàng lên tiếng, “Con không đi!”
Giọng tôi quá cứng rắn, họ đều sững người.
Thấy vậy, tôi vội vàng nói thêm:
“Mẹ, con thấy hơi mệt, chắc cần nghỉ ngơi một chút.”
“Để vài hôm nữa rồi đi ạ.”
Không hiểu sao, tôi không kể lại dự cảm x/ấu đã nhìn thấy cho họ.
Tôi không có kẻ th/ù nào, cũng không nghĩ ra được ai lại muốn tôi ch*t.
Người duy nhất có liên quan đến tôi chính là ba người đang ở đây.
Chẳng lẽ... là họ sao?
Sau khi tôi về nhà, ba mẹ rất áy náy.
Nhưng nhỡ đâu họ thực sự không ưa tôi thì sao? Liệu có phải trong lòng họ vô cùng chán gh/ét sự trở về của tôi không?
Còn Đào Sam Sam.
Bề ngoài có vẻ miệng cứng lòng mềm.
Nhưng cô ấy là thiên kim giả, còn tôi là thiên kim thật.
Nhỡ đâu cô ấy kiêng dè sự tồn tại của tôi, thực chất là miệng cứng mà lòng cũng cứng thì sao?
Tôi có nên tin họ không?
11.
Tôi lấy cớ bị b/ệnh trốn vào phòng.
Việc cấp bách bây giờ là tránh thoát cái ch*t vào tối nay.
Tôi co quắp trên giường, cảm thấy đầu óc rối bời.
Khó khăn lắm mới về được nhà, vậy mà lại có người muốn tôi ch*t.
Đây là cái số gì thế này.
Tôi cười khổ.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Giọng Đào Sam Sam truyền vào:
“Tiểu Hồ, em gi/ận à? Xin lỗi, thực sự đều tại chị.”
“Chị không ngờ lại có thứ quan trọng như vậy.”
“Chị chỉ nghĩ muốn đổi quần áo mới, phòng mới cho em...”
Giọng cô ấy nghẹn ngào:
“Đều tại chị cả.”
Tôi day day thái dương:
“Không sao đâu...”
Lời vừa nói được một nửa, dự cảm x/ấu bất ngờ ập đến.
Trước mắt tôi lại hiện lên cảnh tượng kỳ quái.
Lần này, tôi nhìn thấy mình ch*t trên chiếc giường này.
Trông như vẫn đang ngủ, nhưng thực chất là đã uống th/uốc ngủ quá liều mà qu/a đ/ời.
Tôi trợn trừng mắt.
Chuyện gì thế này! Chẳng phải tôi đã tránh được cái ch*t ở nhà hàng rồi sao? Tại sao ở nhà cũng ch*t?
Đây là đuổi cùng gi*t tận à?
Hay là, có những người khác nhau muốn tôi ch*t?
Tôi ngẩn người.
Giọng Đào Sam Sam vẫn không ngừng truyền vào từ ngoài cửa:
“Vậy tối nay em có muốn xem phim cùng chị nữa không?”
“Hôm nay chị lại nấu mì cay cho em ăn, được không?”
Tôi theo bản năng từ chối:
“Thôi ạ, em buồn ngủ rồi.”
Đào Sam Sam có chút thất vọng:
“Ồ, được rồi.”
“...Vậy em nghỉ ngơi cho tốt, chị không làm phiền em nữa.”
Tiếng bước chân cô ấy dần xa.
Dự cảm x/ấu trước mắt tôi lại hiện lên, lần này cảnh tượng tôi ch*t rõ ràng hơn.
Tôi nhìn thấy bên đầu giường vương vãi một lọ th/uốc, bên dưới còn đặt một lá thư tuyệt mệnh.
Chữ trên thư rất x/ấu, nét chữ xiêu vẹo, không phải chữ của tôi.
Xem ra, có người muốn ngụy tạo cái ch*t t/ự s*t của tôi...
Chẳng lẽ tôi từ chối Đào Sam Sam, cũng không thay đổi được tương lai sắp ch*t?
Tôi nhíu mày.
Nét chữ x/ấu xí đó, cũng không giống với nét chữ ngang ngược mà Đào Sam Sam để lại trong phòng để đồ.
Vậy nghĩa là, người muốn gi*t tôi không phải Đào Sam Sam?
Nghĩ đến đây, tôi bật dậy khỏi giường, lao ra ngoài cửa:
“Em xem phim cùng chị!”
Đào Sam Sam ngoái đầu lại đầy ngạc nhiên.
Tôi nuốt nước miếng:
“Em nói là em xem phim cùng chị.”
“Mì cay nhớ thêm thanh cua cho em, cảm ơn chị.”
12.
Ở cùng Đào Sam Sam một đêm, tôi không ch*t.
Mở mắt ra, tôi x/ác định Đào Sam Sam không phải hung thủ.
Thứ nhất, nếu cô ấy muốn tôi ch*t, tối qua đã không gọi tôi cùng xem phim.
Thứ hai, khi tôi ở cùng cô ấy, không hề xuất hiện dự cảm x/ấu.
Cuối cùng, tôi còn c/ứu mạng cô ấy, chắc không đến mức lấy oán báo ân.
Suy nghĩ một hồi, tôi lay Đào Sam Sam dậy, sau đó kể lại dự cảm x/ấu cho cô ấy nghe.
Dù sao cô ấy cũng quen thuộc với cái nhà này hơn, tôi cần sự giúp đỡ của cô ấy.
Đào Sam Sam nghe xong, mở đôi mắt còn ngái ngủ, cái cằm suýt rớt xuống.
“Có người muốn em ch*t?!”
“Tại sao?!”
“Chị phải nói với ba mẹ.” Cô ấy định trở mình mở cửa.
Tôi vội vàng ngăn lại:
“Từ từ đã.”
Cô ấy sững người:
“Tại sao?”
Cô ấy nhanh chóng phản ứng lại:
“...Em không tin họ?”
“Họ làm sao có thể hại em?”
Cô ấy trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Em không biết đâu,”
“Sau khi em bị lạc, họ vì tìm em mà suýt nữa phát đi/ên.”
“Ở nhà ăn cơm lúc nào cũng để dành một bát cơm, đặt thêm một đôi đũa cho em.”
“Phòng của em cũng luôn được giữ gìn rất tốt, là đợt này em về chị mới cải tạo lại thôi.”
“Ba mẹ cứ như thể em chưa từng rời đi, vẫn thường nói chào buổi sáng, chúc ngủ ngon với căn phòng của em.”
“Năm nào sinh nhật em họ cũng chuẩn bị quà.”
“Tiểu Hồ, họ yêu em như vậy, sao có thể hại em chứ?”
Đào Sam Sam có vẻ rất đ/au lòng.
Tôi biết cô ấy sẽ không lừa tôi, những lời này khiến tôi cũng thấy hơi áy náy.
Nhưng tôi vẫn cần tự mình x/ác nhận.
Tôi bảo Đào Sam Sam ở lại trong phòng, một mình bước ra ngoài gặp ba mẹ.
Nếu họ thực sự có ý đồ x/ấu với tôi, tôi có thể cảm nhận được thông qua dự cảm x/ấu.
Chưa kịp đến cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng ba mẹ từ dưới lầu truyền lên:
“Tiểu Hồ hình như thích ăn đồ ngọt, cho thêm chút đường đi.”
“Ôi dào, sáng sớm ăn ngọt thế không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Con bé vừa mới về nhà, ăn chút đồ ngọt thì có sao đâu?”
Tôi nghe những lời tranh luận của họ, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm.
Những người cha mẹ như thế này thực sự muốn tôi ch*t sao?
Lúc trước khi tôi nói “Chị gái sẽ ch*t”, họ gần như tin tôi ngay lập tức và đứng về phía tôi.
Vậy mà bây giờ tôi lại vì một dự cảm x/ấu mà nghi ngờ họ?