"Anh Long, tôi sai rồi, anh c/ứu tôi với! Anh Long!

"Anh Long, tôi không dám nữa, anh Long--"

Tôi lên xe, Đường Đông vẫn gào thét bên ngoài, hắn dập đầu lia lịa, cố hết sức chạy về phía chúng tôi.

Tôi khởi động xe, tiếng gào của Đường Đông dần trở nên biến dị.

Hắn dập đầu đến mức trán rá/ch toạc, rồi dần dần cả khuôn mặt cũng vặn vẹo đi...

51

Tiết Lượng ngồi ghế phụ, không hề phát ra một tiếng động nào.

Phía trước đèn xe vẫn mịt m/ù sương khói, tôi hạ cửa kính, tay trái cầm roj đá/nh h/ồn, quất mạnh ba cái ra ngoài cửa sổ.

"Bốp", "bốp", "bốp"--

Ba tiếng roj giòn tan, tôi nghe thấy tiếng còi xe của những phương tiện khác.

Sương m/ù tan đi, một đầu rồng ngẩng cao đầu hiện ra phía trước.

Đường hầm Song Long đến rồi!

Khi Lý Đinh gi/ật mình tỉnh giấc từ trong cơn mộng, trời đã sáng.

Anh ta chồm người ra phía sau ghế phụ, nhưng ghế phụ trống không.

"Tiết Lượng đâu? Chẳng phải chúng ta đã tìm thấy Tiết Lượng rồi sao?"

Tôi không trả lời, đổi giọng: "Vừa nãy Tổng giám đốc Tiết gọi điện đến.

"Xe của Đường Đông đã được tìm thấy, họ gặp t/ai n/ạn trước đường hầm Song Long.

"Xe văng khỏi đường cao tốc, may là Tiết Lượng chỉ bị thương, đang hôn mê được đưa vào b/ệnh viện, còn Đường Đông thì không c/ứu được."

Lý Đinh im lặng.

52

Sau đó, chúng tôi bình an tới đích.

Tiết Lượng tuy bị thương nặng nhưng may mắn được phát hiện kịp thời, giữ được mạng sống.

Tiết Văn Bình tính toán thời gian, khi Tiết Lượng được tìm thấy, chúng tôi vừa vặn đi qua đường hầm Song Long.

Ông ấy không hỏi gì cả, dứt khoát trả cho tôi sáu mươi vạn th/ù lao.

Có số tiền này, n/ợ nần của tôi đã trả được quá nửa.

Những ngày tháng tới, tôi có thể nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chỉ là, khi tôi và Lý Đinh vừa trở về quê nhà, Lý Đinh nhận được một cuộc điện thoại, sắc mặt lập tức trở nên tồi tệ.

Anh ta sốt sắng bảo tôi:

"Anh Long, tôi vừa nghe nói, trước khi ch*t Đường Đông đã m/ua chuộc một đám c/ôn đ/ồ. Bảo chúng nhân lúc anh không có nhà, đến nhà anh gây chuyện!"

53

Tôi lái xe như đi/ên về nhà, trên đường còn quên cả việc gọi điện hỏi thăm thử.

Khi tôi thở hồng hộc chạy đến cửa nhà, chỉ thấy ổ khóa bị cạy tung, những dấu chân lộn xộn.

Cả hai đứa con và mẹ vợ tôi đều không thấy đâu!

Khoảnh khắc đó, tôi như quay lại thời điểm vợ mình qu/a đ/ời.

Đầu óc ong lên, tai ù đi không nghe thấy gì nữa.

Lý Đinh đi theo tôi, thấy vậy cứ nói gì đó, nhưng tôi chẳng nghe được câu nào.

Lý Đinh thấy thế, trực tiếp móc điện thoại của tôi ra.

Tổng cộng có sáu cuộc gọi nhỡ.

Tôi gi/ật lấy điện thoại, không nhìn rõ là ai đã gọi lại ngay.

Khoảnh khắc đó, tôi đã có ý định gi*t người.

Chỉ cần gia đình tôi xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi thề, dù Đường Đông có ch*t rồi, tôi cũng phải đào hắn lên, băm vằm vạn đoạn!

54

"Alo, anh Long phải không?"

Tôi không ngờ, người ở đầu dây bên kia lại là Lý Hà!

"Người nhà anh đều ở chỗ tôi đây, tôi gọi điện cho anh mãi mà không được."

Trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp của tôi cuối cùng cũng trở lại vị trí cũ.

Hóa ra, Lý Hà tìm đến để trả n/ợ.

Bà ấy cầm lọn tóc m/áu mà tôi giúp tìm được, thắng kiện vụ ly hôn.

Cha của Trần Manh Manh vừa thấy lọn tóc m/áu của con gái, tại tòa đã sợ đến mất mật.

Cảnh sát bắt đầu điều tra cha của Trần Manh Manh, Lý Hà thuận lợi lấy lại được tài sản thuộc về mình.

Bà ấy muốn đến cảm ơn tôi, nên đã tìm Vương Minh, cùng nhau đến nhà tôi.

Kết quả, vừa vặn đụng độ đám c/ôn đ/ồ đến gây chuyện.

Vương Minh gọi người, Lý Hà báo cảnh sát, đám c/ôn đ/ồ vừa cạy cửa nhà tôi đã bị bắt đi.

Lý Hà không yên tâm để người già và trẻ nhỏ ở nhà một mình, nên đã đón cả sang nhà bà ấy.

55

Tôi đến nhà Lý Hà, ôm lấy những người thân yêu đã tìm lại được.

Đột nhiên nhớ đến lời của ông đạo sĩ đi/ên kh/ùng năm xưa từng nói với tôi.

"Tướng Tu La, tâm Bồ T/át..."

Có lẽ, đó không phải là lời đá/nh giá dành cho tôi.

Mà là lời dặn dò cho tương lai của tôi--

Cứ làm việc thiện, chớ hỏi trước sau.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm