“Ngon không?”

Cũng ngon, nhưng anh có thể đừng đút em nữa được không? Bản thân em vốn đã căng thẳng rồi.

Bình đạn vẫn đang hóng chuyện.

【Ha ha, cún con căng thẳng, cún con ăn quả đắng, cún con muốn nói lại thôi.】

【Cún con há miệng ra xem trong nồi cái gì chín rồi kìa.】

“Anh, anh trai.”

“Hửm?”

Hơi nóng tỏa ra nghi ngút, đuôi mắt Khương Nam bị hun đỏ ửng.

Đôi môi vừa uống rư/ợu xong trông rất đỏ mọng.

Tôi áp sát lại gần anh, lại gần thêm chút nữa...

Đôi môi đặt lên đôi môi anh.

Anh mở to mắt nhìn tôi.

Đôi mắt mờ sương, dường như có vài phần hơi nước.

Đây không phải lần đầu chúng tôi hôn nhau, cũng không phải lần đầu tôi hôn anh.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi căng thẳng đến vậy.

Da đầu tê dại, chân tay bủn rủn, adrenaline tăng vọt, tim đ/ập như muốn nhảy ra ngoài...

Tôi chạm nhẹ, tách ra một chút, rồi lại chạm nhẹ lần nữa.

“Anh trai, năm nay anh có thể về nhà cùng em không?”

“Anh trai, em...”

Cửa đột nhiên mở ra.

Cơn gió lạnh ùa vào làm loãng đi bầu không khí dịu dàng trong phòng.

Tôi nhìn thấy những chiếc lá rụng nhuốm màu thu rơi xuống từ phía sau người đó.

Người đó mặc chiếc áo khoác măng tô màu đen, khoảnh khắc anh ngẩng đầu lên.

Có một gương mặt giống hệt tôi.

Đôi mắt đào hoa long lanh.

Tôi nhìn thấy hốc mắt Khương Nam đột nhiên đỏ hoe.

Anh bước từng bước vào trong.

Nhìn về phía tôi, nhìn về phía Khương Nam.

“Lâu rồi không gặp.”

25

Bữa cơm trôi qua trong im lặng.

Trước khi đi ngủ.

Trần Tối nhìn căn phòng phủ đầy bụi của mình, nhìn chiếc ghế sofa giường đã gấp gọn trong phòng sách, nhìn hai chiếc gối đặt cạnh nhau trên giường trong phòng Khương Nam.

Anh tự mình dọn dẹp phòng, thay ga trải giường.

Anh chặn tôi lại.

“Tối nay em ngủ với anh.”

“Lâu rồi không gặp, Trần Hy, em vẫn chưa gọi anh tiếng nào.”

Tôi liếc nhìn Khương Nam, anh đang ngồi trên giường mình, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, anh hoảng lo/ạn dời đi chỗ khác.

Tôi mỉm cười.

“Anh.”

Trần Tối rõ ràng đang có tâm sự, chỉ hỏi qua loa xem mẹ tôi thế nào, tôi có tốt không.

Lòng dạ để đâu đâu.

Tôi không trả lời, anh cũng chẳng bận tâm.

Anh trông vô cùng mệt mỏi, dưới mắt thâm quầng, cằm lún phún râu.

Vừa chạm vào giường đã ngủ thiếp đi.

Anh vừa ngủ, tôi liền chạy mất.

Tay đặt lên nắm cửa, vặn một cái là mở.

Khương Nam ngẩng đầu, thấy là tôi.

Anh lặng lẽ nhường nửa chỗ cho tôi.

Tôi rúc vào.

Anh không ôm tôi, tôi ôm lấy anh.

Hôn lên trán anh.

“Anh trai, ngủ ngon.”

26

Sáng hôm sau chúng tôi vẫn thức dậy cùng nhau, cùng ăn sáng.

Phòng Trần Tối vẫn đóng cửa.

Anh đi làm, tôi đi học.

Tôi tiễn anh đến cửa studio, anh giúp tôi chỉnh lại cổ áo.

“Học hành cho tốt.”

Nếu nói có gì khác biệt, thì chính là sáng nay trên bàn có thêm một phần ăn sáng.

Nếu còn gì khác biệt nữa.

Thì chính là sau khi học xong tôi đi tìm Khương Nam.

Phát hiện Khương Nam biến mất.

Người ở studio nói, thấy Khương Nam nghe một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài.

Tôi gọi điện cho Khương Nam, máy tắt.

Tôi về nhà một chuyến.

Trong nhà cũng không có ai.

Thời tiết cuối thu, nói thay đổi là thay đổi.

Bầu trời vốn đang sáng sủa bị mây đen che khuất quá nửa.

Tôi cầm ô.

Bắt đầu tìm dọc đường.

Bình đạn nói.

【Đừng tìm nữa, họ đang ở bên nhau, trong nhà không có mưa, có lẽ sắp nối lại tình xưa rồi.】

Cụ thể ở đâu thì họ lại không nói.

Họ đang cãi nhau vì người mới người cũ.

Chẳng được tích sự gì còn gây thêm bực mình.

Tôi ép bản thân bình tĩnh lại, trong đầu suy nghĩ những nơi họ có thể đến.

Khương Nam nói ra ngoài một lát, vậy thì ở gần đây thôi.

Anh và Trần Tối tốt nghiệp cùng một trường đại học.

Chắc chắn là nơi hai người từng đến cùng nhau, trong nhà, loại trừ ngoài trời.

Nhà hàng thì ồn ào, không hợp để nói chuyện, vậy thì chỉ có nơi đó.

Tôi chạy đến trước cửa quán cà phê.

Vừa vặn nhìn thấy Trần Tối nắm lấy tay Khương Nam.

Anh đứng dậy, đi về phía Khương Nam.

Bầu trời lúc này đổ mưa lớn, cửa kính vì chênh lệch nhiệt độ mà nhanh chóng phủ một lớp sương m/ù.

Giây cuối cùng tôi nhìn thấy, là Trần Tối cúi người ôm lấy Khương Nam.

Tôi cầm ô, đứng trong mưa.

Cách họ một tấm cửa kính vô hình.

【Xong rồi, cún con hết cơ hội rồi.】

【Trần Tối tỏ tình rồi.】

【Tình cũ vừa khóc, người mới tất thua.】

【Thế giới này là vậy đấy, em yêu anh, anh chưa chắc đã yêu em.】

【Hơn nữa họ vốn là cặp đôi nguyên bản.】

【Khương Nam và Trần Tối, vốn dĩ là phải ở bên nhau.】

【Khương Nam đối với cún con, vẫn luôn chỉ là tình thân.】

【Cún con đừng khóc.】

Tôi đâu có khóc.

Đó chỉ là nước mưa thôi.

Có thể ở bên anh trai lâu như vậy, tôi đã mãn nguyện lắm rồi.

Thực ra tôi không sợ ngủ một mình, thực ra tôi ở ký túc xá cũng không sao.

Thực ra tôi có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt.

Khương Nam không bị tổn thương, anh đã học được cách yêu bản thân mình, người anh thích cũng đã quay về.

Anh có sự nghiệp mình yêu thích, có những người bạn cùng chí hướng, có những người trân trọng thiết kế của anh...

Tôi không tham lam đến thế, anh hạnh phúc là được.

Tôi không sao cả.

Tôi không phải không nỡ rời đi, tôi chỉ muốn x/ác nhận anh hạnh phúc.

Mưa lớn không ngừng rơi.

Trước mắt tôi lóe lên những chữ cái khổng lồ, in đậm.

【Ôi mẹ ơi, ôi mẹ ơi, ôi mẹ ơi!!!!】

Cửa quán cà phê bị đẩy ra, tôi nhìn thấy Trần Tối đội mưa chạy ra.

【Tôi đã nghe thấy gì, tôi đã nhìn thấy gì, ôi mẹ ơi.】

Tôi nhìn thấy rồi.

Trên tấm cửa kính rất gần tôi.

Xuất hiện một hình trái tim vẽ bằng ngón tay.

Bên trong dần dần hiện ra tên người--

Khương Nam và Trần Hy.

Tôi dụi dụi mắt.

Vẫn là Trần Hy.

Phía sau nét chữ, những giọt nước lăn dài.

Tôi chạm phải một đôi mắt.

Dịu dàng, xinh đẹp, tràn đầy sức sống, mang theo niềm vui bất ngờ.

Anh ấy đang gọi tôi.

“Tiểu Hy.”

Bình đạn n/ổ tung.

【Trần Tối bị từ chối rồi, Khương Nam nói người anh ấy thích là Trần Hy!!!】

Anh trai nói người anh ấy thích là Trần Hy...

Là em sao??

Cửa kính lại được đẩy ra.

Bóng hình người mà tôi luôn theo đuổi chạy về phía tôi.

Băng qua cơn mưa lớn, chạy vào lòng tôi.

“Tiểu Hy, sao em lại đến đây? Là đến đón anh sao?”

Tôi nuốt nước bọt, cẩn thận gạt đi nước mưa trên người anh.

“Vâng.”

Nụ hôn ấm áp rơi xuống bên cổ tôi.

Đi dọc lên trên.

Anh vòng tay qua cổ tôi cùng tôi hôn nhau.

“Tấm thẻ anh đã thấy rồi.”

Tấm thẻ đó, tôi chỉ viết vỏn vẹn một câu.

“Anh trai, em thích anh. Nếu anh đồng ý, anh có thể hôn em không?”

27

Cho đến khi chúng tôi che ô đi thật xa.

Tôi nhìn thấy những bình luận trên bình đạn ngoài những con số 99.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm