【Uất Văn Lan học gì cũng nhanh, nấu chút cơm canh thì có là gì đâu.】
Tôi tìm một chỗ râm mát ngồi xếp bằng, nếm thử một miếng, mắt sáng rực lên.
「Ngon lắm.」
Uất Văn Lan ngồi ngay bên cạnh tôi, một tay chống cằm, ánh mắt quét từ trên xuống dưới người tôi.
Vì phải xuống đồng nên tôi chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ cũ, đồ từ năm kia rồi, hơi chật một chút.
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt Uất Văn Lan nán lại trên ngựk mình một lúc.
Tôi ho khan một tiếng, ưỡn thẳng lưng.
「Này, Nhị Ngưu.」
Trong tầm mắt xuất hiện thêm một đôi giày.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy tên Răng Vàng khét tiếng trong làng.
Hắn nhếch miệng cắn một miếng dưa hấu, miệng gọi tên tôi, nhưng ánh mắt tham lam dính nhớp lại dán ch/ặt vào người Uất Văn Lan,
「Đây là vợ mày à?」
Lần cuối cùng nghe tin về Răng Vàng là khi hắn xông vào nhà một cô gái mồ côi, bị dân làng bắt được và tống vào đồn.
Tôi định đứng dậy, nhưng vai đã bị Uất Văn Lan vỗ một cái.
Chỉ cái vỗ nhẹ đó thôi, tôi lại ngồi xuống.
Uất Văn Lan hoàn toàn ngó lơ Răng Vàng, nói với tôi,
「Ăn hết đi.」
Răng Vàng tự chuốc lấy sự nh/ục nh/ã, đi sang một bên, nhưng ánh mắt hắn vẫn luôn bám theo Uất Văn Lan.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, xuống đồng.
Đợi bóng dáng Uất Văn Lan khuất dần ở phía cuối con đường, Răng Vàng nhấc chân định đuổi theo.
「Này!」
Cổ áo bị siết ch/ặt, hắn bị tôi ấn thẳng xuống đất.
Đúng lúc giữa trưa, mọi người trong ruộng đều đã về nhà ăn cơm.
Tôi khởi động nắm đ/ấm, hỏi,
「Mày còn tiền để đi trồng cái răng vàng thứ hai không?」
Người không phạm ta, ta không phạm người, tôi không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không động tay động chân với ai.
Từng cú đ/ấm giáng xuống, mặt Răng Vàng sưng húp lên.
Từ thái độ kiêu ngạo ban đầu chuyển sang liên tục van xin.
「Người không nên đụng vào, mày đến nhìn cũng không được nhìn thêm một cái, nghe hiểu chưa?」
Răng Vàng nước mắt nước mũi giàn giụa,
「Hiểu... hiểu rồi.」
Tôi ném hắn sang một bên như ném một túi giẻ rá/ch.
Nhặt chiếc nón lá lên, tiếp tục xuống đồng.
Chỉ là như có linh tính, tôi ngẩng đầu lên.
Tôi nhìn thấy Uất Văn Lan.
Cậu ấy lặng lẽ đứng cách đó không xa, đã xem hết toàn bộ sự việc.
Lần này tiêu rồi.
6
Tôi hơi hoảng.
Đồng cũng chẳng làm nữa, Răng Vàng cũng chẳng màng tới.
Tôi lủi thủi đi theo phía sau Uất Văn Lan, lòng đầy bất an.
Đạn mạc toàn là những lời m/ắng nhiếc tôi.
【Tên m/ù chữ b/ạo l/ực tới rồi, trước đó ai nói muốn Văn Lan ở bên hắn cơ? Hai người hoàn toàn không xứng đôi chút nào.】
【Uất Văn Lan mà vừa mắt hắn mới là lạ, đừng quên công chính đã theo đuổi cậu ấy bao lâu rồi? Uất Văn Lan còn chưa gật đầu đấy.】
【Đợi lần này công chính đến đây c/ứu cậu ấy, Uất Văn Lan mới động lòng với anh ta.】
……
Giờ đây, tôi cũng đã đọc hiểu được đạn mạc.
Kết hợp những chữ không biết với ngữ cảnh xung quanh, tôi cũng hiểu được bảy tám phần.
Tôi chậm rãi cúi đầu, như thể đang chờ đợi sự phán xét của Uất Văn Lan.
「Cái khí thế đá/nh người vừa nãy đâu rồi?」
Tôi há miệng, nhưng chẳng nói được câu nào.
Tôi lao tới ôm ch/ặt lấy Uất Văn Lan.
「A Lan, đừng... đừng gh/ét tôi.」
Bàn tay Uất Văn Lan vòng từ sau lưng ra trước ngựk tôi.
Nắn một cái.
Tôi ngơ ngác cúi đầu nhìn cậu ấy.
「Không gh/ét cậu.」
Ngón tay Uất Văn Lan vẽ vòng tròn trên ngựk tôi,
「Vậy, cậu có thể cho tôi cắn một miếng không?」
Tôi đi tắm.
Kỳ cọ sạch sẽ, đến mức da cũng đỏ ửng cả lên.
Quay về, tôi ngoan ngoãn cởi áo ra cho Uất Văn Lan cắn.
「Ở đâu cũng được sao?」
Tôi gật đầu thật mạnh.
「Vừa nãy lúc thấy cậu động thủ tôi đã muốn nói, cơ thể này của cậu luyện thế nào vậy?」
Tôi hồi tưởng lại,
「Chưa từng luyện, chỉ là... xì!」
Uất Văn Lan cắn một cái thật mạnh.
Một chút đ/au đớn không đáng kể, nhiều hơn chính là cảm giác lạ lẫm.
Như thể có dòng điện chạy dọc khắp cơ thể, một trận tê dại.
Đến cuối cùng, răng khểnh của Uất Văn Lan mài mài vào điểm đang cương cứng kia.
Tôi hoảng lo/ạn đứng dậy, nói năng lộn xộn,
「Tôi... tôi muốn đi tắm lại lần nữa.」
Chạy vào phòng tắm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, bối rối cúi đầu nhìn xuống.
Nguy hiểm thật, suýt chút nữa bị vợ thấy mình có phản ứng rồi.
Uất Văn Lan hôm nay cắn tôi, nghĩa là cậu ấy vẫn còn hài lòng với tôi chút ít nhỉ?
Cho dù chỉ là hài lòng với vóc dáng của tôi.
Đợi tôi tắm xong lần thứ hai đi ra, đạn mạc đã thay đổi hoàn toàn.
【Cuối cùng! Cũng đợi được công chính xuất hiện!】
【Văn Lan cứ ở đây tiếp, tôi còn tưởng cậu ấy sắp thích tên pháo hôi này rồi chứ.】
【Không nói đâu xa, cơ ngựk, cơ bụng của tên pháo hôi này đúng là luyện tốt thật, ai mà nhịn được không cắn một miếng chứ?】
【Sắp về Kinh Thành rồi, tiếp theo chính là đại chiến thiếu gia thật, mong chờ màn phản công của Văn Lan!】
……
Tôi mặc áo đi ra, trong sân xuất hiện một đám người mặc vest đen.
「A Lan!」
Một người trong số đó đang ngồi cạnh Uất Văn Lan, bóc quýt cho cậu ấy.
Nghe thấy tiếng tôi, cả hai cùng quay đầu lại.
「Chào cậu.」
Người đàn ông đưa một tay về phía tôi,
「Tôi là Tống Triều Văn.」
Tống Triều Văn.
Cái tên này tôi đã từng thấy.
Trong điện thoại của Uất Văn Lan, đám người kia gọi anh ta là Tống thiếu.
Trong đạn mạc, họ nói anh ta là công chính.
Là người sau này sẽ ở bên cạnh vợ tôi.
Tôi nhìn chiếc ghế anh ta đang ngồi, đó là ghế của tôi.
「Giang Hạc Trì.」
Tôi bắt tay với người đàn ông đó.
「Cảm ơn cậu đã chăm sóc A Lan thời gian qua, nếu cậu cần gì, cứ nói với tôi, tôi đều có thể đáp ứng, coi như là trả công cho cậu...」
Uất Văn Lan vỗ nhẹ vào người Tống Triều Văn.
Tống Triều Văn im bặt, lùi lại một bước.
【Hì hì, Tống Triều Văn này đúng là sợ vợ.】
【Hai người tuy trước đây không phải người yêu, nhưng cùng nhau lớn lên từ nhỏ, Uất Văn Lan chỉ cần một ánh mắt, Tống Triều Văn đã biết phải làm gì rồi.】
【Tôi là kẻ tham ăn, khi nào thì cảnh "đó đó" trong căn nhà nát của pháo hôi, củi khô gặp lửa đây?】
……
Kể từ ngày đọc được đạn mạc, tôi đã biết Uất Văn Lan sớm muộn gì cũng sẽ rời đi.
Cậu ấy còn bao nhiêu là việc phải giải quyết, không thể ở mãi đây với tôi được.
Nhưng tôi tham lam, luôn muốn ngày đó đến muộn hơn, muộn hơn chút nữa.
Uất Văn Lan kéo tôi ra ngoài nói chuyện riêng.
「Ngày mai đi sao? Vậy để tôi thu dọn đồ đạc cho cậu...」
「Không cần mang gì cả.」
Uất Văn Lan ngập ngừng,
「Đi ngay bây giờ.」
Cả hai đều im lặng.
Phải rồi, ở Kinh Thành thì cái gì mà chẳng có?
Đến tận hôm nay, tôi mới cảm thấy mình gần Uất Văn Lan thêm một chút, vậy mà đã phải chia ly rồi.
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn quyết định hỏi câu hỏi mà mình muốn biết nhất,