Có người lại có cả một tòa nhà, chỉ cần thu tiền thuê là đủ tự do tài chính.
“Bạn Thẩm Đồng?”
Phó Tử Minh thấy tôi ngẩn người, không nhịn được đưa tay quơ quơ trước mặt tôi.
Cậu ta là một nam sinh rất ưa nhìn, c/ắt kiểu đầu đinh gọn gàng, mặc áo hoodie trắng đơn giản phối cùng áo khoác denim xanh đậm.
Đôi mắt rất đẹp, tuy là mắt một mí nhưng không hề nhỏ, lúc cười lên, một bên má có lúm đồng tiền, bên còn lại thì không.
Nghe cậu ta gọi tên mình, tôi thấy hơi lạ: “Bạn là?”
Phó Tử Minh cười nói: “Bạn không nhớ tôi cũng phải, bạn có nhiều bạn bè như vậy, lúc nào bên cạnh cũng có người đi theo.”
“Tôi cũng học ở trường cấp ba số 1, tôi ở lớp 8, cùng tòa nhà dạy học với bạn.”
“Chúng ta còn thường xuyên ăn cơm ở cùng một căng tin nữa.”
Lời của Phó Tử Minh khiến tôi lập tức sởn gai ốc.
Cậu ta có biết mình đang nói gì không?
Cái gì gọi là, tôi có nhiều bạn, lúc nào bên cạnh cũng có người đi theo?
Thể chất này của tôi, căn bản không dám kết bạn với người bình thường.
Những kẻ vây quanh tôi, ngoại trừ lũ m/a q/uỷ muốn nhờ vả, thì chỉ có á/c linh muốn đoạt lấy x/ác th!t của tôi.
Nghĩ đến đây, tôi cau mày nhìn Phó Tử Minh trước mặt: “Bạn nhìn thấy à?”
Phó Tử Minh ngẩn ra: “Nhìn thấy? Nhìn thấy cái gì?”
Tôi chỉ vào Giang Minh Nguyệt bên cạnh mình: “Cái này.”
Lại chỉ vào Hạ Thương ở phía bên kia: “Còn cả cái này nữa.”
Phó Tử Minh: “Hai người bạn của bạn, tạo hình đặc biệt thật đấy, các bạn định đi chơi cosplay à?”
Thiếu niên ơi! Ý tưởng này của bạn nguy hiểm lắm đấy!
14.
Vốn dĩ chúng tôi hẹn gặp ở một quán cà phê trong thư viện.
Không ngờ Phó Tử Minh lại có thể nhìn thấy Hạ Thương và Giang Minh Nguyệt, hơn nữa, cậu ta dường như còn không biết mình có khả năng đó.
Để không thu hút sự chú ý của người khác, tôi lập tức kéo Phó Tử Minh đi.
“Cái đó... tôi có chuyện muốn nói với bạn, ở đây không tiện, đi thôi!”
Phó Tử Minh bị tôi nắm tay, mặt đỏ bừng lên.
“Bạn... bạn của bạn còn đang nhìn kìa, thế này không hay đâu?”
Tôi: “Còn ở lại đây thì mới là không hay đấy.”
Cho đến khi ra khỏi quán cà phê, đến một công viên vắng vẻ, tôi mới buông tay cậu ta ra.
Mặt Phó Tử Minh lúc này đã đỏ bừng hoàn toàn.
“Bạn Thẩm Đồng, rốt cuộc bạn muốn nói gì với tôi thế?”
Tôi thầm nghĩ, đứa trẻ này sao mà da mặt mỏng thế không biết.
Bèn hỏi: “Tòa nhà XX có phải là tài sản nhà bạn không?”
Phó Tử Minh gật đầu: “Đúng vậy, là ông nội để lại cho tôi.”
Tôi nói: “Tôi làm bảo vệ ca đêm ở đó trong kỳ nghỉ hè, bạn có biết tòa nhà đó bị m/a ám không?”
Nụ cười của Phó Tử Minh cứng đờ, quay đầu nhìn Giang Minh Nguyệt và Hạ Thương.
“Bạn Thẩm Đồng, bạn đừng đùa nữa, ban ngày ban mặt thế này, làm gì có...”
Tôi: “Bạn đừng nhìn hai người họ nữa, họ cũng là...”
Hạ Thương và Giang Minh Nguyệt phối hợp rất ăn ý.
Một đứa bắt đầu tỏa ra khí đen khắp người, một đứa thì tóc và móng tay dài ra đi/ên cuồ/ng, múa lượn trong gió.
Ngày hôm đó, tiếng hét của Phó Tử Minh vang vọng khắp công viên nhỏ.
Vài phút ngắn ngủi, cần cả đời để chữa lành.
Cậu ta phải mất rất lâu mới chấp nhận được sự thật mình có âm dương nhãn, chàng trai mười tám tuổi khóc như một chú cún con.
“Ý bạn là... những thứ tôi thấy trước đây, những kẻ đi theo bạn, đều không phải người?”
“Họ... cũng không phải người?”
Thực ra tôi cũng thấy rất lạ.
Người dù chậm chạp đến mấy, đối mặt với chuyện này cũng không thể mãi không hề hay biết chứ?
Hỏi thử điểm thi đại học, tôi liền hiểu ra.
“Đôi khi, con người sống trên đời đúng là cần sự ngốc nghếch như bạn đấy!”
Tôi giải thích lý do tìm cậu ta cho Phó Tử Minh.
Phó Tử Minh chợt vỡ lẽ: “Thảo nào, người ta cứ nói thang máy tòa nhà đó bị hỏng, bảo chúng tôi phái người đi sửa, hóa ra là vì lý do này à?”
Trong đôi mắt một mí to tròn của cậu ta viết đầy vẻ trong sáng và ngây ngô, cậu ta quay sang hỏi Giang Minh Nguyệt: “Cô chính là người tình bé nhỏ mà ông nội tôi tìm bên ngoài năm xưa à?”
Chuyện này mà cũng nói được sao???
Quả nhiên, Giang Minh Nguyệt lập tức xù lông.
“Thằng nhóc kia, muốn ch*t à!!!”
Đôi khi, quá chậm chạp cũng không phải là chuyện tốt.
15.
Giang Minh Nguyệt thật sự quá dễ xù lông, tôi phải dùng dây đỏ trói cô ta lại, cô ta mới đành phải ngoan ngoãn đứng một bên.
Nhưng lời nói vừa rồi của Phó Tử Minh rõ ràng đã chọc gi/ận cô ta.
Lúc này cô ta cứ nhe răng dọa cậu ta, cố dùng móng tay cào vào mặt cậu ta.
Hạ Thương kề đ/ao vào cổ cô ta, lười biếng đe dọa: “Hung dữ thế này, xem ra ta vẫn nên ăn th!t ngươi thì hơn!”
Phó Tử Minh ngồi cạnh tôi, túm ch/ặt lấy tay áo tôi: “Thẩm Đồng, bạn chắc chắn cô ấy sẽ không 🔪 tôi chứ?”
Tôi: “Có tôi ở đây thì chắc là không, nhưng lúc tôi không có mặt, cô ấy có trả th/ù bạn hay không thì tôi không biết.”
“Vì vậy, bạn phải đưa chúng tôi đi tìm ông nội, để ông ấy nói xem năm đó Giang Minh Nguyệt có phải do ông ấy 🔪 không.”
Phó Tử Minh nghe vậy, có chút khó xử nhìn chúng tôi.
“Ông nội tôi bị đột quỵ hai năm trước rồi, giờ đang nằm trên giường b/ệnh, không nói được.”
“Hơn nữa, tòa nhà này cũng đã cũ lắm rồi, đã được đưa vào dự án giải tỏa của chính phủ, cuối năm nay chắc là sẽ phá dỡ.”
Nghe thấy vậy, Giang Minh Nguyệt lập tức gào thét đi/ên cuồ/ng.
“Sắp phá dỡ rồi? Phá rồi thì tôi đi đâu?”
“Ông ấy từng nói, tầng 19 là tặng cho tôi!”
“Đó là nhà của tôi, các người không có tư cách phá!”
Tôi cứ ngỡ mình phải hòa giải một câu chuyện tình người m/a không dứt.
Không ngờ, lại là cuộc đại chiến giữa đội giải tỏa và hộ dân “đinh ốc”.
Giang Minh Nguyệt đã ch*t bao nhiêu năm, nhưng ông nội của Phó Tử Minh năm xưa từng đích thân hứa tặng tầng 19 của tòa nhà cho cô ta.
Mặc dù không có hợp đồng, văn bản, nhưng người ta vẫn thường nói “lời hứa đáng giá ngàn vàng”, những lời hứa vô hình sẽ biến thành một loại chú thuật.
Chú thuật này trở thành chấp niệm của Giang Minh Nguyệt, giam cầm cô ta tại chỗ, hơn ba mươi năm không thể siêu thoát.
Phó Tử Minh hiển nhiên cũng nhận ra điều này, sợ hãi nhìn Giang Minh Nguyệt: “Mặc dù tôi không biết tại sao cô lại ch*t, nhưng ông nội tôi là một người rất tốt, tôi tin ông ấy sẽ không 🔪 người đâu!”
“Tôi sẽ đưa các người đi gặp ông nội.”
Ông nội của Phó Tử Minh trước đây luôn sống ở nước ngoài, sau khi bị đột quỵ hai năm trước, mới được bố mẹ cậu ta đón về viện điều dưỡng trong nước.