Tại sao, chúng ta không phải là kẻ th/ù sao?
"Nhưng mà, sư phụ ông nói--"
Giọng nói đối thoại với Phạm Khiên tôi cũng rất quen thuộc, chính là gã chủ nhà nghỉ đó!
"Sư phụ ông nói cũng vô dụng, trước đây ông ta không biết người này là Long Trường Đống. Nếu biết, ông ta căn bản không dám đụng vào."
"Khuy Thiên Đài đã vứt bỏ chúng ta bao nhiêu năm nay, chúng ta không cần phải nể mặt chúng. Người này nếu không trừ khử, chính là tự tìm rắc rối cho mình." Lần này người lên tiếng là một lão già.
Tôi cảm thấy một bóng đen đang đ/ập xuống đầu mình, nhưng giờ tôi cử động một ngón tay cũng khó khăn!
"Không được--"
Phạm Khiên một lần nữa chặn cái bóng đó lại, "Tôi không quan tâm các người có ân oán gì với Khuy Thiên Đài, nhưng tôi và sư phụ tôi không muốn đắc tội với những người đó!"
"Nếu các người cứ khăng khăng làm vậy, thì vụ làm ăn này chúng tôi không làm nữa, năm cỗ qu/an t/ài đó các người giữ mà dưỡng già đi!"
Gã chủ nhà nghỉ vừa nghe thấy thế liền cuống lên.
Ông ta dường như đang kéo lão già kia để khuyên nhủ điều gì đó.
Lúc này, tôi đã rất khó duy trì sự tỉnh táo, chỉ có thể nghe thấy những từ ngữ đ/ứt quãng như "tiền là quan trọng nhất", "cô gái họ Tưởng", "vất vả lắm mới tìm lại được".
Cuối cùng, tôi hoàn toàn bất tỉnh.
27
Ý thức của tôi phiêu du trong bóng tối, mùi hương ngọt ngấy đó cứ quấn lấy tôi.
Trong cơn mơ màng, tôi rơi vào một giấc mộng kỳ quái.
Trong mơ, tôi xuất hiện bên ngoài cửa sổ của một nhà nông dân.
Trong căn nhà đó, dường như có người đang sinh con.
Sản phụ nằm trên giường, cái bóng in trên cửa sổ, bụng to một cách kỳ dị.
Tôi có chút bất an, tiếng gào thét của sản phụ bắt đầu dần truyền đến, tiếng sau to hơn tiếng trước.
Lúc này, tôi loáng thoáng nghe thấy có người đang nói chuyện.
Tôi muốn nghe rõ hơn nên lại tiến sát về phía cửa sổ.
Nhưng sản phụ đột nhiên gào lên một tiếng thảm thiết, một dòng chất lỏng đỏ tươi "phụt" một cái b/ắn lên cửa sổ!
Tôi theo bản năng quay người muốn chạy, nhưng lại thấy một hàng người đang khiêng qu/an t/ài đi qua cửa chính.
Có khoảnh khắc, tôi cảm thấy trong qu/an t/ài đó chứa Tưởng Sương, tôi hoảng hốt đuổi theo.
Nhưng tôi vừa chạy đến trước cổng chính, cánh cửa đó lại thay đổi.
Tôi bước một bước vào trong phòng sinh lúc nãy, mùi m/áu tanh nồng lập tức tràn ngập khoang mũi.
Tôi không thể kiểm soát được mà nhìn về phía nơi sản phụ vừa nằm.
Ở đó ngồi một người phụ nữ, bà ta trông hơi giống bậc trưởng bối của Tưởng Sương, lại hơi giống người phụ nữ đang ở cữ mà chúng tôi thấy ở nhà nghỉ.
Bà ta khoanh chân ngồi trên giường, đắp chăn hoa.
Đôi mắt đen láy đó nhìn tôi không chớp.
Tôi thấy bà ta chậm rãi nâng hai tay lên, hai tay kết ấn Liên Hoa, đặt chồng lên trước ngựk.
Tiếp đó, chiếc chăn hoa trên người bà ta chậm rãi tuột xuống, để lộ một cái lỗ m/áu đỏ hỏn trên bụng.
Tôi cuối cùng cũng cử động được, tôi vẫn muốn đi tìm Tưởng Sương, tôi xoay người chạy ra ngoài.
Nhưng khi tôi mở cửa một lần nữa, bên ngoài vẫn là căn phòng sinh đó.
Vẫn là người phụ nữ đó, vẫn là động tác đó.
Chỉ là cái lỗ m/áu đỏ hỏn trên bụng bà ta ngày càng lớn, bên trong dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
Tôi nhìn mà da đầu tê dại, nhưng dù tôi có cố gắng thế nào, dường như tôi cũng không thể thoát khỏi căn phòng này.
28
Tôi bắt đầu nổi gi/ận, lý trí dần quay trở lại.
Tôi nhận ra mình phải tỉnh lại, Tưởng Sương chắc chắn đã xảy ra chuyện.
Đúng lúc tôi đang vùng vẫy, tôi đột nhiên ngửi thấy mùi trầm hương.
Tôi lần theo mùi đó chạy về phía góc phòng, bóng tối bao trùm lấy tôi, tôi bừng tỉnh mở mắt!
Trước mặt tôi đứng một người, tay cầm một bó nhang.
Tôi không ngờ, đó lại chính là vợ của gã chủ nhà nghỉ.
Mùi trầm hương tôi ngửi thấy chính là do bà ta đ/ốt.
Bà ta há miệng về phía tôi nhưng không phát ra âm thanh nào, dường như bà ta không biết nói.
Tôi nhanh chóng đứng dậy, nhìn theo hướng mắt của bà ta, cửa phòng Tưởng Sương đang mở toang, bên trong bừa bộn.
Tưởng Sương đã không thấy đâu nữa, cô bé đã bị bọn chúng bắt đi rồi!
"Bọn chúng đi đâu rồi?"
Tôi túm lấy người phụ nữ đó hỏi, bà ta lắc lắc đầu.
Tôi không dám chậm trễ, vội vàng chạy ra ngoài.
Đi ngang qua phòng của Trương Khánh, thấy cửa phòng ông ta cũng mở, Trương Khánh bị trói như đò/n bánh tét, vứt dưới sàn.
"Ông thế nào rồi?" Tôi xông vào phòng cởi trói cho Trương Khánh.
"Bọn chúng bắt Tưởng Sương đi rồi! Người trong thôn này đều bị đi/ên cả rồi!"
Trương Khánh trông không bị thương nặng, chỉ là cảm xúc rất kích động, "Tôi nghe tiếng động nên ra xem, bọn chúng liền đá/nh tôi!"
"Tôi còn nghe bọn chúng nói, muốn nh/ốt Tưởng Sương vào qu/an t/ài. Nói cái gì mà chỉ thiếu mỗi mình con bé, trận Ngũ Q/uỷ Vận Tài sẽ thành công..."
"Tôi biết rồi, ông tìm chỗ nào an toàn mà trốn, rồi gọi điện báo cảnh sát ngay!"
29
Tôi chạy ra khỏi nhà nghỉ, thấy xe của mình đã trống trơn, năm cỗ qu/an t/ài đã bị bọn chúng vận chuyển đi mất.
Lúc này vẫn còn là đêm khuya, thôn này không lớn.
Tôi đi vào trong thôn không xa thì thấy một lão già dẫn mấy người đàn ông đi vào một ngôi nhà, lão dường như vào lấy thứ gì đó rồi nhanh chóng đi ra.
Tôi lặng lẽ bám theo sau bọn họ, khi đi ngang qua ngôi nhà đó, tôi nhìn tr/ộm vào bên trong qua cánh cửa khép hờ.
Không ngờ, tôi lại nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc!
Người phụ nữ trong nhà đó trông giống hệt vợ của gã chủ nhà nghỉ.
Nhưng chắc chắn họ không phải là một người.
Người phụ nữ này đang dỗ dành con mình trong phòng, trước mặt bà ta đặt ba cái tã Iót có kích thước như nhau.
Tôi lập tức nhận ra điều gì đó, trong thôn này dường như có rất nhiều cặp song sinh, thậm chí là tam sinh!
Bà chủ siêu thị ở trạm dừng chân kia rất có thể cũng là người từ thôn Tiểu Cô này gả ra ngoài.
Tôi loáng thoáng nhớ lại lời lão già nói trước khi tôi hôn mê, lão nói Khuy Thiên Đài đã vứt bỏ họ.
Vậy thì lúc đầu, vì sao Khuy Thiên Đài lại chọn ngôi làng hẻo lánh này?
Người trong thôn này lười biếng như vậy, trước đây nếu không có người chu cấp, làm sao họ có thể giàu có được?
Chuỗi liên tưởng này khiến tôi sởn gai ốc, tôi không khỏi nghĩ đến năm cỗ qu/an t/ài ch/ôn trước tòa nhà Phong Mậu, cái gọi là trận Ngũ Q/uỷ Vận Tài đó...