Dư Triệt đỏ bừng cả vành tai, hơi thở hỗn lo/ạn, có chút bàng hoàng.
“Cái này....... ừm, thật sự không đ/au chút nào.”
“Còn rất...... rất...... ừm......”
Dư Triệt muốn chạy, nhưng bị tôi giữ ch/ặt lấy eo.
Dưới tay tôi, cả người Dư Triệt run lên bần bật.
Đối mặt với sự lạ lẫm và dữ dội đến mức choáng ngợp ấy, đôi mắt Dư Triệt mở to vì sợ hãi.
“Đợi, đợi đã...... lạ quá!”
Lưng cậu cong lên, muốn giơ tay đẩy đầu tôi ra.
Không thành công, sau đó Dư Triệt càng run dữ dội hơn.
Bị giữ ch/ặt eo, cậu chỉ có thể bị động đón nhận lấy cơn sóng trào ấy.
Dư Triệt nhanh chóng né người ra.
Nhìn từ góc độ đối diện, mặt Dư Triệt đỏ hơn rất nhiều.
Giống như vừa bị b/ắt n/ạt tàn tệ, trông có vẻ không vui lắm.
“Sao anh có thể làm thế?”
“Lần sau anh mà còn thế nữa, tôi sẽ không cho anh ăn nữa đâu!”
Tôi không trả lời Dư Triệt.
Bởi vì tim tôi đ/ập quá nhanh.
Vượt xa tần suất đ/ập bình thường, giờ phút này nó đang đ/ập đi/ên cuồ/ng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Mà nguyên nhân cốt lõi khiến tôi rơi vào tình trạng này, lại đang ngồi ngay trước mặt tôi.
“Cậu cố ý à?”
“Cái gì?” Dư Triệt ngẩn người trước câu hỏi của tôi.
“Cậu nhìn thấu thân phận của tôi, nên cố ý dụ dỗ tôi, cậu muốn tôi rời khỏi đây.”
“Tôi không có.”
“Vậy tại sao lại là tôi? Trong số bao nhiêu thợ săn, tại sao cứ nhất quyết quấn lấy tôi?”
Tôi bóp ch/ặt eo Dư Triệt, năm ngón tay hơi dùng lực kéo cậu về phía trước.
Dư Triệt nhìn tôi, chóp mũi vì sợ hãi mà lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.
Cậu vội vã giải thích.
“Ban đầu, tôi sợ...... sợ anh gi*t tôi, nên mới muốn đến c/ầu x/in anh đừng gi*t tôi......”
“Sau đó, tôi cảm thấy ở bên cạnh anh rất thoải mái.”
“Anh rất đặc biệt, chỉ cần ở bên cạnh anh là tôi thấy rất an tâm......”
Mỗi một câu Dư Triệt nói đều khiến tim tôi đ/ập mạnh.
“Cậu học mấy lời này ở đâu? Ai dạy cậu?”
Dư Triệt ngơ ngác nhìn tôi.
“Lời ngon tiếng ngọt sao?”
“Đây đều là lời ngon tiếng ngọt à?”
“Nhưng...... nhưng lúc nói ra, tôi đều là thật lòng.”
Tôi không đáp, ánh mắt dò xét như lưỡi d/ao, từng nhát từng nhát cứa lên mặt Dư Triệt.
“Cậu còn dùng lời lẽ này để lừa gạt bao nhiêu con người rồi?”
“Không có.” Dư Triệt lắc đầu, “Chỉ có anh thôi.”
Tôi quan sát biểu cảm của Dư Triệt, cố gắng tìm ra một chút sơ hở trong lời nói của cậu.
Dưới ánh nhìn của tôi, Dư Triệt nhận ra điều gì đó.
“Anh không tin tôi sao?”
Cậu nhìn tôi, giọng r/un r/ẩy.
“Tại sao chứ?”
“Tôi không muốn...... không muốn nói chuyện với anh nữa.”
Dư Triệt thoát khỏi sự kiềm tỏa của tôi, quay người lao ra ngoài cửa.
Một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa đóng sập lại.
Trong phòng chỉ còn mình tôi cứng đờ ngồi trên giường.
Hơi ấm tan biến.
Tim tôi thắt lại, trong đầu dường như có thứ gì đó sụp đổ tan tành.
13
Dư Triệt quay về Cục Điều Tra.
Những ngày sau đó, cậu cố tình né tránh, cố gắng hết sức để không phải tiếp xúc với tôi.
Dư Triệt không còn lén lút lẻn vào nhà tôi vào nửa đêm như trước nữa.
Trong đầu tôi rối bời như một mớ bòng bong.
Tâm trạng giống như chiếc điện thoại mới m/ua bị nứt màn hình, kẽ tay bị kim kh//âu đ/âm, đi giày mới ra đường lại dẫm phải c*t chó......
Tóm lại là rất tệ.
Đương nhiên, cảm giác này không phải vì tôi bị Dư Triệt quyến rũ, mà là......
Tôi cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho tâm trạng này.
Nhưng không tìm thấy.
Vậy thì, chỉ còn lại một khả năng duy nhất.
Tôi yêu cậu ấy rồi.
Điện thoại rung liên hồi, là cuộc gọi từ Cục Điều Tra.
“Chào Văn Túc, vị trí của Cục Điều Tra đã bị lộ, năm con quái vật cấp A và một con cấp S đang đến gần, dự kiến sẽ đến trong vòng năm phút, xin anh mau chóng đến đây.”
“Dư Triệt đâu?”
Đối phương nhanh chóng phản ứng lại: “Chúng tôi nghi ngờ chính Dư Triệt đã làm lộ vị trí và hỗ trợ quái vật xâm nhập, hiện đã......”
Một tiếng động lớn vang lên qua ống nghe.
Tiếng trò chuyện đột ngột c/ắt ngang, bị tiếng công trình đổ vỡ và tiếng la hét che lấp.
Sau những tiếng nhiễu điện chói tai, chỉ còn lại sự im lặng ch*t chóc.
Liên lạc bị c/ắt đ/ứt.
Bức tường ngoài Cục Điều Tra nứt vỡ, mặt đất như được lát bằng những viên gạch màu m/áu, trông vô cùng k/inh h/oàng.
Con quái vật hình báo đang nhai nuốt một cái x/ác không nguyên vẹn, mấy cái xúc tu linh hoạt hơn cả đuôi dài đang vung vẩy tùy ý.
Nghe thấy tiếng động, nó quay đầu lại, m/áu th!t nhớp nháp rơi xuống từ khóe miệng khi nó nhai, tỏa ra mùi m/áu tanh nồng nặc hơn.
Khoảnh khắc nó lao tới, cơ thể tôi đã phản xạ theo bản năng.
Lách người vài cái, tôi chớp thời cơ nhảy lên lưng nó.
Vì thiếu kinh nghiệm chiến đấu, tôi phải thử đến lần thứ ba mới đ/âm được lưỡi d/ao đặc chế vào hốc mắt của nó.
Động tác của nó không vì vết thương này mà chậm lại, ngược lại còn tấn công dữ dội hơn.
Nòng sú/ng nhắm thẳng vào cái miệng khổng lồ đầy m/áu đang há ra, sau vài tiếng n/ổ, con quái vật hoàn toàn mất khả năng hành động.
Tiếng kêu c/ứu truyền đến từ bên trong tòa nhà, tôi nạp đạn rồi nhanh chóng di chuyển vào trong.
Với sự phối hợp của vài thợ săn, những con quái vật tầng trên đã được giải quyết êm đẹp, con cấp S duy nhất đã chạy trốn xuống tầng sáu dưới hầm.
Tôi tìm thấy người nghiên c/ứu đã gọi điện cho tôi ở góc lánh nạn.
“Dư Triệt đâu? Cậu ấy ở đâu?”
“Cậu ấy...... cậu ấy ở tầng sáu dưới hầm.”
Tôi buông anh ta ra, quay người muốn đi về phía thang thoát hiểm.
Người nghiên c/ứu nắm lấy cánh tay tôi.
“Đợi đã! Anh không được đi!”
Anh ta nghiêm túc nói: “Anh biết rõ mà, dù mức độ nguy hiểm của cậu ta là màu xanh, nhưng Dư Triệt vẫn là một con S cấp có khả năng suy nghĩ đ/ộc lập, rất có khả năng những con quái vật này đến là vì cậu ta!”
“Bằng chứng.”
Người nghiên c/ứu sững người: “Cái gì?”
“Bằng chứng.” Tốc độ nói của tôi rất nhanh, “Anh có bằng chứng không?”
Người nghiên c/ứu bị hỏi đến nghẹn lời: “Chưa...... chưa kịp thu thập, nhưng mà......”
Tôi không đợi anh ta giải thích thêm, hất tay anh ta ra rồi quay người chạy xuống lầu.
Hệ thống điện bị phá hủy, cầu thang chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa từ biển báo thoát hiểm.
Tầng sáu tối om, tôi mò mẫm di chuyển về phía buồng quan sát.
So với các tầng trên, tầng sáu ít bị phá hoại hơn, yên tĩnh đến mức như thể không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại.
Tiếng thút thít thấp thoáng truyền đến từ phía xa.
Âm thanh ấy quá nhỏ, nhỏ đến mức suýt chút nữa khiến người ta bỏ qua.
Tôi gần như nhận ra ngay giọng nói ấy trong tích tắc.
Cứ thế tiến về phía trước, tôi lao vào căn phòng theo hướng âm thanh phát ra.
Mùi m/áu tanh tràn ngập, nhờ ánh lửa từ đường dây điện chập mạch, tôi đã nhìn rõ cảnh tượng trong phòng.