Điều này rõ ràng vẫn chưa thỏa mãn được Phó An An.
Cô ta liếc mắt về phía góc lớp, lập tức một nam sinh đứng dậy, tiến về phía tôi:
"Thẩm Miên, kiểu tóc mới này được đấy, ai c/ắt cho cậu thế?" Cậu ta cười tủm tỉm, đưa tay gi/ật mạnh tóc tôi: "Mà này, loại người như cậu, để kiểu gì nhìn cũng x/ấu."
Cậu ta tên là Tần Tử Thâm, với mái tóc nhuộm highlight nổi bật, là đại ca có tiếng trong trường. Không ai dám đắc tội với cậu ta, ngay cả giáo viên cũng nhắm mắt làm ngơ, lý do rất đơn giản - cậu ta là con trai đ/ộc nhất của tổng giám đốc tập đoàn Tần thị.
Ở Giang Thành, nhà họ Tần và nhà họ Thẩm là hai đơn vị đóng thuế lớn nhất, ngang hàng với nhau. Tổng giám đốc Tần có rất nhiều giao dịch kinh doanh với cha dượng tôi, và Tần Tử Thâm cũng thường xuyên bị đem ra so sánh với Thẩm Dục.
Trước khi Phó An An chuyển đến, qu/an h/ệ giữa tôi và Tần Tử Thâm thực ra không tệ. Cậu ta thậm chí từng khen tôi dịu dàng, xinh đẹp trong vài dịp, và còn cá cược với đám bạn hồ bằng cẩu hữu xem mất bao lâu thì tán đổ được tôi.
Nhưng Phó An An xuất hiện.
Rõ ràng bố mẹ tôi đã cho Phó An An tiền tiêu vặt đầy đủ, nhưng cô ta cứ cố tình giả vờ không có tiền ăn cơm, ngồi ăn bánh mì và mì gói ở góc lớp.
Rõ ràng cô ta có đủ thể lực để chạy hết tám trăm mét, nhưng cứ chạy được một nửa là lại giả vờ ngất xỉu, sau đó từ chối sự giúp đỡ của các bạn học muốn đưa vào phòng y tế, rồi lảo đảo chạy nốt quãng đường còn lại.
Cô ta nói: "Tôi không giống Thẩm Miên, cậu ấy có tất cả mọi thứ, còn tôi chẳng có gì cả."
Tất cả những điều đó đã khơi dậy lòng trắc ẩn của Tần Tử Thâm, cậu ta bắt đầu theo đuổi Phó An An.
Đối mặt với lời tỏ tình của Tần Tử Thâm, Phó An An nói: "Khi bạn yêu một bông hoa trên hành tinh nào đó, thì khi ngước nhìn bầu trời đêm, bạn đã thấy thỏa mãn rồi, không nên chấp niệm vào việc phải sở hữu nó."
Điều này đối với một Tần Tử Thâm chưa bao giờ bị phụ nữ từ chối từ nhỏ đến lớn quả thật như sấm sét ngang tai. Nghe nói cậu ta còn đặc biệt xăm hình một bông hoa trên ngựk và khoe với người khác: "Chính An An đã dạy cho tôi thế nào là tình yêu đích thực."
Thẩm Dục không biết nghe được chuyện này từ đâu, anh cười khẩy:
"Đây là lần đầu tiên anh thấy có người gọi việc 'treo lơ lửng' người khác một cách thanh cao thoát tục đến thế." Anh thản nhiên nói: "Cũng là lần đầu thấy có người bị treo mà vẫn vui mừng đi/ên cuồ/ng như vậy.
"Nhưng cũng tốt, thế hệ thứ hai nhà họ Tần mà có cái đầu như thế, bản đồ kinh doanh nhà mình lại có thể mở rộng thêm một chút rồi."
Tôi không nói gì, nhưng trong lòng thầm suy tính.
Trong câu chuyện này, rõ ràng vị trí của Tần Tử Thâm là nam phụ.
Vì vậy Phó An An cũng tiện tay chinh phục luôn cậu ta, và giữ cậu ta ở trạng thái chờ.
Đây là phương án dự phòng cô ta để lại cho chính mình - cô ta có ba cơ hội đổi mục tiêu chinh phục, nếu bên phía Thẩm Dục xảy ra bất kỳ sai sót nào, cô ta có thể để nam phụ Tần Tử Thâm lên thay, coi như là lá bài bảo hiểm.
Ngay lúc này, Tần Tử Thâm túm tóc tôi, dùng lực mạnh hơn bình thường.
Cậu ta đã thấy tin tức về việc Thẩm Dục và Phó An An cùng tham dự tiệc tối tối qua, chắc hẳn đang cảm thấy bất an, muốn thể hiện bản thân trước mặt Phó An An:
"Này! Tao đang nói chuyện với mày, mày giả c/âm à?" Tần Tử Thâm nói: "Đừng tưởng mày là con gái nhà họ Thẩm thì tao không dám làm gì mày. Mày vốn chẳng phải con ruột của ông Thẩm, sau này Thẩm Dục cũng lười quản cái đứa em gái hờ như mày thôi."
Tôi bị cậu ta túm đến đ/au cả da đầu, theo bản năng né về phía sau. Tần Tử Thâm nhìn thấy cuốn vở tập làm văn trên bàn tôi:
"Ồ! Còn tham gia cuộc thi viết văn cơ à?" Tần Tử Thâm cầm lấy cuốn vở: "Mày thấy An An tham gia nên mới đăng ký theo đúng không? Rồi lại đ/ập tiền cho ban giám khảo, định sẵn giải nhất để về nhà đòi công với bố mẹ mày - nếu tao để loại tâm cơ như mày thực hiện được, tao sẽ viết ngược họ của mình."
Tần Tử Thâm dùng sức, cuốn vở của tôi bị x/é đôi, cậu ta lại nhanh tay x/é thêm vài cái, thế là bản thảo tôi viết suốt bao lâu nay cứ thế tan thành từng mảnh vụn trên sàn.
Không ai nói giúp tôi một lời, tất cả mọi người đều thờ ơ chờ đợi xem trò cười.
Khóe mắt tôi đỏ hoe.
Tần Tử Thâm cười tủm tỉm nhìn tôi: "Muốn khóc à? Lúc mày khóc nhìn x/ấu như con chó cái vậy."
Nụ cười của cậu ta đ/ộc á/c và đầy ám muội, tôi biết cậu ta đang ẩn ý điều gì - chỉ nửa tháng trước, do Phó An An đi tìm Tần Tử Thâm khóc lóc kể lể rằng tôi b/ắt n/ạt cô ta, nên cậu ta đã dẫn theo một đám anh em, đẩy tôi ngã xuống tấm thảm ở góc nhà thi đấu.
Họ l/ột bỏ đồng phục của tôi, nhìn tôi mặc đồ Iót, không ngừng khóc lóc van xin.
Nếu không phải lúc đó tình cờ có lãnh đạo nhà trường đến kiểm tra, có lẽ họ đã làm ra những chuyện quá đáng hơn.
Và khi tôi mặc lại quần áo, lếch thếch chạy về nhà, đón đợi tôi là ánh mắt thất vọng của bố mẹ - Phó An An đã nói với họ rằng tôi về muộn là do ở trường bầy đàn với đám con trai.
Đêm đó, Phó An An chặn tôi lại trong phòng, mỉm cười vỗ vỗ mặt tôi: "Muốn đi mách Thẩm Dục à?"
Tôi lắc đầu, lí nhí: "Tôi sẽ không nói đâu."
Cô ta hài lòng, cười càng thêm đắc ý: "Tao biết mày không dám mà, Thẩm Miên, dù mày có nói với Thẩm Dục, tao cũng chẳng sợ - anh ta sẽ không đứng ra bảo vệ mày đâu."
Trong mắt Phó An An, tôi yếu đuối và dễ b/ắt n/ạt đến thế.
Ngay lúc này, dưới ánh nhìn đ/ộc địa của Tần Tử Thâm, tôi vẫn duy trì hình ảnh yếu đuối dễ b/ắt n/ạt ấy.
Cắn ch/ặt môi, tôi cố dùng hết sức để nén nước mắt, khẽ lên tiếng:
"Tần Tử Thâm, cậu đối với An An thật tốt." Tôi lau khóe mắt đỏ hoe, như đang lẩm bẩm một mình: "Nếu có ai yêu mình như thế thì tốt biết mấy, mình chắc chắn sẽ ở bên cạnh người đó thật tốt, không - mình muốn được gả cho người đó ngay lập tức."
Tần Tử Thâm sững người.
Phó An An cũng sững người.
Một lát sau, Tần Tử Thâm đứng dậy, buông một câu "Mày muốn gả cũng chẳng ai thèm lấy" rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi biết, câu nói đó đã kí/ch th/ích cậu ta rồi.
11
Quả nhiên, vào giờ nghỉ trưa, tôi trốn ở góc sân thượng và nghe thấy cuộc tranh cãi giữa Tần Tử Thâm và Phó An An.
Tần Tử Thâm muốn Phó An An đồng ý làm bạn gái của mình.