Lý Tráng Tráng: "Ông nội tớ biết đi săn, biết bổ củi, biết nấu cơm, còn biết viết chữ vẽ tranh nữa, bà ngoại cậu có biết không?"
Tôi ngẫm nghĩ một chút, bà ngoại tôi ngoài việc đi săn có lẽ không bằng ông nội cậu ấy ra, thì cái gì cũng chẳng kém cạnh! Làm tròn lên thì chính là cái gì cũng biết!
Tôi nói: "Bà ngoại tớ cái gì cũng biết!"
Lý Tráng Tráng cười khẩy: "Thôi đi! Ai mà chẳng biết bà cậu là Vấn Hoa Nương Nương? Giả thần giả q/uỷ để lừa tiền người ta!"
Tôi lập tức bênh vực bà:
"Bà ngoại tớ không lừa người, bà thực sự có thể giúp các cô chú, ông bà mời những người họ muốn gặp lên đây."
Lý Tráng Tráng nhìn tôi, ánh mắt khẽ d/ao động.
Một lúc lâu sau mới bảo: "Vậy... cậu có thể mời mẹ tớ lên không?"
Mẹ của Lý Tráng Tráng đã mất từ năm ngoái, bố cậu ấy đi làm xa ít khi về, trong nhà chỉ có ông nội nuôi cậu.
Không giống như đứa trẻ từ nhỏ đã không thấy bố mẹ mình như tôi, Lý Tráng Tráng lớn lên bên cạnh bố mẹ nên vẫn rất nhớ họ.
Thực ra tôi không có bản lĩnh vấn hoa như bà ngoại, nhưng tôi không muốn Lý Tráng Tráng buồn, cũng không muốn cậu ấy nói bà tôi là giả thần giả q/uỷ.
Thế là tôi hỏi tên mẹ cậu ấy, bắt chước động tác và lời hát của bà ngoại để giúp Lý Tráng Tráng vấn hoa.
Lúc đó, tôi hoàn toàn không hiểu quy trình, chỉ là bắt chước làm theo.
Không ngờ niệm chú một hồi, cơ thể tôi thực sự lạnh đi.
Giống như cả người rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh buốt, cảnh tượng trước mắt thay đổi, rất nhanh đã đến một nơi tối om.
Ở đó người qua kẻ lại, ai nấy đều trắng bệch mặt mày, ánh mắt đờ đẫn vô h/ồn đi về phía trước.
Một người ăn mặc như quan lại thời cổ đại, tay cầm sổ sách, đang viết viết vẽ vẽ gì đó.
Thấy tôi, người đó khựng lại một chút, cúi đầu ngửi mùi trên người tôi rồi cất tiếng: "Cháu ngoại của Phùng A Hỷ? Tìm ai?"
Tôi thầm nghĩ, thế này là tìm được thật sao?
Liền nói ngay tên mẹ Lý Tráng Tráng: "Từ Quế Lan."
Không lâu sau, một dì ăn mặc giản dị, trông rất hiền hậu được đưa đến trước mặt tôi.
Dì ấy trông rất ngẩn ngơ, không có chút sức sống nào.
Tôi hỏi dì: "Dì có phải mẹ của Lý Tráng Tráng không? Lý Tráng Tráng bảo cháu đến tìm dì."
Đôi mắt dì ấy lập tức chuyển động ngay khi nghe thấy tên Lý Tráng Tráng, nhìn tôi đầy mừng rỡ.
Người cầm sổ sách đá/nh dấu tích vào sổ.
"Một nén nhang, đi nhanh về nhanh! Lúc đi cẩn thận, đừng đi nhầm!"
Nói rồi nhìn tôi một cái.
Tôi dẫn mẹ Lý Tráng Tráng đi ngược trở về, trước mắt xuất hiện sáu lối ra.
Năm cửa hang còn lại, cái thì rực rỡ chói mắt, cái thì kỳ dị quái đản, cái thì m/áu chảy cuồn cuộn... chỉ duy nhất một lối ra là âm phong cuồn cuộn, q/uỷ khí âm u.
Tôi tò mò thò đầu ra định xem cái lối ra đẹp nhất, liền bị mẹ Lý Tráng Tráng kéo lại.
"Đó là s/úc si/nh đạo, đừng đi lung tung."
Rồi dì kéo tôi đi vào cái cửa hang tối om kia.
Giây tiếp theo, cảnh tượng trước mắt lại trở về ruộng khoai lang trên núi nhà Lý Tráng Tráng.
Sau này tôi mới biết, trong lục đạo luân hồi, nhân gian đạo mới là khổ nhất.
Cảm giác tiếp theo rất kỳ lạ, giống như nuốt phải một cục băng vào bụng.
Tôi không nói được, nhưng miệng lại phát ra giọng nói của mẹ Lý Tráng Tráng.
Cũng chẳng biết Lý Tráng Tráng đã nói gì với mẹ cậu ấy, chỉ biết khi hồi phục lại, Lý Tráng Tráng đang ôm tôi khóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
Tôi hỏi cậu ấy: "Lý Tráng Tráng, sao cậu lại khóc?"
Lý Tráng Tráng ngẩn người, rồi đáp: "Thẩm Đồng Đồng, cậu đã cho tớ được nói chuyện với mẹ, tớ cảm ơn cậu!"
"Từ nay về sau, cậu chính là bạn thân nhất của tớ, ai b/ắt n/ạt cậu là đối đầu với Lý Tráng Tráng này!"
Còn nhỏ tuổi, tôi vẫn chưa biết bạn thân nhất là vị trí như thế nào, có chút ngơ ngác xoa xoa cọng tóc ngốc trên đỉnh đầu.
"À, vậy hả."
"Nhưng tớ tên là Thẩm Đồng, không phải Thẩm Đồng Đồng."
Lý Tráng Tráng nói: "Cậu là bạn thân nhất của tớ, tên cũng phải giống tớ!"
Tôi: "À, cái này..."
Ngày hôm đó, tôi và Lý Tráng Tráng chơi trên núi rất lâu, ăn khoai lang nướng thơm nức, rồi bị người lớn đuổi đến bắt về.
Tại sao ư? Vì lúc nướng khoai chúng tôi không để ý, làm ch/áy cả đám cỏ khô bên cạnh.
Chỗ đó lại đúng là m/ộ tổ tiên của cụ cố nhà Lý Tráng Tráng.
Lý Tráng Tráng bị ông nội chạy đến đá/nh cho một trận tơi bời, mông nở hoa, phải nằm nhà một tuần.
Tôi thì khá hơn chút, dù không bị đò/n nhưng cũng bị giáo huấn một trận ra trò.
Tuy lúc đó chúng tôi thảm cực kỳ, nhưng nhớ lại, trong đầu chỉ còn đọng lại mùi thơm ngọt ngào của khoai lang nướng.
Chương 5: Chiếc mũ
Từ đó về sau, tôi và Lý Tráng Tráng trở thành bạn thân nhất, thiết lập tình đồng chí vững chắc.
Nhưng ông nội cậu ấy không cho cậu chơi với tôi, mỗi lần cậu chơi với tôi, về nhà đều bị đá/nh mông.
Lý Tráng Tráng vừa chịu đò/n vừa nhảy cẫng lên khóc.
Miệng vẫn bướng bỉnh: "Con cứ muốn chơi với Thẩm Đồng Đồng! Cậu ấy là bạn thân nhất của con!"
Tôi nhìn cậu ấy bị đá/nh thảm thương như vậy, trong lòng cũng âm thầm rơi lệ.
Lý Tráng Tráng, cậu cũng là bạn thân nhất của tớ!
Nói rồi tôi cắn một miếng khoai lang nướng, ngon thật đấy!
Có một ngày cuối tuần, để Lý Tráng Tráng bớt bị đá/nh, tôi một mình ra khu rừng nhỏ bên bờ sông trong làng chơi.
Trong rừng nhỏ có một cái hốc núi, người dân địa phương gọi là "Mương người ch*t", trước đây trẻ con trong làng ch*t không được vào m/ộ tổ, đều ch/ôn ở đó.
Người lớn đều nói nơi đó âm khí nặng, không cho chúng tôi đến chơi.
Nhưng tôi là người có tính tò mò cực cao, nơi người lớn càng không cho đi, tôi lại càng muốn đến.
Hơn nữa từ nhỏ tôi đã là đứa trẻ thích suy ngẫm, nơi đó không có ai, tôi có thể một mình ngồi đếm kiến, chơi rất lâu.
Ngày hôm đó, đang chơi thì đột nhiên tôi nghe thấy một giọng nói hỏi mình: "Cậu là con của nhà Vấn Hoa Nương Nương phải không?"
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một đứa trẻ mặc áo quần vải bông, đi giày vải, trên đầu còn đội một chiếc mũ đầu hổ nhỏ đang đứng trước mặt mình.