「bạn bè, cha mẹ, thậm chí là...」
Ánh mắt Uất Chiếu An chậm rãi dừng lại trên người tôi.
Tôi là người đầu tiên đến nhà máy bỏ hoang phía Bắc thành phố.
Đơn thương đ/ộc mã, sau khi hạ gục năm tên, tôi bị một phát sú/ng trúng cánh tay, rồi bị trói lại.
Uất Chiếu An bước đến trước mặt tôi.
Gương mặt hắn vặn vẹo, đáy mắt hiện lên vẻ đi/ên cuồ/ng.
「Đến cả hạng người như mày, trong mắt cũng chỉ có nó thôi sao?」
Uất Chiếu An nghiến răng nghiến lợi:
「Là mày nằm trên hay nó nằm trên? Mày khăng khăng theo đuôi nó như thế, Uất Văn Lan không ít lần cho mày lợi lộc gì đúng không?」
「Thằng anh trai này của tao trên giường trông như thế nào? Nó làm mày sướng lắm phải không...」
「Uất Chiếu An.」
Tôi ngắt lời hắn:
「Tao theo đuôi Uất Văn Lan không phải vì những lợi lộc mà nó cho tao. Tao muốn ở bên cạnh nó là vì tao yêu nó.」
「Mày năng lực kém cỏi, chỉ muốn ăn xổi ở thì, nên người ta mới nhìn mày bằng ánh mắt đó.」
「Tất cả những gì nó có được đều là do nó tự tranh đấu mà ra, dù có mất đi sự hỗ trợ của nhà họ Uất cũng chẳng ảnh hưởng gì. Còn tất cả những gì mày có được đều là đồ cư/ớp gi/ật, mày không có năng lực giữ lấy, bây giờ chẳng qua chỉ là gieo gió gặt bão thôi.」
「Tao cần mày dạy đời tao à?」
Uất Chiếu An thở dốc:
「Cư/ớp được, thì đó cũng là của tao.」
「Chỉ cần Uất Văn Lan ch*t, chỉ cần nó ch*t, thì đồ của tao sẽ không còn ai cư/ớp được nữa.」
Uất Chiếu An giơ cao tay.
Đoàng!
Tôi đã mài đ/ứt sợi dây trói sau lưng từ lúc nào, lao mạnh vào người Uất Chiếu An.
Viên đạn bay chệch hướng.
Uất Chiếu An còn muốn động thủ, đã bị tôi nhanh như chớp tháo khớp cánh tay.
Bắt giặc phải bắt vua trước, thấy Uất Chiếu An bị tôi ấn xuống đất, đám tay chân của hắn cũng không dám manh động.
Bên tai là tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Cánh tay trúng đạn lâu không được băng bó, m/áu chảy đầy đất.
Có thể kiên trì đến tận bây giờ đã là giới hạn rồi.
Tôi tận mắt nhìn thấy Uất Văn Lan được c/ứu, Uất Chiếu An bị giải đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Nằm ngửa trên mặt đất.
「Giang Hạc Trì!」
Bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc của Uất Văn Lan.
Tôi vốn muốn cười, cười để nói rằng:
「Không sao, da dày th!t b/éo, chút vết thương nhỏ này có là gì.」
Nhưng tôi hết sức rồi, trước mắt cứ tối sầm lại.
Trước khi hoàn toàn nhắm mắt, có người nhào vào lòng tôi.
14
Tôi nằm suốt một ngày một đêm mới mở mắt ra.
Trong mơ toàn là đôi mắt đẫm lệ của Uất Văn Lan.
Vừa mở mắt ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy lại là kẻ không muốn gặp nhất: Tống Triều Văn.
「Tỉnh rồi à?」
「Có chỗ nào khó chịu không?」
「Không.」
Tôi quay đầu sang hướng khác, vẫn không thấy Uất Văn Lan.
「Công ty có chút việc, nó sợ ồn ào ảnh hưởng đến cậu nên sang phòng bên họp trực tuyến rồi.」
Tống Triều Văn không nhịn được nói:
「Tay không tấc sắt mà dám xông vào đó, cậu đúng là có bản lĩnh.」
「Tôi nể cậu là một đối thủ, cạnh tranh công bằng, thế nào?」
Tôi nhếch mép:
「Cậu lấy tư cách gì?」
Tống Triều Văn tức gi/ận bỏ đi thẳng.
Tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đã qua bao lâu, cửa phòng b/ệnh lại mở ra.
「Học nhanh thật, giờ còn biết dùng cả thành ngữ cơ à?」
Những lời nói ở nhà máy bỏ hoang, Uất Văn Lan đều nghe thấy cả rồi.
Nó khoanh tay trước ngựk, cúi đầu lại gần tôi:
「Gan cũng lớn thật, không nhìn thấy Uất Chiếu An cầm gì trên tay à? Vậy mà dám lao vào?」
Tôi không chớp mắt nhìn nó.
Một Uất Văn Lan không bị thương, sống động.
Tôi nói:
「Tôi đ/au.」
Biểu cảm trên mặt Uất Văn Lan nhanh chóng không giấu nổi nữa:
「đ/au chỗ nào? Cánh tay hay là đầu?」
「Tôi đi gọi bác sĩ...」
Tôi lặng lẽ nói nốt vế sau:
「đ/au ngựk.」
Có thể cảm nhận rõ ràng Uất Văn Lan khựng lại một chút:
「Ngựk?」
Tôi không đổi sắc mặt tiếp tục nói:
「Có lẽ cậu cắn tôi một cái là khỏi ngay.」
Tôi nhanh chóng biết được cái giá của việc nói dối.
Uất Văn Lan cắn thật, kiểu cắn đến chảy m/áu.
Tay nó dần dần vuốt ve xuống dưới.
Tôi thở dốc, lần này đến chạy cũng không chạy nổi.
「Đừng...」
Uất Văn Lan dừng lại.
Trên mặt nó vẫn vương nụ cười đắc ý khi trò đùa thành công:
「Đợi cậu khỏe rồi tính tiếp.」
Một tuần sau cuối cùng cũng được xuất viện.
Gần như vừa về đến nhà, đạn mạc đã bị nh/ốt vào phòng tối.
Uất Văn Lan nhìn thì lợi hại, nhưng thực tế lại hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Hai người lóng ngóng, cũng mày mò ra được vài đường lối.
Vợ hung dữ thật, lúc nào cũng cắn tôi, còn hở tí là đòi dừng.
Nhưng chỉ cần tôi giả vờ đáng thương một chút, nó lại vòng tay ôm lấy cổ tôi, hôn tôi một cái.
Đợi mọi chuyện kết thúc, bên ngoài ánh bình minh đã le lói.
Tôi kéo rèm che sáng lại.
Vừa nằm lại giường, Uất Văn Lan đã lăn vào lòng tôi.
Tôi hôn lên đỉnh đầu nó.
Của tôi.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy Uất Văn Lan ở chỗ trưởng thôn, tôi đã biết, nó là của tôi.