Tạo nên một bầu không khí kỳ quặc mà m/ập mờ.
Sau đó, Sở Lê cử động.
Những ngón tay hắn vuốt ve gương mặt tôi, đầu ngón tay có vết chai mỏng, hơi thô ráp, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng. Hắn rủ mắt, những ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên.
Tôi cũng không lùi lại.
"Đại ca?" Tôi gọi hắn một tiếng.
Hắn khẽ cười, ngón tay mơn trớn cằm tôi: "Hứa Trú, cậu sẽ không thực sự cho rằng tôi để cậu đi theo mình chỉ để làm tiểu đệ của tôi đấy chứ?"
Cơn buồn ngủ của tôi bị xua tan quá nửa, tôi thở dài, gọi tên hắn: "Sở Lê, tôi đi theo anh, cũng không phải chỉ để anh làm đại ca của tôi thôi đâu."
Ngoại hình của Sở Lê thực sự quá hợp gu thẩm mỹ của tôi.
Trạng thái tinh thần cũng xinh đẹp y như tôi.
Hơn nữa hắn còn rất mạnh, không cần tôi bảo vệ.
Một tháng qua, tôi lười biếng như vậy, mỗi ngày hai mươi bốn tiếng thì ngủ hết mười lăm tiếng, phế vật như vậy, vật tư cơ bản đều do Sở Lê tìm, nơi ở cũng do hắn tìm, hắn ngủ đâu tôi cũng ngủ theo đó, vậy mà chưa từng thấy hắn vứt bỏ tôi lấy một lần.
Hắn là mỏ neo của tôi ở cái thế giới dị biệt không căn cơ, không cảm giác thuộc về này.
Hắn cho tôi lý do để tiếp tục sống sót.
Yết hầu Sở Lê khẽ chuyển động, hắn nhìn chằm chằm vào tôi, ý cười trêu chọc thường ngày thu lại, đôi mắt hồ ly ấy chứa đầy sự tập trung và nghiêm túc. Ngọn than đỏ cam cuối cùng tắt ngấm.
Xung quanh chìm vào bóng tối.
Hơi thở của hắn phả lên má tôi, trán chúng tôi chạm vào nhau, đang định--
Tiếng x/é gió đột ngột ập đến!
Không phải tiếng gió, mà là tiếng rít x/é toạc không khí. Một mũi tên nước lạnh lẽo lao tới, Sở Lê không thèm ngẩng đầu, một đoàn lửa nóng rực xuất hiện từ hư không, xèo một tiếng, mũi tên nước trực tiếp bốc hơi thành sương trắng.
Tôi nhìn rõ sự khao khát và tập trung trong mắt hắn hóa thành sự khó chịu và sát ý vì bị làm phiền!
"Chà, tên mặt trắng này cũng là dị năng giả đấy!"
Năm bóng người chậm rãi bước ra.
Ba nam một nữ.
Trong đó một người đàn ông g/ầy cao cầm một cây cung làm từ nước, một gã to con toàn thân bao quanh bởi tia sét tím lách tách, một thiếu niên có vẻ ngoài tinh xảo cười như một tên b/ệnh kiều, chân trần, cổ chân tái nhợt quấn hai con rắn nhỏ màu xanh.
Người phụ nữ trung niên trông có vẻ yếu đuối mong manh, nhưng trực giác mách bảo cô ta cũng là một dị năng giả.
Ánh mắt người đàn ông g/ầy cao rơi vào phần th!t thỏ chưa ăn hết trên đống lửa và vài hộp th!t bò.
"Nhàn nhã gh/ê nhỉ, hai người anh em." Người đàn ông g/ầy cao chĩa mũi tên nước vào chúng tôi, thần thái kh/inh miệt và cao ngạo, "Tự giác giao vật tư ra đây, tôi sẽ cân nhắc để lại cho các người cái x/ác toàn vẹn."
"Anh ơi." Thiếu niên nhìn chúng tôi như thể đang đá/nh giá hàng hóa, làm nũng, "Rắn của em lại thăng cấp rồi, để họ thử đ/ộc của rắn nhỏ nhà em đi."
Cậu ta mãn nguyện ngắm nghía gương mặt chúng tôi, cười đ/ộc á/c và tà/n nh/ẫn: "Thật là hai người đẹp hoàn hảo, khi bị đ/ập nát, bị tr/a t/ấn, gào khóc c/ầu x/in chắc chắn sẽ đặc biệt đẹp lắm đây!"
...
Nghe họ ba hoa chích chòe, tôi lại bắt đầu ngáp, đuôi mắt rơm rớm nước.
Thực ra cũng không sợ lắm, tôi hỏi: "đá/nh lại họ không?"
Sở Lê cười mỉa mai: "Một đám kiến hôi thôi."
Hắn búng tay một cái.
Xung quanh bất ngờ dâng lên vòng lửa cao hai mét, bao vây tất cả mọi người, nhiệt độ không khí tăng lên với tốc độ k/inh h/oàng.
Ánh lửa cam đỏ nhảy múa trong đôi mắt lạnh lùng thờ ơ của hắn, q/uỷ dị và diễm lệ.
"Tám... dị năng giả cấp tám?!"
Sắc mặt người phụ nữ trung niên thay đổi, giọng r/un r/ẩy: "Dị năng giả trên cấp năm chỉ đếm trên đầu ngón tay, rốt cuộc anh là ai?"
Sở Lê mỉm cười: "Sở Lê."
Sắc mặt năm người đồng loạt thay đổi!
...
Ba phút sau.
Dị năng nước của người đàn ông g/ầy cao bị ngọn lửa th/iêu đ/ốt đến sôi sục, nước đó trực tiếp đổ ập lên da hắn, sau vài tiếng gào thét, hắn bị lưỡi lửa c/ắt đ/ứt cổ họng.
Tia sét tím của gã to con trước nắm đ/ấm lửa khổng lồ không chịu nổi một đò/n, cả người bị đá/nh bay ra ngoài, va vào thân cây, sống ch*t không rõ.
Trên người thiếu niên là những vết bỏng ở các mức độ khác nhau, đ/au đớn khiến gương mặt cậu ta biến dạng, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi và hung á/c, hai con rắn xanh nhỏ lao ra, nhưng mục tiêu không phải Sở Lê, mà là--
Tôi.
Tôi chỉ ngồi cạnh đống lửa, cố gắng chớp chớp đôi mắt đang nặng trĩu, mặc dù cuộc chiến rất kịch liệt, nhưng người đã ăn no như tôi chỉ muốn ngủ.
Thấy bóng đen lao tới, tôi không hề động đậy, mảnh d/ao c/ắt th!t thỏ trong tay b/ắn vút ra, hai con rắn bị xuyên thủng bảy tấc cùng lúc, ghim ch/ặt vào thân cây.
"Rắn nhỏ của tôi! Á á á á á! Tao muốn gi*t mày!" Thấy thú cưng bị tôi gi*t, thiếu niên như phát đi/ên lao về phía tôi, kết quả va phải một bức tường lửa, cậu ta phát ra tiếng gào thét đ/au đớn, nhưng rất nhanh, âm thanh biến mất hoàn toàn.
Người phụ nữ đột ngột quay đầu, đối diện với mắt tôi.
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc đ/au nhói như xuyên thấu, sắc mặt tái nhợt.
Hệ thống: 【Đệt, ký chủ! Cô ta là dị năng giả hệ tinh thần! Á á á á, dám b/ắt n/ạt ký chủ của ta!】
Một luồng năng lượng như từ trường bảo vệ n/ão bộ tôi, phản đò/n mạnh mẽ!
"Á!" Người phụ nữ kêu thảm thiết rồi ngã xuống đất, ôm đầu lăn lộn.
Sở Lê lao tới, đỡ lấy cơ thể đang chống tay xuống đất của tôi, giọng điệu lo lắng: "Hứa Trú!"
Hắn búng tay, một đoàn lửa bốc lên bao trùm lấy người phụ nữ, tiếng của cô ta càng trở nên thê lương, dù có lăn lộn trên đất cũng không thể dập tắt ngọn lửa trên người.
Toàn thân tôi r/un r/ẩy, ôm ngựk phun ra một ngụm m/áu, rồi lại ngất đi.
...
10
"Hứa Trú, đây là tài liệu cậu muốn." Vật thí nghiệm 001, không, bây giờ anh ta tên là Khương Trạm.
"Cha mẹ ruột của cậu kể từ khi cậu bị phòng thí nghiệm b/ắt c/óc đã tìm cậu suốt mười năm không ngủ không nghỉ."
"Cho đến tám năm trước, họ nhận được một chút tin tức ít ỏi về cậu, vội vàng đi tìm cậu, nhưng không may gặp t/ai n/ạn xe trên đường--"
"Cha cậu bị c/ắt c/ụt chân trái từ đầu gối trở xuống, mẹ cậu do đầu bị va đ/ập mạnh dẫn đến mất một phần ký ức, bà ấy không còn nhớ cậu nữa."
"Con người luôn phải tiến về phía trước, mười năm đó quá đ/au đớn và thê thảm, tất cả mọi người, bao gồm cả cha cậu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng trong sự im lặng kéo dài, đều chọn cách giấu mẹ cậu chuyện bà ấy từng có một đứa con trai."