Nguyện Hướng Minh

Chương 3

08/07/2026 15:46

Hệ thống cạn lời: 【……】

Ta bắt đầu xem xét cốt truyện.

Quân Thừa Chiêu không phải ngay từ đầu đã là một củ cải trắng nhỏ bé, vàng vọt trong ruộng.

Từ cái tên Hoàng đế đặt cho hắn là có thể thấy rõ.

Thừa Chiêu.

Thừa hưởng ánh sáng mà tới, rạng rỡ giữa thế gian.

Ngoài mấy vị hoàng tử lớn tuổi ban đầu, tên gọi còn tạm ổn, nhưng đến những đứa trẻ sau này, cái tên bắt đầu trở nên tùy tiện.

Nào là Quân Nhu, Quân Thanh, Quân Tầm, Quân Hứa, Quân Dã…

Còn về nam chính Thái tử, tên là Quân Vọng.

Ta: 「???」

Tên của nam chính chẳng phải mới giống phản diện hơn sao?

Tác giả này có sở thích quái đản gì vậy?

Ta đọc lướt mười dòng một lúc.

Mẹ của Quân Thừa Chiêu là đích nữ nhà Ôn tướng quân, lại còn là Hoàng hậu một nước, nghe nói Hoàng đế cùng bà thanh mai trúc mã lớn lên, cầm sắt hòa minh, vô cùng yêu thương nhau.

Khi đứa con đầu lòng của Hoàng hậu chào đời, Hoàng đế rất vui mừng, dù sao cũng là đích tử mong đợi bấy lâu, ông tra c/ứu đủ loại điển tịch, vung bút viết xuống cái tên Thừa Chiêu, vô cùng yêu chiều.

Nhưng vào năm hắn ba tuổi, đích thứ nữ nhà họ Tần nhập cung, nàng ta có gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, băng cơ ngọc cốt, vũ đạo xuất chúng, khiến Hoàng đế vừa gặp đã yêu, được phong làm Hoàng quý phi.

Ngay sau đó, ông cho tất cả mọi người thấy thế nào là "đế vương gia vô tình nhất".

Để nhường chỗ cho nàng ta, Hoàng đế từng bước chèn ép nhà họ Ôn, thu lại binh quyền, lấy tội mưu phản mà nhổ tận gốc nhà họ Ôn-- nam đinh nhà họ Ôn hoặc là gi*t, hoặc là lưu đày, nữ quyến bị sung vào Dịch đình.

Hoàng hậu bị phế, giam cầm trong lãnh cung, chưa đầy hai năm đã b/ệnh ch*t.

Quân Thừa Chiêu một đêm từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

Sau khi bị đày vào lãnh cung, Hoàng đế như thể không có đứa con trai này, cộng thêm sự "chiếu cố" của Hoàng quý phi, Quân Thừa Chiêu ngày ngày bị thái giám cung nữ s/ỉ nh/ục, đá/nh m/ắng, ăn không no mặc không ấm.

Hắn không giữ nổi di vật của mẹ, bị kẻ tiểu nhân cư/ớp đi giày xéo.

Quân Thừa Chiêu chính thức hắc hóa.

Sau này Hoàng quý phi tiến thêm một bước, trở thành Hoàng hậu.

Kể từ đó, hắn luôn đối đầu với nam chính đã được Hoàng đế phong làm Thái tử.

Thái tử, chính là con trai của Hoàng hậu đương triều.

Quân Thừa Chiêu còn hạ đ/ộc Hoàng đế, khiến ông liệt giường không biết sự đời.

Lược bỏ một đống cốt truyện quyền mưu.

Sau khi đấu tranh vào hồi gay cấn, Quân Thừa Chiêu bất ngờ khởi binh mưu phản!

Do khí vận của nam chính quá mạnh.

Quân Thừa Chiêu thua.

Cuối cùng hắn ch*t dưới hình ph/ạt yêu trảm (ch/ém ngang lưng), thậm chí không được vào hoàng lăng, hai đoạn thân thể cứ thế bị ném ra bãi tha m/a.

Ta: 「……」

Ta mỉm cười, Thái tử phải không?

Ngươi cứ đợi đấy cho lão tử!

Nam chính Quân Vọng đăng cơ, ta cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc.

Kết quả không ngờ trong đại lễ tế trời, rõ ràng trời quang mây tạnh, không biết từ đâu xuất hiện một đạo thiên lôi, "ầm" một tiếng, bổ ch*t hắn!

Đúng vậy, ch*t rồi!

Nam chính này cứ thế mà ch*t một cách cẩu thả!

Ta: 「?」

Nước Nam Đường một lần nữa rơi vào nội lo/ạn, các thế lực đá/nh nhau như chó với mèo, ba nước còn lại thừa cơ "thấy ngươi b/ệnh đòi mạng ngươi", diệt luôn nước Nam Đường, nhưng lại nảy sinh bất đồng khi phân chia lãnh thổ, tiếp tục chiến tranh.

Từ đó thiên hạ đại lo/ạn, sinh linh đồ thán, dân không sống nổi.

Man di, Địch Nhung thừa cơ xâm lược, đ/ốt gi*t cư/ớp bóc.

Ba nước không những không chiếm được lãnh thổ Nam Đường, còn bị đá/nh cho tan tác.

Toàn bộ khu vực Trung Nguyên chìm trong bóng tối hàng trăm năm, dân số liên tục giảm mạnh, mức độ hỗn lo/ạn sánh ngang với thời Ngũ Hồ lo/ạn Hoa trong lịch sử.

Đồ thành, đồ thành, đồ thành!

Gi*t người, gi*t người, gi*t người!

Đàn ông bị nấu, đàn bà bị ăn, trẻ con bị đ/ập, người già bị ch/ém.

Man di và Địch Nhung cũng ch/ém gi*t lẫn nhau, kẻ thua cuộc cũng bị băm vằm làm bánh bao th!t kho.

Chủ đạo là sự hủy diệt bình đẳng cho tất cả chúng sinh, không ai được thắng, không ai được sống.

Nội dung phía sau cực kỳ m/áu me t/àn b/ạo, lệch lạc tam quan, khiến ta từng nghi ngờ liệu cuốn sách này có được kiểm duyệt ở Hoa quốc không?

……Chắc là không nhỉ?

Toàn văn kết thúc bằng cảnh một người mẹ đổi con cho một người mẹ khác.

【Trên đống đổ nát, chỉ còn gió vẫn thổi từng hồi, cuốn theo tro tàn trên mặt đất, xoay vòng rồi lại rơi xuống.

Thành vẫn đang ch/áy.

Đứa trẻ không khóc.

--Hết truyện--】

Ta: 「……」

Ta hỏi hệ thống bằng giọng âm trầm: 「Kẻ thần thánh phương nào viết ra thứ văn chương b/áo th/ù xã hội này vậy?」

Giơ đại đ/ao lên!

Ta tuy là tội phạm truy nã quốc tế, cũng chẳng có cái gọi là tam quan gì, nhưng cũng đâu có sở thích ăn th!t người đâu!!!

Hệ thống cũng xem cốt truyện cùng ta, cả hệ thống cũng ch*t lặng.

Hệ thống: 【Ta cũng thấy vô lý hết sức, đi kiểm tra ngay đây.】

Năm phút sau, hệ thống quay lại.

Hệ thống: 【Tìm thấy rồi! Tên trên thông tin danh tính của tác giả này là Ngôn Tuân, Ngôn trong ngôn luận, Tuân trong lởm chởm.】

【Cuốn tiểu thuyết này thực ra đã qua nhiều lần chỉnh sửa, cái ngươi đang đọc là bản gốc.】

Hệ thống châm chọc: 【Đúng là tác giả kỳ quái b/ệnh hoạn.】

Ta: 「……」

Ai cơ?

Ngôn Tuân?

Ta khựng lại một chút, thần sắc vi diệu: 「Trùng hợp vậy sao? Được rồi, cũng có thể hiểu được.」

Đặt đại đ/ao xuống rồi gọt một quả táo.

Hệ thống nảy sinh dự cảm không lành: 【Ngươi quen tác giả này?】

Ta uyển chuyển nói: 「Một người anh em của ta ngoài đời thực. Hắn cũng giống ta, là vật thí nghiệm của tổ chức thí nghiệm cơ thể người 'Vãng Sinh', trải qua rất nhiều thí nghiệm phi nhân tính, hắn cực kỳ chán gh/ét thế gian, trạng thái tinh thần… ừm, cũng tầm tầm như ta thôi.」

「Chỉ là, hắn thuộc kiểu người chỉ biết tự nội hao chính mình, cùng lắm là lên mạng viết tiểu thuyết phát đi/ên…」

Hệ thống chấn kinh: 【Còn ngươi thì khác, ngươi chỉ biết ngoại hao người khác, hại ch*t cả thế giới?!】

Ta nở nụ cười ngây thơ: 「Hi hi.」

Đều là những kẻ trốn thoát từ tổ chức thí nghiệm, các vật thí nghiệm ít nhiều gì cũng không bình thường.

Đương nhiên cũng không có ý nói bản thân ta bình thường, chính ta cũng là một con yêu m/a q/uỷ quái.

Nhưng, trong đám vật thí nghiệm lúc thì lên cơn đi/ên, lúc thì đi/ên trường kỳ của chúng ta, Ngôn Tuân lặng lẽ viết tiểu thuyết, không ồn ào không gây chuyện đã là ngoan lắm rồi.

Còn những người khác…

Có lần ta đang gi*t người ở nước ngoài, có một người anh em thích sưu tầm xươ/ng cốt con người nhắn tin hỏi ta có thể tháo một đoạn xươ/ng của mục tiêu cho hắn không.

Ta: 「?」 Có b/ệnh.

Còn một người anh em khác làm ngôi sao là Ân Độ, cũng không soi gương xem mình trông ra sao, lúc debut thì phô trương hết mức, chọc phải một đống quyền quý. Khi đó người anh em khác là Khương Trạm - kẻ luôn chịu trách nhiệm dọn dẹp hậu quả cho mọi người - đang yêu h/ận đan xen với đối tượng của mình, kẻ chạy người đuổi, cả hai đều không thoát được, không lo nổi cho Ân Độ, cuối cùng vẫn là ta phải huy động thế lực trong nước, thậm chí xách đ/ao đi giải quyết từng đứa giúp hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm