Ta cuộn yết hầu vài cái.
Ánh mắt từng tấc từng tấc vẽ lại thần thái, ngũ quan của hắn, ánh nhìn rơi trên người hắn dần trở nên tham lam, si mê và cuồ/ng nhiệt.
Đạo lữ của ta đẹp quá...
Nhưng vừa nghĩ đến việc hắn đã làm gì mới trở nên quyến rũ đến thế, dạ dày lại kháng nghị cuộn trào, cảm giác buồn nôn nhàn nhạt xộc lên thực quản.
Ta: "..."
Ch*t ti/ệt.
Sự gh/ê t/ởm về mặt sinh lý và sự mê đắm về mặt tinh thần đang không ngừng battle.
Suy nghĩ của ta lại không tự chủ được mà bay về mười ngày mười đêm đó...
Khi đó Giang Diệc Lan chìm đắm trong d/ục v/ọng thì trông như thế nào nhỉ, có phải cũng rất đẹp không...
Kết quả là hoàn toàn không nhớ nổi.
Chỉ nhớ hắn rất đi/ên.
Lúc đó ta hoàn toàn bị áp chế, toàn thân đ/au muốn ch*t, cùng với cảm giác bị đ/è ép và cảm giác dị vật kịch liệt...
Ta ngất đi mấy lần, tỉnh lại phát hiện hắn vậy mà vẫn còn đang làm!
Ta: "..."
Ta nhắm mắt lại, sắc mặt trắng thêm vài phần, ẩn ẩn muốn nôn.
Giang Diệc Lan có lẽ cũng cảm nhận được cảm xúc của ta, mím mím môi.
Nhưng vẫn lên giường, thấy ta không từ chối, liền ôm lấy ta.
11
Yêu giới.
"Ngươi nói cái gì?! Ngươi kết đạo lữ khế với Giang Diệc Lan sao?!!"
Liên Tịch mặt đầy không thể tin nổi.
"Quý Phần, ngươi bị ép buộc à? Đợi đã, ngươi không muốn thì ai có thể ép được ngươi..."
Hắn lầm bầm: "Cái tên đi/ên vì để tránh bị khắc dấu ấn lô đỉnh mà tự khắc 'Cửu U Đoạn H/ồn Trận' lên nguyên thần của chính mình như ngươi..."
Liên Tịch: "Không phải, ngươi yêu hắn? Hay là nói có mưu đồ gì khác..."
Ta chậm rãi uống trà: "Qu/an h/ệ giữa ta và hắn không thể chỉ dùng từ 'yêu' để định nghĩa. Nếu nói là mưu đồ, thì cũng chỉ là mưu đồ người này mà thôi."
Liên Tịch: "..."
Liên Tịch há miệng: "Vậy những lần hànhz hạz lẫn nhau trước kia của các ngươi tính là gì?"
Ta: "Tính là con đường tất yếu để ở bên nhau."
Liên Tịch nhìn ta như nhìn một kẻ t/âm th/ần trốn từ b/ệnh viện ra.
Liên Tịch nhìn lên nhìn xuống ta, cuối cùng vẫn hiếu kỳ hỏi một câu: "Vậy ngươi yêu rồi, có hối h/ận vì những việc hànhz hạz hắn trước kia không? Rồi có màn 'truy phu hỏa táng tràng' không?"
Ta không hiểu lắm: "Tại sao phải hối h/ận? Chúng ta đâu phải mấy đóa bạch liên hoa bị tổng tài ngược thân ngược tâm đơn phương."
Liên Tịch ở với ta lâu, cũng hiểu được vài ví dụ hiện đại của ta, còn biết học đi đôi với hành.
Liên Tịch mặt đầy cạn lời: "Chỉ hai người các ngươi... mà hợp với từ 'bạch liên hoa' sao?"
"Thế chẳng phải là xong rồi sao, chúng ta cơ bản đều sẽ trả th/ù lại. Cái gì mà truy phu hỏa táng tràng, không thể nào. Nếu hắn lấy chuyện cũ ra nói, phàn nàn việc ta đá/nh g/ãy chân hắn, thì ta có thể nói hắn từng gân chân ta đấy. Kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng đừng nói ai."
Liên Tịch: "..."
Liên Tịch ngàn lời vạn chữ chỉ hóa thành một từ: "Cao thủ!"
12
Một tuần sau.
Giang Diệc Lan thực sự dùng thần khí giúp ta đột phá Đại Thừa.
Sét đá/nh xuống một trăm lẻ tám đạo, bên trong còn có mười đạo phụ trợ.
Suýt chút nữa thì đá/nh ch*t ta.
Nhưng cũng có thể hiểu được.
Giang Diệc Lan đột phá Đại Thừa, hình như là lúc sáu mươi mấy tuổi.
Đã là yêu nghiệt trong thiên tài.
Ta mới bốn mươi tám...
Có thể đ/è hắn một đầu, ta rất hài lòng.
Thấy ta vượt qua lôi kiếp suôn sẻ, Giang Diệc Lan cũng rất hài lòng.
"Đang nghĩ gì thế?"
Giang Diệc Lan thân mật tựa vào người ta.
Ta thành thật nói: "Đang nghĩ nếu bây giờ ta bằng tuổi ngươi..."
Giang Diệc Lan nhướng một lọn tóc của ta, hờ hững nói: "Vậy tu vi của ngươi chắc chắn cao hơn ta, ta có lẽ đã bị ngươi bẻ g/ãy tứ chi, nh/ốt trong ngục tối M/a cung, ba ngày một trận đò/n thừa sống thiếu ch*t rồi."
"Hoặc là cỏ trên m/ộ đã cao ba mét rồi."
Ta gi/ật gi/ật khóe miệng: "Có khoa trương thế không?"
Giang Diệc Lan giọng rất bình thản: "Cưng à, ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt, ngươi đã bẻ g/ãy hai cánh tay ta không?"
Ta mỉm cười: "... Là ngươi mở miệng trước, vừa đến đã nói, đâu ra con chó mất nhà vậy?"
Lúc đó ta vốn dĩ đã đầy chật vật, lại còn phẫn nộ gh/en tị với hắn đến phát đi/ên, câu khiêu khích nhẹ nhàng bâng quơ này của hắn đã đ/è bẹp cọng rơm cuối cùng của ta.
Ta không ngược ngươi thì ngược ai?
Giang Diệc Lan toàn thân tựa vào người ta, chóp mũi cọ cọ tai ta, dùng giọng điệu vừa nhạt vừa mềm nói: "Ta sai rồi. Kết đạo lữ khế rồi, ta chính là đạo lữ của ngươi, ngươi đừng luôn ngược đá/nh ta nữa được không?"
Hắn khựng lại, hàng mi ướt át rũ xuống, rất đáng thương nói: "Quý Phần, cầu ngươi đấy."
Ta chấn động: "Ngươi bị đoạt xá à?"
Đây vẫn là tên đại phản diện dù chỉ còn một hơi thở cũng không chịu cúi đầu kia sao?
Giang Diệc Lan: "... Chúng ta đã là đạo lữ rồi, không thể giống như mấy tên nhóc bồng bột chưa thành thân, cứ kích động là lại đá/nh g/ãy mấy cái xươ/ng của đối phương được."
Ta: "..."
Giang Diệc Lan không biết nghĩ đến gì, cực kỳ không vui nói: "Còn nữa, khi nào ngươi mới c/ắt đ/ứt với Liên Tịch, ta sớm đã thấy hắn chướng mắt rồi! Dù là bạn hay kẻ th/ù, ngươi chỉ được phép có mình ta thôi!"
Ta: "..."
13
Sau khi kết đạo lữ khế.
Giang Diệc Lan thay đổi hoàn toàn sự kiêu ngạo, lạnh lùng, tàn khốc, th/ù dai của trước kia, mà trở nên dịu dàng ân cần, lại còn đặc biệt thích cọ ta, ôm ta, dán lấy ta, so với sự âu yếm tạm thời trước kia, lại thêm vài phần quyến luyến.
Ta thừa nhận, ta là kiểu người ăn mềm không ăn cứng.
Sự đối kháng cứng rắn chỉ khiến ta ngược hắn đến ch*t.
Xì.
Thái độ của Giang Diệc Lan làm ta sướng.
Đặc biệt là gương mặt đẹp đến mờ ảo đó, khóe môi hơi cong, bình thường luôn mang theo nụ cười đạm mạc bình tĩnh, trong mắt phượng có loại thâm sâu khó lường khiến người ta rợn tóc gáy.
Càng như vậy, càng khiến người ta muốn nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát của hắn.
Thế nhưng, nỗi đ/au và cái ch*t cũng không thể đe dọa được hắn.
Lần đó hắn gặp đại kiếp trong cốt truyện, bị hơn mười kẻ tu m/a tu vi cao hơn hắn đã mưu tính từ trước chặn gi*t, hệ thống đều nói hắn có lẽ không sống nổi nữa.
Trên mặt đất bị m/áu tươi nhuộm đỏ, Giang Diệc Lan tựa vào vách núi, hơi thở yếu ớt, linh căn vỡ vụn, nguyên thần càng thảm không nỡ nhìn, tu vi gần như bằng không, nặng hơn bất kỳ lần bị thương nào trước kia.
Nhìn thấy kẻ th/ù là ta đến, đôi mắt phượng đó không có sự sợ hãi, vẫn yên tĩnh.
Còn mang theo một chút thấu hiểu rằng ta sẽ bồi thêm một nhát.
Ánh mắt tan rã rơi trên người ta, bình thản chấp nhận hiện thực rằng mình sắp ch*t.
Tất nhiên là không ch*t được, cuối cùng ta vẫn c/ứu hắn.
Tiếp tục hànhz hạz lẫn nhau đến tận cùng trời cuối đất.