Hoán đổi thân xác với nữ thần

Chương 6

08/07/2026 15:41

"Thể chất của cậu đúng là đ/áng s/ợ, tớ bấm dây đàn guitar cứ như đang bấm vào lưỡi d/ao vậy QAQ."

Tôi: "..."

Bình thường đi hát ở quán bar tôi đâu có chơi guitar.

Trước đây tôi cũng từng muốn học, vừa m/ua một cây đàn về, sau khi thử bấm vào thì...

Cảm giác những sợi dây đàn mảnh khảnh, dai chắc cứa vào đầu ngón tay khiến linh h/ồn tôi như được thăng hoa.

Thế là bỏ cuộc.

Vậy mà Lâu Canh đầu sắt, đến cả bao ngón tay cũng không đeo...

Nhớ lại cảnh cậu ấy vừa đàn vừa hát rất tự nhiên, biểu cảm và tông giọng được kiểm soát cực tốt.

Đúng là Ninja Rùa.

Tôi nâng ngón tay cậu ấy lên, nhẹ nhàng thổi, dỗ dành: "Lát nữa là hết đ/au thôi, tớ thổi cho cậu này."

Luồng hơi thổi qua, ngón tay cậu ấy khẽ co lại.

Ngay sau đó.

Một nụ hôn ấm áp, mềm mại đặt lên mặt tôi.

Tôi nhìn gương mặt mình đang chăm chú nhìn tôi, trong đôi mắt cún lấp lánh những ánh sao vui sướng.

Nữ thần hôn tôi, trong lòng tôi tất nhiên là vui rồi.

Nhưng mà, cậu ấy dùng gương mặt của chính tôi để hôn tôi, tôi thấy kỳ lạ quá đi mất.

Lâu Canh khoái chí nói: "Hì hì hì, Mạch Mạch, tớ dùng thân x/ác của cậu để hôn chính mình, thế này có tính là cậu chủ động hôn tớ không?"

Tôi: "?"

Tôi: "..."

12

Lâu Canh cũng giống tôi, dường như không có công việc gì.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, không phải dùng thân x/ác cậu ấy để giao thiệp với người quen của cậu ấy là tốt nhất.

Nhưng cậu ấy rất giàu.

Tôi từng xem qua đống đồ nữ của cậu ấy, tuy cũng có đồ may sẵn, nhưng đa phần đều là hàng thiết kế riêng, chất liệu rất tốt. Dưới sự nũng nịu của cậu ấy, tôi cũng từng mặc thử vài lần.

Đồ được đo ni đóng giày hoàn toàn theo vóc dáng của cậu ấy.

Thậm chí tôi còn xem qua số dư thẻ ngân hàng của cậu ấy, dãy số dài dằng dặc kia...

Còn giàu hơn cả tôi!

Nói thế nào thì tôi cũng là thiếu gia nhà họ Kỳ, mỗi tháng có năm trăm nghìn tiền tiêu vặt cố định, chưa kể thỉnh thoảng còn được anh trai - người nắm quyền nhà họ Kỳ - "tiếp tế".

Đó là còn chưa tính đến các tài sản mà bố mẹ và anh trai đứng tên cho tôi, cổ tức mỗi quý đều là một con số khổng lồ.

Trước đây tôi từng nghĩ, nếu theo đuổi được nữ thần, nhất định tôi sẽ mang những thứ tốt nhất thế giới đến trước mặt cô ấy!

Không ngờ nữ thần còn giàu hơn cả tôi o(╥﹏╥)o

Tôi cảm thấy vô cùng thất bại: "Tại sao cậu lại có nhiều tiền thế..."

Lâu Canh: "Ồ, có cái là tự ki/ếm, có cái là đào mỏ anh em thôi."

Cậu ấy nói một cách đương nhiên: "Họ giàu thế, tiêu sao cho hết? Tớ giúp họ tiêu bớt thôi."

"Tớ có một ông anh gần đây cuối cùng cũng chịu khởi nghiệp, đối tượng để tớ 'đào mỏ' lại có thêm một người rồi, hì hì hì ~"

Tôi: "..."

13

Sáng ra tỉnh giấc.

Tôi phát hiện trước ngựk mình có một cái đầu bù xù, mái tóc trên đầu rất dài, lại còn rối bời.

Tôi: "?"

Tôi nhìn tay mình.

Đúng rồi, là tay thật của tôi.

Cuối cùng cũng đổi lại được thân x/ác rồi sao?!

14

Suốt nửa tháng nay, chúng tôi đã thử đủ mọi cách.

Bao gồm nhưng không giới hạn ở việc leo núi đi chùa lạy Phật, lạy Quan Âm, lạy Ngọc Hoàng, lạy Thần Tài, lạy đủ các vị thần tiên, thậm chí còn nhờ vả mời đạo sĩ trừ tà, mời bà đồng nhảy múa.

Thậm chí còn húc đầu vào nhau như trong hoạt hình, gọi hệ thống như trong tiểu thuyết.

Thế nhưng đều vô ích.

Lâu Canh thậm chí còn tra c/ứu dự báo thời tiết xem có trận mưa giông nào không, để xem liệu bị sét đá/nh có đổi lại được không.

Tôi yếu ớt nói: "...Có một khả năng là, nếu bị sét đá/nh, với tình trạng cơ thể của tôi, tôi sẽ 'đi' luôn đấy?"

Lâu Canh: "..."

Lâu Canh càng ngày càng bồn chồn, cuối cùng cũng chịu thú nhận với tôi.

Cậu ấy nói: "Tớ từng là vật thí nghiệm của một tổ chức thí nghiệm trên người quy mô lớn, bị nh/ốt trong đó hơn mười năm, cuối cùng mới cùng anh em cùng cảnh ngộ trốn thoát được."

"Nhưng trên cơ thể tớ vẫn còn sót lại đủ loại th/uốc tiêm trong quá trình thí nghiệm, phát tác lên thì khiến người ta sống không bằng ch*t."

Lâu Canh chỉ thấy rất xui xẻo: "Cậu không đáng phải chịu nỗi khổ này thay tớ."

Suỵt...

Tổ chức thí nghiệm trên người?

Hồi nhỏ tôi từng lén nghe mẹ nhắc đến sau cánh cửa thư phòng.

Mẹ nói tôi bị nh/ốt trong đó ba tháng?

Chẳng lẽ tôi và cậu ấy bị nh/ốt trong cùng một tổ chức thí nghiệm sao?

Đúng là nghiệt duyên mà...

Tôi: "Không sao, tớ chịu được."

Ch*t ti/ệt, tuy tôi không có ký ức của ba tháng đó, nhưng mười mấy năm qua tôi cũng đâu có khá khẩm gì hơn, hay ốm đ/au, đều quen rồi.

Cảm giác đ/au gấp mấy lần người thường, còn gì mà tôi không chịu được chứ ha ha ha (rưng rưng).

Cũng may là theo tuổi tác, số lần ốm đ/au giảm dần, giờ cơ bản không còn ốm vặt nữa, nên cũng dễ thở hơn chút.

Thậm chí tôi còn gh/en tị với cơ thể cậu ấy vì có cảm giác đ/au của người bình thường, khả năng hồi phục lại mạnh. Mấy hôm trước tay tôi vô tình bị trầy da, cảm giác đ/au đó gần như bằng không, hơn nữa chỉ vài phút sau là lành ngay.

Trải nghiệm quá khứ của cậu ấy khiến tôi rất thương cậu ấy.

Nhưng tôi thấy mình cũng nên thương chính mình một chút TvT.

Tôi hỏi cậu ấy: "Vậy di chứng này bao lâu phát tác một lần? Những anh em thí nghiệm khác của cậu thì sao?"

Lâu Canh khô khốc đáp: "Không nói trước được, tùy thể chất mỗi người, có người nửa năm một năm mới phát tác một lần, xui thì tháng nào cũng bị. Tớ thì không theo quy luật nào, khi thì nửa năm, khi thì hai ba tháng, khi thì một tháng..."

"Mỗi lần phát tác, nhanh thì ba bốn ngày, lâu thì mười ngày nửa tháng."

Tôi: "..."

"Lần gần nhất tớ phát tác đã là ba tháng trước rồi, Mạch Mạch, sẽ không xui xẻo đến thế đâu nhỉ?"

Tôi lười biếng ngáp một cái, cuộn tròn trong lòng cậu ấy ngủ, buông xuôi nói: "Nước đến thì đắp đất, binh đến thì tướng chặn."

"đ/au thì đ/au, tớ đ/au lần này thay cậu thì cậu không cần phải đ/au thêm lần nữa, đây là chuyện tốt."

Lâu Canh sụp đổ quay vòng vòng: "...Đây mà gọi là chuyện tốt sao!"

Cứ như vậy trôi qua hai ngày.

Lượng th/uốc tồn dư trong cơ thể Lâu Canh thực sự phát tác.

Cũng gần giống như lúc tôi ốm.

Chỉ là đ/au đến mức chẳng còn sức lực làm việc gì khác.

Tôi mệt mỏi nằm cuộn tròn trên giường không nói năng gì.

Lâu Canh cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể ở bên cạnh dỗ dành tôi.

May mắn là ba ngày sau thì hết đ/au.

Trước đây tôi ốm toàn phải khổ sở mất cả tuần liền.

Tôi: "Gh/en tị thật."

Lâu Canh: "???"

Lâu Canh: "..."

15

Giờ đổi lại được rồi.

Chẳng làm gì cả mà tự nhiên đổi lại được?

Thế giới rộng lớn, cái gì cũng có thể xảy ra.

Tôi lười suy nghĩ.

Thế là ôm cậu ấy tiếp tục ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm