Công chúa kem dâu của tôi

Chương 10

08/07/2026 15:37

Tôi: "Ừ."

Đôi mắt màu tím của anh ta đọng đầy nước mắt, rồi cứ thế lã chã rơi xuống.

Tôi: "?"

đ/au là tôi đ/au chứ có phải anh đâu, anh khóc cái gì?

Úc Thanh Quy hôn lên vết s/ẹo của tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi, nghẹn ngào nói: "Anh chỉ muốn nâng niu em trong lòng bàn tay, che chở cho em, không để em chịu bất cứ tổn thương nào. Sao em có thể đối xử với bản thân như thế?"

Tôi: "......"

Tuy tôi thấy nói chuyện này lúc này không thích hợp lắm, nhưng tôi vẫn phải nói: "Úc Thanh Quy, anh phải nghĩ cho kỹ, tôi không có tuyến thể, anh ở bên tôi, tôi không thể sinh con cho anh, thậm chí kỳ nh.ạy cả.m của anh, tôi cũng không thể xoa dịu được."

Thế giới này dường như rất coi trọng khả năng sinh sản của O và việc kế thừa dòng dõi.

Còn chuyện xoa dịu nữa.

Ngay cả khi tuyến thể còn đó, chắc gì đã xoa dịu được?

Dù sao thông tin tố của tôi khó ngửi như vậy.

Biết đâu anh ta ngửi ngửi rồi lại "xìu" luôn, chi bằng tiêm th/uốc ức chế cho xong.

Úc Thanh Quy kinh ngạc tột độ, không ngờ từ kênh tình cảm lại chuyển sang kênh đàm phán lý trí nhanh đến vậy: "Lận Kỳ Hựu! Em nghĩ anh vì chuyện này mà bỏ rơi em sao?!!"

Tôi trầm ngâm: "Tôi không nghi ngờ chân tâm, nhưng chân tâm luôn thay đổi trong chớp mắt. Tôi không muốn hai chúng ta sau này đi đến kết cục lưỡng bại câu thương."

Úc Thanh Quy: "?"

Tôi nhẹ nhàng nói: "Nếu sau này anh ngoại tình, trừ khi anh gi*t tôi trước, nếu không tôi sẽ gi*t anh, rồi t/ự s*t."

Vì Úc Thanh Quy yêu tôi đã ch*t rồi, thì cái vỏ bọc này của anh ta cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Cùng nhau xuống địa ngục đi.

Úc Thanh Quy: "......"

Tôi đẩy kính, nghiêm túc nhìn anh ta: "Tôi cho anh cơ hội cuối cùng để suy nghĩ, đi hay ở?"

"Anh đi, chúng ta coi như chia tay, mọi thứ của anh sau này không liên quan gì đến tôi."

"Anh ở lại, thì mạng của anh, không còn thuộc về riêng anh nữa."

Úc Thanh Quy siết ch/ặt hàm, trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c.

Đột nhiên bế thốc tôi lên, bước vào phòng ngủ, ném lên giường.

Tôi: "?!"

Úc Thanh Quy chạm vào vết s/ẹo sau gáy tôi, giọng không nghe ra cảm xúc: "Vết thương của em, lành hẳn chưa?"

Tôi kỳ lạ đáp: "Lành rồi."

Úc Thanh Quy mỉm cười dịu dàng, trong đôi mắt tím đang đ/è nén thứ gì đó sắp sửa thoát khỏi lồng ngựk, tựa như mặt biển phẳng lặng che đậy những con sóng ngầm bên dưới, nguy hiểm và u ám.

"Lận Kỳ Hựu, vậy hôm nay anh cho em câu trả lời."

"Đừng c/ầu x/in tha thứ."

Tôi: "?"

......

............

..............

15

Ba ngày sau.

Người tôi tê liệt rồi.

Tôi cảm thấy cái eo của mình đã bỏ nhà đi bụi.

Thông tin tố mùi kem dâu tây mát lạnh bao vây lấy tôi, cơ thể nóng hổi lại đ/è lên ng/ười tôi lần nữa.

Anh ta nắm lấy cổ chân tôi.

Nhìn bộ dạng lại muốn tiếp tục.

Tôi: "......"

Người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Tôi chân thành nói: "Chồng ơi, em sai rồi."

Cho em ngủ một giấc đi đại ca.

Thể lực của Alpha kinh khủng thật đấy, đến một vật thí nghiệm như tôi cũng hơi không chịu nổi.

Úc Thanh Quy hôn một cái lên trán tôi: "Sai ở đâu?"

Tôi thuận nước đẩy thuyền: "Em không nên bắt anh chọn lựa, em nên nói rằng, dù em có biến thành bộ dạng gì thì anh cũng không được bỏ em, em là của riêng một mình anh."

Úc Thanh Quy hôn thêm một cái lên dái tai tôi: "Ngoan lắm, vậy chúng ta tiếp tục."

Tôi: "......"

16

Ba ngày sau nữa.

Tôi cảm thấy người đã hơi... "đăng xuất" rồi.

Úc Thanh Quy cuối cùng cũng chịu buông tha cho tôi.

Anh ta giúp tôi tắm rửa, nhưng không làm sạch bên trong--

Thực ra cũng không cần làm sạch, thể chất O này của tôi, khoang sinh sản có thể tự hấp thụ.

Tranh thủ lúc anh ta đi tắm.

Hệ thống lén lút ló đầu ra: 【Ký chủ, nếu hôm đó anh ta đi thật thì sao? Anh thực sự sẽ buông tha cho anh ta à?】

Tôi nhìn khắp người đầy vết cắn và dấu hôn, toàn thân như bị ướp trong thông tin tố kem dâu tây, lạnh nhạt đáp: 【Sẽ.】

【Nếu hôm đó anh ta bước ra khỏi cánh cửa kia, dù tôi có thích anh ta đến đâu, từ nay về sau chúng tôi cũng sẽ không còn bất kỳ khả năng nào nữa.】

Hệ thống cũng chẳng biết đã đọc bao nhiêu tiểu thuyết b/ệnh kiều, hậm hực nói: 【Tôi tưởng anh sẽ nói không, anh sẽ giam cầm anh ta, bẻ g/ãy chân anh ta, nh/ốt anh ta lại chứ.】

Tôi: 【Tôi chỉ muốn một người yêu tôi toàn tâm toàn ý, chỉ là người này thôi. Giam giữ một người không yêu mình nhiều đến thế, chẳng thú vị gì cả.】

【Tôi đặt vấn đề trước mặt anh ta, hôm nay anh ta do dự, ngày mai có thể sẽ ngoại tình, chỉ thêm phiền muộn, chi bằng kết thúc ngay từ đầu. Khoảng thời gian này từng sở hữu, cũng không uổng kiếp này.】

Hệ thống r/un r/ẩy: 【Anh lý trí đến mức đ/áng s/ợ, không hổ danh là kẻ tà/n nh/ẫn tự đào tuyến thể mà không cần th/uốc mê.】

Tôi nhìn cánh cửa phòng tắm, chạm vào vết s/ẹo sau gáy, rất vui vẻ: 【Nhưng anh ta đã chọn tôi rồi mà.】

【Từ nay về sau, anh ta không thể nào thoát khỏi tôi được nữa.】

Biết rõ trước mặt là vực thẳm, bước lên một bước là vạn kiếp bất phục, anh ta chẳng phải cũng đã bước vào rồi sao?

Anh ta tức gi/ận, anh ta phẫn nộ, anh ta xót xa.

Hết lần này đến lần khác x/ác nhận tôi đang ở bên cạnh anh ta.

Nàng công chúa kem dâu tây xinh đẹp đáng yêu ơi......

Tôi che mắt, khẽ bật cười, giọng điệu vui vẻ, b/ệnh hoạn và thỏa mãn: 【Anh ta không rời xa tôi được đâu.】

【Anh ta yêu tôi.】

Hệ thống: 【Tôi chưa từng thấy loại "đi/ên" như anh bao giờ.】

17

Sau ngày hôm đó, Úc Thanh Quy càng bám lấy tôi hơn.

Anh ta đưa tôi đi dự đủ loại yến tiệc, tuyên bố chủ quyền.

Úc Thanh Quy đang hàn huyên với đám anh em quân bộ của mình, mặt mày hớn hở, thỉnh thoảng lại nhìn về phía này, cũng chẳng biết đang nói cái gì.

Còn tôi thì ngồi trên sofa khu nghỉ ngơi, cầm một cây kem ăn.

Vị dâu tây, ngọt, lạnh, hơi chua, hương sữa cũng đậm đà, mùi vị rất ngon.

Chỉ là không ngon bằng Úc Thanh Quy.

Đúng lúc này, một bóng đen cao lớn bao trùm lấy tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên.

Bộ quân phục màu đen của Đế quốc làm nổi bật vóc dáng thẳng tắp như sú/ng, thắt lưng màu bạc làm nổi bật vòng eo thon gọn, cầu vai đính huy hiệu ngôi sao vàng sẫm, ánh lạnh tỏa ra.

Điều khiến người ta kinh ngạc nhất, chính là gương mặt của thanh niên kia.

Nét tuấn mỹ pha trộn giữa sự lạnh lùng và sắc bén, tóc đen mắt đen, chỉ cần ngước mắt lên đã có cảm giác áp bức cực mạnh.

"Cậu là Lận thiếu Lận Kỳ Hựu?"

Giọng nói cũng rất hay, lạnh lùng từ tính.

Tôi đứng dậy, đầy hứng thú nhìn anh ta: "Đúng vậy, anh là?"

Thanh niên trả lời: "Phương Tụng."

Đây chính là chỉ huy trưởng của Đế quốc, nhân vật thụ chính Phương Tụng??!

Tôi kinh ngạc đá/nh giá anh ta.

Một Alpha trông đầy vẻ "công" như thế này, trong cốt truyện gốc lại là thụ??!

Hệ thống: 【A lô, ký chủ, anh đang cảm thán cái quái gì thế, anh ta là tình địch của anh đấy!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm